Hiểu biết cuộc đời

10/02/201416:22(Xem: 14175)
Hiểu biết cuộc đời

hoa_sen (11)

Thời gian qua nhanh, tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già, cái chết sẽ đến, không biết về đâu? Chúng ta chẳng dám nói rằng mình hiểu hết mọi lẽ nhân sinh cuộc đời, nhưng nếu có chút hiểu biết chân chính ta vẫn làm việc đóng góp, phục vụ mà vẫn sống thanh thản, thoải mái, an nhiên tự tại. Nếu ta để một ngày trôi qua lãng phí thì ta làm mất đi một ngàn ngày khác.

Tiền bạc là của con,

Địa vị là tạm thời,

Vẻ vang là quá khứ,

Sức khỏe là quý giá,

Tâm linh là hơn hết,

Làm người nhớ khắc ghi.

Tiền không phải là tất cả, là trên hết, nhưng không phải không có giá trị trong cuộc sống. Chúng ta đừng nên quá coi trọng đồng tiền, càng không so đo, tính toán mà trở thành ích kỷ. Đồng tiền là vật vô tri do ta tạo ra, nó không phải là chánh báo. Nếu có người cần giúp đỡ, sẻ chia, ta nên rộng lượng mở chút tấm lòng tuỳ theo khả năng.

Người khôn ngoan biết kiếm tiền bằng mồ hôi, khối óc của chính mình và biết cách xài tiền đúng với giá trị của nó. Chúng ta làm chủ đồng tiền vì đồng tiền do mình tạo ra, nó là vật vô tri nên ta đừng làm tôi tớ cho nó. Hạnh phúc hay khổ đau đều do mình tạo ra, cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi. Chúng ta luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ hạnh phúc do biết cách buông xả ý niệm xấu ác mà hay giúp người cứu vật.

Thực ra, sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự biết cách thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có và không ngừng gia tăng để phát triển thêm ý nghĩa của nó làm cho cuộc sống an ổn, vui tươi, lành mạnh hơn và giàu lòng nhân ái hơn.

Chúng ta cần có tấm lòng rộng mở, biết quý trọng, yêu thương, gìn giữ cuộc sống và biết cách thưởng thức cuộc sống. Khi nhìn lên ta chẳng bằng ai, nhưng ngó xuống ta vẫn thấy mình còn quá nhiều diễm phúc. Nếu ta biết đủ và bằng lòng với hiện tại thì hạnh phúc tràn đầy.

Sống tốt với mọi người, biết chia sẻ và giúp đỡ khi cần thiết cũng là niềm vui. Con người sống giàu nghèo hay sang hèn đều do phước duyên tu tạo nhiều đời. Hiện tại, ta chỉ biết tận tâm, tận lực vì công việc là coi như đã có chút phần cống hiến, như vậy ta có thể yên lòng mà cố gắng làm việc nghĩa nhiều hơn. Quá nửa đời người ta dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình người thân, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên chúng ta cần quay lại chính mình mà sống ngay trong giờ phút hiện tại.

Chúng ta đừng để bản thân mình cứ suốt ngày miệt mài theo đuổi mục tiêu này, đam mê nọ mà hãy dành thời gian để quay lại chính mình. Đôi khi, chúng ta cũng phải tự khen ngợi, động viên, an ủi chính mình đễ vượt qua những khó khăn; có được như thế chúng ta mới vững tin hơn để tiếp tục cuộc hành trình mà mình đã đi và đang đi. Dù cuộc sống có bộn bề công việc với biết bao lo toan nhưng ta vẫn dành cho mình những giây phút quay trở về thực tại với bản thân, ta sẽ thấy cuộc sống đáng trân trọng và có ý nghĩa làm sao. Nhờ vậy, ta sẽ biết cách sống tốt hơn để làm hành trang cho cuộc hành trình làm mới lại chính mình.

Sống là phải hoạt động, làm việc để tập thói quen đóng góp, chia sẻ, nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá đạm bạc thì không đủ sức khoẻ để phục vụ tha nhân, quá nhiều thịt cá thì giảm đi rất nhiều lòng từ bi; quá nhàn rỗi thì dễ sinh buồn chán, quá ồn ào thì cảm thấy mệt mỏi, khó chịu… Nói chung, tất cả mọi thứ đều có chừng mực là tốt.

Người thiếu hiểu biết thì đưa vào cơ thể các tạp chất độc hại như hút thuốc, uống rượu say sưa, tham ăn tham uống, vui chơi trác táng quá đáng. Người ngu dốt và nghèo thiếu chờ bệnh hoạn, ốm đau mới đi khám chữa bệnh. Người khôn biết phòng bệnh, biết điều hoà trong ăn uống, ngủ nghỉ và làm việc. Ai cũng biết hạnh phúc được xây dựng trên nền tảng sự bình an và tự tại trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời, đây là ước mơ cao cả nhất mà con người chúng ta ai cũng mong mỏi để đạt được như ý muốn.

