4. Tuổi đẹp nhất đời người

24/02/201109:04(Xem: 16689)
4. Tuổi đẹp nhất đời người

VIẾT CHO CON GÁI
Lại Thế Luyện - Kim Phụng

Tuổi đẹp nhất đời người

Ngày ... tháng ... năm ...
Con gái yêu của mẹ!
Hôm nay là sinh nhật con tròn mười lăm tuổi. Con đã ra dáng thiếu nữ rồi, càng lớn càng thêm xinh đẹp. Nhìn gương mặt hồn nhiên, tươi tắn của con, cha mẹ biết con là tài sản quý giá nhất, đẹp nhất mà cha mẹ từng có trong cuộc đời này.
Với bất cứ bậc cha mẹ nào cũng vậy, con cái bao giờ cũng là niềm hãnh diện, là kỳ vọng suốt đời của cả cha lẫn mẹ. Cha mẹ có bổn phận phải gìn giữ, chăm lo cho con cái.
Con gái tuổi mới lớn, sẽ có nhiều bỡ ngỡ trước cuộc sống, dễ mắc sai lầm. Tuy không phải lúc nào cha mẹ cũng ở bên cạnh con, nhưng con hãy hiểu rằng, từ thẳm sâu lòng mình, cha mẹ lúc nào cũng nghĩ về con, lo lắng cho con...
Lúc con còn nhỏ, mẹ thường dạy con biết lễ phép với người lớn, biết xin lỗi khi mình có lỗi, biết cảm ơn khi người lớn cho quà, biết hòa nhã với bạn bè cùng tuổi, biết thương những người nghèo khổ... Đó là những bài học căn bản đầu tiên để làm gười.
°°°
Giờ đây, con đã bước vào tuổi thiếu niên, con còn phải học thêm nhiều phẩm chất đáng quý mà bất cứ người phụ nữ tuyệt vời nào cũng đều phải có. Dù ngày nay xã hội có nhiều thay đổi, dù ngày nay chúng ta đã bước vào thời hội nhập kinh tế toàn cầu, nhưng vẻ đẹp nơi những đức tính cao cả của người phụ nữ Việt Nam từ ngàn xưa đến nay vẫn được đề cao hơn bao giờ hết: dịu dàng, đôn hậu, đảm đang, thủy chung, chịu thương chịu khó...
Mẹ rất thương con. Mẹ dạy con thói quen thức dậy sớm vào mỗi buổi sáng để cầm lấy cây chổi quét nhà. Mẹ dạy con cách nhặt rau, vo gạo. Mẹ dạy con biết cách giặt quần áo cho thật sạch, biết cách ủi áo quần cho thật thẳng.
Năm ngoái, vào dịp nghỉ hè, cả nhà mình có dịp về quê thăm ngoại. Cha mẹ dạy con phải biết yêu quê hương, yêu con người, yêu mảnh đất nơi mình sinh ra. Con phải biết trân trọng thành quả lao động nhọc nhằn của con người, yêu cánh đồng làm ra hạt lúa, biển làm ra hạt muối...
Dù ngày hôm nay, con được sống trong cảnh sung túc, nhưng cha mẹ mong con hãy nhớ, những ngày xưa cha mẹ đã chắt chiu từng hạt gạo nuôi con.
Một người con gái đang tuổi lớn như con cần có trách nhiệm đối với cuộc sống của bản thân, biết học cách tự đánh giá đúng mức về bản thân! Biết sống lành mạnh, tự nghiêm khắc với bản thân, không tự cao, không ích kỷ, không đua đòi...
°°°
Trong việc giáo dục con, mẹ không hề ép buộc con vào một khuôn thước cứng nhắc nào. Mẹ để cho con tự do lớn lên, tự do khám phá, học hỏi. Tuy nhiên, tuổi của con có thể còn nhiều ngây thơ và chưa có đủ những suy nghĩ chín chắn về nhiều vấn đề của xã hội. Với con gái yêu, mẹ rất quan tâm đến lối sống của con và có biết bao điều trăn trở trong lòng muốn nói cùng con.
Những người không được cha mẹ dạy dỗ những điều hay lẽ phải ngay từ khi còn bé thì khi lớn lên, họ có thể dễ dàng mang theo sai trong suốt cả cuộc đời.
Một người mẹ, đồng thời phải như là một người chị, luôn có những định hướng tốt nhất cho con gái mình. Người mẹ còn đồng thời phải là một người bạn, sẵn lòng chia sẻ với con tất cả những điều cần thiết để có thể giúp con trưởng thành. Bổn phận của mẹ là phải giúp con nhận ra được những lẽ phải, điều hay. Con sẽ trưởng thành dần dần theo năm tháng.
Mẹ mong con có thể đứng vững được giữa cuộc sống đầy năng động nhưng cũng đầy cám dỗ này!
Con gái yêu! Cuộc đời con người ta chỉ sống trên thế gian này có một lần duy nhất mà thôi! Hãy sống sao cho đẹp đẽ một cuộc đời, để chẳng bao giờ con phải tiếc nuối vì những năm tháng mình đã sống vô nghĩa.
Mẹ vui biết bao khi thấy con càng lớn càng học giỏi, xinh đẹp và có một tương lai tươi sáng!

