Chùa Lam Sơn Tịnh Độ

30/07/201318:51(Xem: 14035)
Chùa Lam Sơn Tịnh Độ

200-x-314=1


CHÙA LAM SƠN TỊNH ĐỘ

Mười ngày qua tôi đã đến sống và tu tập ở chùa Lam Sơn Tịnh Độ thuộc Thị xã Bình Long – tỉnh Bình Phước. Mười ngày sống trong một cái cốc dành cho khách viếng thăm chùa, ăn ngủ và tu tập cùng với đại chúng đã mở ra cho tôi một cái nhìn mới mẻ về sự nhiệm màu của đạo Phật.

Tôi đã tận mắt chứng kiến nhiều chuyện màu nhiệm từ công phu tu tập của một vị Hiền Tăng, cải hóa được chúng sanh. Phép màu này chỉ có ở một vị Thầy tu hành khép mình trong giới luật.

Con xin mạn phép Thầy Thích Huệ Viên, kể lại chuyện này cho mọi người nghe, mong thầy hoan hỷ. Thưa quý vị, nếu quí vị tin, đó là phước báu của quí vị, nếu quí vị không tin là sự thật cũng không sao, chuyện này có thể chứng minh bằng người thật việc thật. Bạn cứ đến chùa xem thử, chứng kiến những điều tôi đã trải qua trong mười ngày qua.

Chuyện thứ nhất: Hạnh Bồ Tát cứu độ cho chúng sanh:

Lạc bến mê cuộc đời quay đầu là bờ, lấy Đạo Phật làm tâm, tâm hạnh trổ hoa lành, người hung ác trở nên khiêm nhường.

Chú Ngọc là một cư sĩ, chỉ sống được trong chùa Lam Sơn Tịnh Độ là một câu chuyện dài. Trước khi qui y, chú là một tay ăn chơi lêu lổng tại Thị xã Bình Long, xe Honda chỉ chạy bằng một bánh, kéo dài cả mấy chục mét. Sau khi quy y, bản tính ngang bướng và ngã mạn gây khẩu nghiệp nói năng lung tung, bừa bãi, chú vô chùa ở nhưng không được bền, hết chùa này đến chùa kia, chú đi khắp nơi nhưng vẫn không ở được. Chú quay về với thầy Huệ Viên ở chùa Lam Sơn Tỉnh Độ.

Vì tính ngã mạn nên chú khó lòng chịu nghe lời ai, nhưng chú xác định là chỉ có thầy Huệ Viên mới hướng dẩn và độ được cho chú tu thân thành người Phật tử tốt được. Nghĩ vậy chú quay về xin thầy cho chú vào chùa ở lại, lần này quyết tâm tu đến khi xuất gia cạo đầu thành một vị tăng mới được.

Thầy Huệ Viên bảo chú: Nhiều lần chú rời bỏ chùa mà đi, và đến ở khắp các chùa khác. Nếu chú quyết định quay lại Chùa lần này hãy suy nghĩ kỹ. Quyết tâm rồi chú phải làm một việc, làm được mới ở lại chùa này tu được. Ngày mai đúng 7 giờ sáng chú đến trước cha, mẹ sám hối, xong rồi ra đường lạy Phật từ nhà đến chùa theo phương pháp: tam bộ nhất bái (cứ ba bước đi một bước lạy Phật). Từ nhà chú đến chùa khoảng 2 cây số, phải lạy ngang qua thị xã. Thật không dễ với một thanh niên ngang tàng, nhưng chú đã làm được.

Chú bây giờ là một cư sĩ trong chùa, mỗi ngày lo tu tập dưới sự hướng dẫn của Thầy. Mặc dù chú vẫn còn nhiều thiếu sót, nhưng sự chuyển hóa của chú là một tấm gương sángcho mọi Phật tử khác.

Chuyện thứ hai: Hóa độ chúng sanh bỏ dao quy y.

Một hôm Thầy Huệ Viên được một Phật tử gọi điện thoại nhanh với giọng gấp gáp, Thầy ơi! Thầy trốn đi, người say rượu rất hung hăng vào chùa kiếm thầy Huệ Viên để uy hiếp.