Theo vòng quay của cuộc sống với bộn bề công việc khiến cho con người càng trở nên hối hả và gấp gáp hơn vì phải ăn uống, làm việc trong vội vã. Con người cứ mãi lo toan với miếng cơm manh áo để sinh tồn mà quên đi làm cách nào để được bình yên, hạnh phúc. Chính vì vậy, có nhiều người của cải vật chất đầy đủ, đạt được những gì mình mong muốn nhưng vẫn không cảm nhận được sự bình yên, an vui của nội tâm. Bởi họ luôn gặp những căng thẳng và phải đấu tranh để gìn giữ những gì mình đang có.

Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy. Tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống với sự tự tin, cuộc sống có hương vị. Tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

Con người không thể sống biệt lập, tách rời xã hội mà che mắt bịt tai nên cần chủ động tham gia các hoạt động công ích để hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội và thể hiện giá trị của mình. Đó là cuộc sống lành mạnh. Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình và thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. 

Người sống độc thân sẽ không phải bị ràng buộc đời vào đời sống hôn nhân gia đình và hạnh phúc lứa đôi, họ tự do với chính cuộc đời mình nên thoải mái làm việc đóng góp lợi ích cho xã hội. Họ sẽ thảnh thơi, tự do giao tiếp, gặp gỡ nhiều người, nói cười vui tươi. Sống độc thân là một diễm phúc để chúng ta có cơ hội rèn luyện thân tâm khỏi vướng bận về mình và người để giữ cho trái tim khỏi phải vá víu vì những men say tình ái của đời sống lứa đôi, cũng như dòng nước đổ xuống sẽ không bao giờ chảy ngược trở lại.

Thời gian cứ âm thầm lặng lẽ trôi qua sẽ không bao giờ có thể quay lại, đó là sự thật nhưng ít ai quan tâm để ý. Học vấn, kiến thức, hiểu biết, những điều ta học được từ sách vở không quan trọng bằng kinh nghiệm sống, sự trải nghiệm và những điều học hỏi được từ cuộc đời. Trải qua thất bại và học hỏi từ chính những thất bại đó làm cho chúng ta trở nên chững chạc hơn. Thời gian là một tài sản vô giá và quý trọng nhất trong cuộc đời nên thời gian là vàng, là bạc. Bởi thế, khi còn thời gian thì chúng ta có thể làm được nhiều việc mà đóng góp lợi ích cho nhân loại.

Trong cuộc sống với bộn bề công việc cùng bao nỗi lo toan, chúng ta cảm thấy quá mệt mỏi và căng thẳng nên đi chùa lễ Phật để cầu khẩn, van xin, mong sự trợ giúp của Phật pháp để giải tỏa những bế tắc. Thực tế cho thấy, khi chúng ta biết buông xả những lợi danh hay thù hận thì tâm ta mới trong sáng để vượt qua những cám dỗ của phiền não tham-sân-si mà cảm nhận được niềm vui. Có buông xả được thì lòng ta mới rộng mở, ai có làm điều gì xúc phạm ta cũng dễ dàng tha thứ, nếu có buồn giận thì chỉ trong thoáng chốc rồi cũng bỏ qua. Tuy nhiên, chúng ta phải biết buông xả không có nghĩa là buông bỏ, dẹp hết tất cả mọi công ăn việc làm để chỉ lo cho bản thân mình. Buông xả Không có nghĩa là chối bỏ, trốn tránh trách nhiệm đối với gia đình, người thân và xã hội.

Là người Phật tử chân chính, chúng ta biết buông xả những thói quen có hại cho người và vật nhưng phải luôn có trách nhiệm trong cuộc sống để Bồ Đề tâm chúng ta ngày càng thêm vững chắc, để ta có cơ hội trả ơn công lao sinh thành của cha mẹ mà vẫn chu toàn mọi việc. Chúng ta làm việc sẽ tốt hơn, sống có ý thức và trách nhiệm hơn. Lẽ sống chính là hoài bão và sứ mệnh của cuộc đời, là giá trị nền tảng của bản thân. Khi ta sống có ý thức trách nhiệm, ta sẽ biết mình là ai, mình sống để làm gì, mình sẽ dùng 60 năm cuộc đời này để làm việc đóng góp và phục vụ tha nhân.

