26. Tự Khúc

25/02/201110:43(Xem: 10157)
26. Tự Khúc

SUỐI NGUỒN YÊU THƯƠNG
Tâm Chơn

TỰ KHÚC

Một sáng hành quân qua những xóm làng,
Nghe cơn gió đìu hiu thổi lại.
Lòng bỗng nhớ một thời trẻ dại,
Nũng nịu trong vòng tay của mẹ cha.
Ôi! Những ngày mới đó đã xa,
Tôi vụt lớn, mẹ cha không còn nữa.
Để đêm đêm nhớ thương về chất chứa,
Từng giọt sầu giàn giụa niềm đau.
Nhớ chiều nào mắt mẹ dõi theo sau,
Nhìn con trẻ hăng say vào bộ đội.
Rồi lặng lẽ giấu bao điều không nói,
Sợ đau lòng con trước lúc lên đường.
Đất nước thanh bình đã hết chiến trường,
Thì mẹ hỡi! Hãy yên lòng mẹ nhé!
Con sẽ trở về như thuở nào còn bé,
Thương mẹ sớm chiều quạnh quẽ chờ con.
Nhưng có ngờ đâu năm tháng mỏi mòn,
Bởi gánh nặng suốt một đời cơ cực.
Lặn lội thân cò đắng cay vinh nhục,
Thoáng ùa về bào cùn sức mẹ tôi.
Tôi vẫn thản nhiên vui với bao người,
Nào hay biết nơi quê nhà mẹ bịnh.
Rồi một sáng lập đông trời trở lạnh,
Chợt nhận thư nhà canh cánh niềm lo.
Tôi trở về bên mẹ quả tim thơ,
Mà chẳng biết có giúp gì cho mẹ!
Giây phút cuối mẹ ra đi đơn lẻ
Tôi lặng người nín khóc, niệm Nam-mô...
Tôi quay gót sau ngày đưa tiễn mẹ,
Lại trở về với đơn vị quân nhân.
Mặc đau thương luôn cào xé âm thầm,
Tôi cố gắng lo tròn xong bổn phận.
Tôi trở về trong niềm đau quằn nặng,
Nhớ mẹ hiền tim giá lạnh cô liêu.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/10/2013(Xem: 15612)
Bệnh ( 病 ) là thuật ngữ chung cho cả Đông lẫn Tây y, Bệnh là là một cảm giác đau đớn, cả thể xác lẫn tinh thần. Bệnh là 1 trong 4 cái khổ ( Sanh 生, Lão 老, Bệnh 病, Tử 死 )của chúng sinh mà Phật đã dạy. Mà đã là chúng sinh thì ai cũng phải bệnh, hôm nay ta còn trẻ khỏe, nhưng một ngày nào đó khi đã đến tuổi già cũng phải nếm trải 1 đôi lần bị bệnh, hoặc hơn thế nữa. Bệnh là do Âm Dương mất cân bằng, Ngũ hành tương khắc, Tứ đại không hòa, bệnh khổ là một quy luật chung ở góc độ nhân sinh quan. Bệnh có thể chia ra 3 yếu tố :
11/10/2013(Xem: 16376)
Trước hết phải là sự độ lượng ...
11/10/2013(Xem: 20566)
Khi Phật còn tại thế, Ngài thường dạy các đệ tử như sau: _ Này các Tỳ kheo, có hai cực đoan mà người xuất gia cần phải tránh xa: + Một là đắm say các dục vọng, tham muốn thấp hèn, thô bỉ, có tính cách phàm phu tục tử, không dẫn đến đức hạnh Thánh nhân, không liên hệ đến mục đích tu tập, giác ngộ, giải thoát.
10/10/2013(Xem: 16352)
Đây là bài Kinh nói về hạnh nguyện độ sinh của Bồ tát Quán Thế Âm trong cõi Ta Bà giúp cho tất cả mọi người “quán chiếu cuộc đời” để đạt được giác ngộ, giải thoát.
04/10/2013(Xem: 10221)
Ai cũng nói rằng: ‘Sống mà không có mục đích, lý tưởng thà chết còn hơn!’ Để làm cho đời sống của mình thêm ý nghĩa, mỗi người chúng ta cần có một mục đích để sống. Có người sống vì con cái; có người sống cho gia đình, giòng họ; có người sống vì một lý tưởng, một chủ thuyết v.v… Nói tóm lại, bất luận chúng ta sống như thế nào, nghèo hay giàu, cao hay thấp, mình cần phải có một mục đích, một lý tưởng để sống. Bằng không, đời sống của mình thật là nhạt nhẽo, vô vị. Mình sống như cỏ dại mọc hoang, không mục đích, không hướng đi. Thật là đáng tiếc, thật là uổng phí cả đời người!!
30/09/2013(Xem: 16728)
Có người cho rằng tình yêu bất diệt, nếu lỡ đúng chắc của riêng ai chứ không phải cho tôi. Hai chữ "bất diệt“ với tôi chỉ đúng với "Trái tim bất diệt“ của vị Bồ Tát Quảng Đức vị Pháp thiêu thân và "Nụ cười bất diệt“ của Đức Dalai Lama người được thiên hạ xem như vị Phật sống của cõi Ta Bà