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/11/2014(Xem: 17700)
Trước hết con kính thăm sức khỏe SP. Cầu nguyện chư Phật mười phương hộ trì cho SP luôn thân tâm an lạc, tật bệnh tiêu trừ để tiếp tục dẫn dắt hàng đệ tử chúng con tinh tấn trên con đường tu tập giải thoát. Theo hướng dẫn của SP, con đã làm lễ an vị Phật tại gia ở vùng Trung-Đông, nơi thánh địa của Hồi giáo. Buổi lễ bắt đầu bằng tụng kinh Chú Lăng Nghiêm, và sau đó là kinh Phổ Môn. Điều kỳ diệu, và đây là lần thứ 2 trong đời mà con chứng kiến, sau khi tụng kinh xong cây nhang đã cháy hết rồi mà tàn nhang còn nguyên không bị rớt xuống.
09/11/2014(Xem: 17121)
Giáo sư Tiến sĩ Genshitsu Sen, pháp danh Hanso Sōshitsu, sinh vào ngày 19 tháng 4 năm 1923, tại Kyoto, Nhật Bản. Giáo sư Genshitsu Sen, một kỳ lão Cựu phi công cảm tử ở tuổi thượng thọ 91 xuân, cựu Trưởng môn Phái trà đạo Urasenke đời thứ 15, sau khi thoát khỏi cái chết thời đệ nhị thế chiến, Giáo sư đó đây ngao du sơn thủy khắp thế giới và đáp ứng nhu cầu các nhà lãnh đạo thế giới, nhằm thúc đẩy hòa bình thông qua “Con đường Trà đạo”. Là con trai lớn và là đệ tử chân truyền của Giáo sư Sekisō Sōshitsu (1893-1964) cựu Trưởng môn Phái trà đạo Urasenke đời thứ 14.
08/11/2014(Xem: 26780)
Trong những pháp môn Phật dạy, tôi cả đời chuyên tâm nơi pháp môn Trì danh niệm Phật. Pháp tu niệm Phật có nhiều, trì niệm danh hiệu Phật là một trong những pháp niệm Phật. Đây là pháp môn dễ tu, dễ thực hành nhất, dễ thành tựu. Về chỗ thành tựu cũng như chỗ đạt được rất rõ ràng từng bước, từng nấc tiến, có thể diễn nói, có thể khắc nghĩa.
04/11/2014(Xem: 10859)
Trong đời sống chúng ta thấy một số người có những quan niệm rất ngộ nghĩnh, hay kỳ quặc. Nhiều người trong họ là những người có ăn học, trí thức nhưng họ lại tin vào những điều huyền hoặc, không tưởng. Như có người tin rằng các loài khủng long bị diệt chủng là do các nhà khoa học chế tạo ra, chứ không có thật.
02/11/2014(Xem: 9983)
Đêm hôm đó là một đêm trời mưa. Mưa dai ẳng như tình quê xứ Huế, nhưng không phải Huế. Mưa đang rơi trong trời đêm Thụy Sĩ. Càng về khuya, mưa rơi càng nặng hạt. Vạn vật im lìm đứng lặng trong đêm. Thời gian nhẹ trôi. Không gian yên vắng. Tất cả đang chìm vào tĩnh mịch giữa đêm khuya. Mọi nhà hàng xóm đều tắt đèn yên nghỉ. Không còn một tiếng động dù nhỏ nào, ngoài tiếng mưa rơi rả rích lẫn với tiếng tâm tình rù rì của anh em Gia Đình Phật Tử Trí Thủ chúng tôi ngồi quây quần bên nhau trên căn gác xếp nhà anh Khá.
31/10/2014(Xem: 11827)
Sáng nào tôi cũng đi thiền nhặt rác 2 - 3 vòng quanh công viên Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy. Vừa thong thả bước những bước thảnh thơi, không vội vàng, không suy tư vừa nhặt rác, nếu thấy có. Chân nhẹ bước, tay lượm rác, tay cầm rác, mũi hít thở không khí trong lành buổi ban mai. Hà Nội mùa thu đẹp lắm. Càng ngày tôi càng yêu mùa thu Hà Nội. Mùi hoa sữa vẫn thơm đầu ngày mới. Ánh mặt trời dần rạng tỏ sớm mai. Tôi mê ngắm mặt trời mọc và lặn từ bao giờ chẳng biết. Dù ở đâu cũng thấy bình minh và hoàng hôn đẹp vô cùng. Bagan hay Aytthaya. Siem Riep hay Ngũ Hành Sơn. Mandalay hay Chieng Mai. Hồ Tây hay Bồ Đề Đạo Tràng. Bà Nà hay Lâm Tỳ Ni. Đẹp vô cùng và thấy tâm an lạc và thảnh thơi đến khó tả.