Chúng ta hãy nên nhớ kỹ một điều: “Không ai có thể sống thay giùm cho ta được dù đó là cha mẹ hay những người thương yêu nhất của ta, chỉ có ta mới có khả năng làm chủ bản thân và quyết định cuộc đời mình, ta phải gánh chịu sự đau khổ hay an vui, hạnh phúc. Thiên đường hay địa ngục hoàn toàn do ta chứ không có ai ban phước, giáng hoạ”.

Quá trình trưởng thành của một đời người gian nan biết bao, cứ mỗi lần vấp ngã ta lại đứng lên và vững vàng hơn một chút. Sau này có thời gian nhìn lại ta mới thấy mình đã học được cách bình thản đối diện với cuộc sống hiện thực, ta không còn ôm lấy những vết thương lòng sau khi vấp ngã. Ai chẳng có những nỗi đau bất hạnh mà chính mình đã gây nên, chúng ta cần một trái tim mạnh mẽ, một sự kiên nhẫn bền bỉ và dũng cảm để chấp nhận những xáo trộn của cuộc sống đang đi qua cuộc đời của ta. Niềm vui cũng từ chính mình mà có, nỗi buồn cũng từ trái tim mà ra. Sống được như thế chúng ta mới biết trân trọng bản thân mình mà biết cách bảo vệ mình cho tốt để từng bước vươn lên vượt qua cạm bẫy cuộc đời.

Trong cuộc đời có những lúc buồn đau giăng kín khiến cho ta lạc lối không tìm ra lối thoát nên để dòng thời gian dần trôi qua nhanh. Chúng ta vô tình đánh mất chính mình vì bị nhấn chìm trong biển khổ sông mê nên có nhiều người ước mơ thời gian được quay trở lại để có cơ hội chuyển hoá những nỗi khổ, niềm đau đã lầm lỡ vướng phải. Tại sao chúng ta cứ mãi luyến tiếc những gì đã qua mà không biết sống trong giờ phút hiện tại?