Thầy vẫn điềm nhiên ngồi trong chùa. Người thanh niên rất hung hăng, tóc dài gần tới lưng, cổ đeo nanh cọp, áo ba lỗ, quần cụt xông vào chùa.

Không hiểu sao khi người thanh niên chạy vào chùa rồi, anh ta bỏ dao, đi kiếm áo tràng trong chùa mặc vào rồi bước tới đảnh lễ thầy Huệ Viên đàng hoàng, không còn vẻ hung hăng nữa. (Đây gọi là phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật).

Thầy Huệ Viên điềm nhiên, từ tốn đỡ người thanh niên ngồi xuống ghế, nói chuyện rồi Thầy lấy kéo cắt luôn mớ tóc dài của anh ta. Thầy còn tháo gỡ luôn sợi dây nanh cọp của người thanh niên một cách đường hoàng, giữ sợi dây nanh cọp lại không cho anh ta đeo nữa. Người thanh niên đó nay đã trở thành phật tử rồi.

Từ đó về sau chú hay đến chùa lễ Phật và được thầy khuyên bảo.

Chuyện thứ ba: Tà ma phải kinh sợ vị Thầy Chánh Kiến:

Chính mắt tôi được Thầy cho xem đoạn phim quay lại trong điện thoại người phụ nữ trẻ bị tà ma nhập, la hét om sòm và hôm tôi lên chùa, người phụ nữ ấy vẫn còn ngây ngây, chưa biết đọc kinh, chỉ ngồi nhìn quanh xem đại chúng đọc kinh trong chánh điện. Mấy hôm tôi ở trong chùa, cô ấy đã hồi phục nhanh chóng, ăn uống, làm việc, đọc kinh, lạy Phật mỗi ngày cùng với tôi bình thường. Tôi có hỏi cô ấy về những ngày bị bệnh vừa qua, cô cười và nói em không nhớ gì hết.

Thầy chữa bệnh bằng cách cho lạy Phật và tụng kinh mỗi ngày. Người thân của cô gái phát nguyện lạy Phật mỗi ngày 1000 lạy, lạy trong 20 ngày và cô gái hết bệnh. (Thầy dạy : Như thế mới gọi tu là chuyển nghiệp).

Cô gái tên Hạnh, pháp danh Tâm Hiếu. Hiện nay cố gái ấy vẫn mỗi ngày cùng gia đình đến chùa lạy Phật, sám hối, buổi tối quay về nhà.

Chuyện về chữa bệnh tà ma của Thầy chắc phải viết hết một cuốn sách dày cũng chưa hết. Những chuyện không dễ ai tin cho được mà chỉ tin khi bạn chứng kiến tận mắt.

Chuyện thứ tư: Lòng tin Chánh kiến chữa hết bệnh hiểm nghèo:

Cô Chín, một phụ nữ gầy gò ốm yếu, nhìn cô như người sắp chết. Mấy hôm tôi ở trong chùa, cô cùng ăn, cùng lạy Phật, cùng làm việc trong chùa với tôi. Nhìn cô tôi không cần nghe cô kể, tôi cũng hiểu cô thoát chết nhờ lòng tin vào Phật Pháp mãnh liệt.

Trong người cô bây giờ đủ thứ bệnh hiểm nghèo: từ hen suyễn, ung thư, suy nhược, thần kinh….

Bác sĩ chê cô rồi nên cô bán nhà ở quận 8 xuống Bình Phước ở với em mình. Lúc mới vào chùa, cô đi lê từng bước chân yếu ớt. Muốn lên Chánh điện thật khó khăn vô cùng. Từ ngày lạy Phật, niệm Phật, ở trong chùa để trị bênh bằng tâm linh. Không uống một viên thuốc nào nữa, chỉ lạy Phật mỗi ngày. Đến nay cô đã mạnh khỏe không còn bệnh tật đe đọa nữa.

Chuyện thứ năm:

Một hôm Thầy cùng Phật tử chở ba pho tượng Tam Thánh xuống nhà của phật tử gần đó để làm Lễ an vị Phật. Tôi được chứng kiến thêm nhiều điều màu nhiệm nữa.