31/10/2014(Xem: 13519)
Hồi Thầy mới vào chùa năm 16 tuổi, trên phương diện danh từ thì mình đã được gọi Bụt Sakyamuni là Bổn Sư (Nam Mô Đức Bổn Sư Bụt Sakyamuni). Bổn Sư (tiếng Bắc là Bản Sư) có nghĩa là Thầy tôi. Nhưng kỳ thực đức Bụt mà mình được gặp khi mới vô chùa không phải là một vị Thầy đích thực mà là một nhân vật rất huyền thoại, đầy phép lạ, đầy thần thông, rất xa cách với con người. Mình không được gặp Bụt của đạo Bụt nguyên thủy mà cũng không được gặp Bụt của đạo Bụt tiểu thừa. Hình ảnh Bụt nguyên thủy là một vị Thầy ăn mặc rất đơn sơ, trải bồ đoàn tọa cụ ngồi trên đất, ngồi pháp đàm, nói pháp thoại và ăn cơm với các Thầy. Mình không gặp được hình ảnh đó, vì vậy trên phương diện danh từ mình được gọi là Thầy tôi nhưng kỳ thực giữa mình với đức Sakyamuni có một khoảng cách rất lớn. Đó là một nhân vật hoàn toàn thần thoại, đầy phép lạ.
31/10/2014(Xem: 13460)
Pháp môn mà mình nói tới đó là pháp môn xây dựng tăng thân, được gọi tắt làdựng tăng. Đó cũng là công trình của Bụt, đó là sự nghiệp của Bụt. Ngay sau khi thành đạo, Bụt đã biết rất rõ rằng nếu không xây dựng được một tăng thân thì mình không thể nào thực hiện được sự nghiệp của một vị Bụt. Vì vậy Ngài đã để ra rất nhiều thì giờ và công sức để xây dựng một tăng thân. Ngay trong năm đầu sau khi thành đạo, Bụt đã xây dựng một tăng thân xuất gia gồm có 1250 vị, và tăng thân này đầu tiên xuất hiện tại một rừng kè ở ngoại ô thành phố Rajagraha. Năm Ngài 80 tuổi, Vua Prasenajit (Ba Tư Nặc) có nói một câu rất hay để ca ngợi Bụt về công trình xây dựng tăng thân ấy. Vua nói: Bạch đức Thế Tôn, mỗi lần con thấy tăng thân của đức Thế Tôn là con lại có niềm tin nhiều hơn ở nơi chính đức Thế Tôn.
31/10/2014(Xem: 12917)
Mùa Xuân ta lên núi Hăm hở làm sơn ̣̣đồng Bỏ con đường khói bụi Cho sách vở vời trông... Rời mái trường Vạn Hạnh, còn đang lang thang dạy giờ ở các trường Bồ-đề, ngong ngóng một xuất học bỗng du học, tôi bất ngờ bị Sư Bà áp giải lên núi, sau lời phán quyết chắc nịch: “Con phải học một khóa tu Thiền ba năm với Thượng Tọa, xong rồi muốn đi đâu cũng ̣̣được... Còn bây giờ, dứt khoát là…Không!”.
28/10/2014(Xem: 11343)
Có những gì cần phải sửa trong Kinh Phật hay không? Có những gì cần phải cắt bớt khỏi Kinh Phật, hay cần phải bổ túc thêm cho Kinh Phật hay không? Câu trả lời tất nhiên không dễ. Vì người xưa đã nói, nếu chấp vào nghĩa từng chữ một, có thể sẽ hiểu nhầm ý của Phật; nhưng nếu rời kinh một chữ, lại hệt như lời ma nói. Nguyên văn: Y kinh giải nghĩa, tam thế Phật oan; ly kinh nhất tự, tức đồng ma thuyết.