Giữa bộn bề lo toan trong cuộc sống chúng ta khao khát tìm kiếm cái cảm giác bình yên của thân tâm, đã quá nhiều áp lực, quá nhiều những nỗi đau thương mất mát và mọi thứ cuộc sống dành tặng cho ta không còn giá trị thiết thực, ngay cả đến thời gian để tận hưởng cuộc sống để nhìn lại chính mình ta cũng chẳng thèm quan tâm để ý đến bao giờ. Chúng ta quá nghèo nàn nên không thể dành một chút thời gian cho những người thân yêu của mình. Chúng ta cứ mãi cầu xin sự bình an, hạnh phúc mà không chịu làm chủ bản thân bằng chính bàn tay và khối óc của mình. Có những lúc chúng ta gục ngã và tưởng chừng như không có gì cứu vãn nổi, nhưng chúng ta vẫn phải bước tiếp dù bước đi của mình có chậm đi đôi chút. Đó là chúng ta có chút hiểu biết cuộc đời.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/11/2015(Xem: 12471)
Dưới đây là một bài thuyết giảng của nhà sư Ajahn Chah trước một cử tọa gồm các tỳ kheo Tây Phương, các sa di và cả người thế tục, và đặc biệt là dành cho cha mẹ của một tỳ kheo người Pháp sang thăm con xuất gia ở Thái Lan vừa được thụ phong tỳ kheo. Buổi giảng được tổ chức tại ngôi chùa Wat Pah Pong của nhà sư Ajahn Chah trên miền bắc Thái, vào ngày 10 tháng 10 năm 1977.
12/11/2015(Xem: 18019)
Đây là bài Pháp luận có Chủ đề: Tại Sao Giới Trẻ Ít Đến Với Đạo Phật? do Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ và Canada tổ chức trong KHÓA TU HỌC PHẬT PHÁP BẮC MỸ LẦN V tại San Diego, CA từ ngày 6 đến ngày 10, tháng 8 năm 2015. Thuyết trình đoàn gồm có Thượng Tọa Thích Hạnh Bình, Thượng Tọa Thích Nhật Trí, Ni Sư Thích Thiền Tuệ, Cư Sĩ Quảng Thành Bùi Ngọc Đường, và cá nhân tác giả. Đây là phần thuyết trình của chúng con / chúng tôi. Nếu có chút vụng về gì trong khi truyết trình hay viết thành văn, kính mong quý Ngài và quý vị niệm tình mà tha thứ cho.
12/11/2015(Xem: 14194)
Chiều ngày 30 tháng 10 năm 2015 (18/09 năm Ất Mùi) tại chùa Huyền Không Sơn Thượng, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế đã diễn ra buổi lễ hành chính dâng Y Kathina do Phái đoàn Đại diện Quốc Vương Thái Lan cúng dường. Phái đoàn Đại diện Vương Quốc Thái Lan có ông Prả-chuộp Chằy-yả-xán - Nguyên Bộ trưởng Ngoại giao, Chủ tịch Hội hữu nghị Thái - Việt, Đại diện Quốc Vương Phu-mí-phôn Á-đul-yá-đệt và Hoàng gia Thái Lan; cùng các thành viên, các Phật tử Thái Lan tháp tùng trong phái đoàn.
12/11/2015(Xem: 10934)
"...Các con hy sinh một chút xíu, dễ thương một chút, nhẫn nhịn một chút xíu thì ngay trong đời sống này các con đang tập luyện một đức tính của ngọc." Hôm nay Thầy sẽ nói chuyện với các con về đề tài "Đá biến thành ngọc". Sao gọi là đá biến thành ngọc? Thầy mới đọc một cuốn sách và chính cuốn sách đó gợi ý cho Thầy buổi nói chuyện với các con hôm nay. Trong đó, tác giả đưa ra một hình ảnh rất bình thường, cụ thể về một hòn đá sỏi, lăn lóc vô tri giống như là một hòn đá màu xanh mà mình đi đạp thường ngày và không ai để ý tới nó.
11/11/2015(Xem: 12597)
Đừng mất thì giờ phân định việc thị phi cho rành mạch đen trắng trong khi tất cả đều chỉ là tương đối trong tục đế mà thôi. Cái đúng với người này có thể sai với người khác, cái phải ở chỗ kia có thể trái ở nơi nọ, cái đang đúng lúc này không hẳn sẽ đúng về sau v.v...*
08/11/2015(Xem: 12061)
Một hôm, sau bữa ăn sáng, thầy Pháp Sứ hỏi tôi có bận gì chiều nay không. Tôi nói rằng không. Thế rồi thầy bảo “Quý thầy đợi chú lúc 15h ở bãi đỗ xe gần tăng xá”. Tôi gật đầu nhận lời.
07/11/2015(Xem: 13860)
Dưới đây là một bài thuyết giảng của nhà sư Ajahn Sumedho vào mùa kiết hạ năm 1994 tại ngôi chùa Amaravati do chính ông thành lập ở Anh Quốc. Ajahn Sumedho là một người Mỹ (tên thật là Robert Jackman), sinh năm 1934, và là đệ tử của vị đại sư Thái Lan Ajahn Chah (1918-1992). Ông hoằng pháp ở Anh từ năm 1977 và đã thành lập nhiều ngôi chùa tại Anh quốc.
07/11/2015(Xem: 13786)
Cách đây nhiều năm trong một chuyến công tác ở Moscow - Liên bang Nga, ông chú tôi, một quan chức trong ngành điện lực, sau cuộc hội thảo chuyên môn, giờ giải lao, một cán bộ cấp cao, một nữ phó tiến sĩ người Nga tâm sự: “Các anh may mắn hơn chúng tôi, các anh có niềm tin vào tôn giáo hay một thứ tín ngưỡng nào đó, còn chúng tôi, sau khi Liên Xô và khối xã hội chủ nghĩa (XHCN) ở Đông Âu tan rã, chỉ còn sự trống rỗng, hầu như chúng tôi chẳng biết tin vào điều gì bây giờ!”. Ở các nước phát triển, nhiều người tìm đến với Phật giáo vì đó là lối sống có thể ứng dụng mọi lúc mọi nơi, đem lại lợi ích thiết thực cho mình, cho người, cho môi trường..
06/11/2015(Xem: 18525)
Từ ngã ba trước trụ sở thị xã Ninh Hòa, rẻ về tay trái đi theo quốc lộ 26 hướng về Ninh Phụng, đi khoảng 3km đến quán Bảy Búa, rẻ phải theo hương lộ Ninh Phụng - Ninh Thân đi khoảng 500m nửa là đến chùa cổ tich Linh Quang (thôn Xuân Hòa, xã Ninh Phụng, Ninh Hòa).
05/11/2015(Xem: 15831)
Chuyến tàu chở chúng tôi từ Paris về ga Saint Foy La Grande đúng không sai một phút. Xuống tàu tìm mãi không thấy ai đón. Chúng tôi ra ngoài cửa ga đợi nửa tiếng vẫn không thấy ai. Thế là bắt đầu sốt ruột. Tìm lại trong người và hành lý thì hoàn toàn không có điện thoại của Làng Mai, không có địa chỉ. Nghĩ lại thấy mình thật là không cẩn thận, không chu đáo. Biết đi đâu bây giờ. Từ ngày rời Việt Nam tôi không hề dùng điện thoại, chỉ check email và vào facebook up tin một chút vào buổi tối mới mà thôi.