Người phật tử mà Thầy làm Lễ an vị Phật giúp cho ngày hôm ấy pháp danh là Đạo Hảo. Đây cũng là một tay không sợ trời đất gì hết một thời quá khứ, bây giờ quy y Phật Pháp và mở phòng thuốc Nam hơn ba năm nay, khám bệnh phát thuốc miễn phí cho tất cả mọi người có nhu cầu và không lấy tiền ai hết. Rất nhiều người từ các tỉnh đổ xô về chữa bệnh, nhận thuốc miễn phí. Mỗi tuần làm việc vào ngày chủ nhật và thứ 2. Bình quân mỗi ngày cấp phát 2.000 thang thuốc. Vậy là 2 ngày có tới 4.000 thang thuốc.

Họ được khám, nhận thuốc miễn phí, sau đó lạy Phật và ăn chay trong thời gian uống thuốc trị liệu.

Chỉ có những vị Thầy Chánh Kiến mới có được những người phật tử thuần thành như chú Đạo Hảo.

Chú trị tất cả các bệnh có thể chỉ bằng cây lá thuốc Nam và Phật pháp. Ai có nhu cầu xin liên lạc với:

Cư sĩ Đạo Hảo – Tổ 1 – Khu Phố Bình Ninh II, Phường Hưng Chiến, Thị Xã Bình Long tỉnh Bình Phước. Điện thoại: 0973. 839.608

Những chuyện mà tôi được thấy, được nghe đều là chuyện thật 100%. Nếu lòng tin của bạn không đủ mạnh, xin mời bạn hãy đến Thị xã Bình Long, Tỉnh Bình Phước để hỏi về Thầy Huệ Viên, trụ trì chùa Lam Sơn Tịnh Độ. Bất kỳ ai cũng có thể chỉ dẫn cho bạn nhiệt tình đường đến chùa.

Mong rằng sau khi bạn đến thăm chùa, bạn sẽ có thêm nhiều câu chuyện mới kể cho những người khác nghe để làm vinh danh những người con Phật!

Nam Mô A Di Đà Phật!

Ngày 17/7/2013

Người viết: Như Nguyện

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/08/2010(Xem: 17592)
Nhiều người cho rằng Phật giáo là một tôn giáo nên không có sự quan hệ với vấn đề kinh tế đó là nhận định sai lầm, bởi vì con người là một hợp thể do ngũ uẩn tạo thành chia làm hai phần là Vật chất (sắc) và tinh thần (danh). Con người không thể chỉ dựa vào tinh thần không thôi mà có thể tồn tại được, nhưng con người cũng không thể chỉ là động vật thuần nhất về kinh tế vật chất.
30/08/2010(Xem: 18057)
Đạo đức là ngành học đánh giá các hành vi con người biểu hiện qua các hành động của thân, lời và ý do lý trí, ý chí và tình cảm cá nhân thực hiện. Các nhà tư tưởng và các nhà đạo đức thường quan niệm khác nhau về giá trị, tiêu chuẩn giá trị. Dù vậy, vẫn có nhiều nét tư tưởng gặp gỡ rất cơ bản về ý nghĩa đạo đức, nếp sống đạo đức mà ở đó giá trị nhân văn của thời đại được đề cao.
30/08/2010(Xem: 19553)
Tất cả chúng ta đều mong ước sống trong một thế giới an lạc và hạnh phúc hơn. Nhưng nếu chúng ta muốn biến nó trở thành hiện thực, chúng ta phải bảo đảm rằng lòng từ bi là nền tảngcủa mọi hành động. Điều này lại đặc biệt đúng đối với các đường lối chủ trương về chính trị và kinh tế.
30/08/2010(Xem: 15478)
Sứ mệnh doanh nghiệp là hợp tác để cùng phát triển, cùng có lợi. Hợp tác mà một bên thắng và một bên thua giống như hình thức bóc lột thời phong kiến hay phạm giới ăn cắp. Trong một trò chơi mà ai cũng thắng thì ra về ai cũng thấy vui. Sứ mệnh doanh nghiệp là tái lập truyền thông giữa người với người, người và cộng đồng, người và thiên nhiên. Sự giao tiếp và truyền thông giữa cấp trên và cấp dưới, giữa các phòng ban, giữa các nhóm làm việc và giữa môi trường bên trong và môi trường bên ngoài là nhiệm vụ nòng cốt của doanh nghiệp.
28/08/2010(Xem: 82563)
Quyển 6 • Buổi Pháp Thoại Trên Đỉnh Cao Linh Thứu (Gijjhakūṭa) • Ruộng Phước • Tuệ Phân Tích Của Tôn Giả Sāriputta • MÙA AN CƯ THỨ MƯỜI CHÍN (Năm 569 trước TL)- Mỹ Nhân Giá Mấy Xu? • Chuyện Cô Sirimā • Móc Cho Con Mắt Đẹp • Ngạ Quỷ Mình Trăn • Cùng Một Nguyên Lý • “Hớt” Phước Của Người Nghèo! • Ghi chú đặc biệt về hạ thứ 19: • MÙA AN CƯ THỨ HAI MƯƠI (Năm 568 trước TL)-Phước Cho Quả Hiện Tại • Bảy Thánh Sản • Chuyện Kể Về Cõi Trời • Hóa Độ Gia Đình Thợ Săn • Nhân Duyên Quá Khứ
28/08/2010(Xem: 11475)
Tiền bạc của cải là phương tiện trao đổi để sử dụng hữu ích trong mối quan hệ của đời sống như ăn uống, ngủ nghỉ là nhu cầu cần thiết của con người. Về cơ bản, con người là chúng sinh cõi dục, do dục mà được sinh ra và hiện hữu, con người cần có các nhu cầu ăn, mặc, ở, bệnh, nghỉ ngơi, giải trí, hoạt động đi lại, giao tiếp và thưởng thức các cảm xúc khoái lạc giác quan v.v…Con người không thể sống mà không ăn uống, ngủ nghỉ, vui chơi giải trí, thư giãn sau khi làm việc.
28/08/2010(Xem: 15311)
Khi sinh ra, chúng tôi lên tàu và gặp cha mẹ của chúng tôi, và chúng tôi tin rằng họ sẽ luôn luôn đi về phía chúng tôi. Tuy nhiên, tại một số trạm cha mẹ của chúng tôi sẽ bước xuống từ xe lửa, để lại cho chúng tôi trong hành trình này một mình. Khi thời gian trôi qua, những người khác sẽ lên tàu; và họ sẽ có ý nghĩa anh chị em của chúng tôi là, bạn bè, trẻ em, và thậm chí cả tình yêu của cuộc sống của chúng tôi.
28/08/2010(Xem: 82252)
Sau khi sinh hoạt của hội chúng đã tạm thời đi vào quy củ, nền nếp; đức Phật thấy thời tiết có nắng nhẹ, trời không lạnh lắm, thuận lợi cho việc du hành nên quyết định rời Gayāsīsa, đến kinh đô Rājagaha, đường xa chừng sáu do-tuần. Thấy đoàn sa-môn quá đông, khó khăn cho việc khất thực, đức Phật gợi ý với ba anh em Kassapa cho chúng đệ tử phân thành từng nhóm,
28/08/2010(Xem: 14571)
Trước hết, tôi chân thành cảm tạ Hội đồng Điều hành Học viện Phật giáo Việt Nam tại Huế đã dành cho tôi vinh dự đọc một bài thuyết trình trong buổi lễ mãn khóa long trọng này. Tuy dạy học ở xa, tôi vẫn luôn luôn gần gũi Học viện, tưởng như đây là nơi gắn bó nhất với cuộc đời của mình. Ở đây, và chỉ ở đây, tôi mới tìm được khung cảnh đáp ứng đồng thời hai nhu cầu của tôi - nhu cầu tri thức và nhu cầu đạo đức. Trong các trường đại học mà tôi dạy ở xa, tôi có cảm tưởng như chỉ sống một nửa. Không khí mà tôi thở trong Học viện cho tôi được sống vẹn toàn cả hai nhu cầu. Tôi mong được sống vẹn toàn như vậy trong bài thuyết trình này.