13. Cảm xúc đầu đời...

23/02/201116:15(Xem: 12852)
13. Cảm xúc đầu đời...

VIẾT CHO CON TRAI
Lại Thế Luyện - Kim Phụng

Cảm xúc đầu đời...

Ngày… tháng … năm …

Con yêu của cha!

Con đang bước sang lứa tuổi thiếu niên. Đây là lứa tuổi của những ước mơ và khát vọng cao đẹp, cũng là lứa tuổi đầy khủng hoảng và khó khăn trong sự chuyển tiếp từ thiếu niên để trở thành một người lớn trưởng thành. Ở lứa tuổi này, ở nơi con cũng bắt đầu xuất hiện những cảm xúc mới mẻ, tươi đẹp của mối tình đầu đầy thơ mộng...

°°°

Con ạ! Không thể phủ nhận được rằng, tình yêu là một nghệ thuật – một nghệ thuật cao vời nhất của nhân loại. Tình yêu không chỉ là bí quyết của hạnh phúc, mà còn là điều kiện tiên quyết cho một cuộc sống có ý nghĩa hơn. Vẻ đẹp của tình yêu góp phần tạo nên vẻ đẹp của cuộc sống.

Thế nhưng, không có vấn đề nào dễ gây những lầm lẫn và phức tạp như vấn đề tình yêu của tuổi trẻ. Nếu tuổi trẻ có được định hướng đúng đắn về tình yêu, cuộc đời của họ sẽ thăng hoa. Nếu tuổi trẻ thiếu sự định hướng đúng đắn về tình yêu, cuộc đời của họ có thể trở thành thảm kịch. Người con gái mà con yêu thương lần đầu tiên trong cuộc đời sẽ ảnh hưởng đến cảm xúc của con trong cả cuộc đời còn lại! Chính vì vậy, cha mẹ có bổn phận phải quan tâm đến những cảm xúc đầu đời của con!

Đối với một học sinh ở lứa tuổi thiếu niên như con, việc định hướng về tình yêu là một điều có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Chính vì vậy, con phải biết nâng niu những cảm xúc trong sáng đầu đời của mình, tuyệt đối đừng làm điều gì khiến cho những cảm xúc ấy bị vẩn đục.

Thời gian gần đây, cha thấy con đang chú ý tìm đọc những cuốn sách viết về đề tài tình yêu. Điều này rất hiển nhiên ở lứa tuổi của con. Nói về đề tài tình yêu thì như con đã thấy, có rất nhiều bài viết, nhiều cuốn sách đã xuất bản bàn về đề tài này. Dĩ nhiên, cha có thể khẳng định rằng, không phải tác giả nào cũng có thể viết được về đề tài tình yêu, và nhất là không phải tác giả nào cũng đủ uy tín để bàn về đề tài tình yêu. Và giữa vô vàn ấn phẩm lẫn lộn vàng thau như vậy, điều cha muốn nhấn mạnh ở đây là, con phải biết tỉnh táo, sáng suốt lựa chọn. Nếu con có gặp khó khăn trong việc lựa chọn sách về đề tài này, thì hãy trao đổi với cha mẹ. Việc lựa chọn sách rất quan trọng, con ạ! Gặp phải những quyển sách dở, sách không đứng đắn thì đọc vừa mất thời gian, vừa uổng tiền, lại có hại cho cả tương lai đời mình.

Thời gian của cuộc đời mỗi người ngắn ngủi lắm! Cuộc sống của con quý giá lắm! Con hãy biết lựa chọn những tác phẩm do những tác giả có thực tâm và thực tài viết ra, còn với những ấn phẩm mang tính câu khách, rẻ tiền, kích thích thị hiếu tầm thường của người đọc thì con phải tuyệt đối tránh xa.

Ở đây, cha muốn nói rằng, con phải biết làm chủ những cảm xúc nhất thời, bồng bột của tuổi trẻ. Trong việc cư xử với những người khác phái, bao giờ con cũng phải luôn nhớ đến những chuẩn mực trong cư xử! Con nên nhớ, những hành vi chọc ghẹo, sàm sỡ, những lời lẽ bông đùa với hàm ý thiếu trong sáng ẩn chứa bên trong, là những thứ mà một thanh niên có học thức không bao giờ sử dụng khi cư xử với người khác phái. Chỉ cần nhìn cách một thanh niên cư xử với người khác phái ra sao, chúng ta có thể thấy được tư cách đạo đức của người thanh niên đó như thế nào!

°°°

Một trong những sai lầm lớn nhất của tuổi trẻ là dám đùa giỡn với tình yêu, dám coi tình yêu như một trò chơi. Đáng thương hại cho những bạn trẻ như vậy! Và bất cứ ai có một thái độ thiếu nghiêm túc với tình yêu như vậy, không sớm thì muộn họ cũng sẽ phải trả giá rất đắt cho thái độ sai lầm của mình.

Chắc con đã từng đọc qua nhiều bài báo, đã nghe những lời nhắn tìm con cái đầy thống thiết của nhiều bậc cha mẹ trên đài truyền hình, cùng những lời tư vấn hằng đêm của các chuyên viên tâm lý qua làn sóng đài phát thanh, con đã thấy có rất nhiều thanh thiếu niên chỉ vì thiếu sự định hướng đúng đắn về tình yêu từ trong gia đình, thiếu thái độ nghiêm túc đối với chuyện yêu đương, mà cuộc đời phải lâm vào ngõ cụt, lâm vào bế tắc như thế nào! Và không chỉ có những con trẻ như thế mới phải trả giá đâu, mà chính cha mẹ của họ cũng phải trả giá – “con dại, cái mang” – vì đã không biết để tâm chu toàn trách nhiệm giáo dục con cái của mình!

°°°

Trong gia đình mình, chắc con thừa hiểu, cha mẹ không bao giờ muốn xảy ra những chuyện đáng buồn như vậy! Ngay từ bây giờ, con phải có một thái độ thật nghiêm túc đối với vấn đề yêu đương. Nếu con có một thái độ nghiêm túc với tình yêu, cha tin rằng, con hoàn toàn có cơ sở để kỳ vọng mình sẽ đón nhận những điều kỳ diệu, tốt đẹp của tình yêu. Và con hãy luôn nỗ lực tìm kiếm những cách thức để biểu lộ một tình yêu chân thật.

Con yêu! Điều cuối cùng mà cha mẹ muốn nhắn gửi cùng con, đó là: hạnh phúc thực sự trong tình yêu không phải ngẫu nhiên mà có. Con phải chuẩn bị tâm hồn, trí tuệ, học vấn, nghề nghiệp của mình rất kỹ lưỡng vì một tình yêu nghiêm túc, đích thực, đáng ước ao trong cuộc đời, và phải nỗ lực vun đắp cho nó mỗi ngày! Có như vậy, con mới tránh được những sai lầm và hối tiếc về sau!



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/10/2014(Xem: 13952)
Bạn chưa từng ghé thăm mà không gọi trước. Vậy mà lần này, mở cửa, chưa nhìn thấy người đã thấy hoa và trái. Mấy bó cúc đại đóa vàng tươi che kín mặt, chưa đủ, tay kia còn chĩu nặng một giỏ, vừa hồng dòn, vừa soài xanh, mận chín. Tôi toan đỡ một thứ, bạn đã bước nhanh qua cửa, đi thẳng vào bếp, đặt quà xuống, và líu lo: - Hên ghê, mình vừa đến tiệm là xe chở hoa và trái cây phân phối các chợ cũng vừa tới. Xem này, thiệt là tươi. Mình mua ngay. Khách hàng đầu tiên đấy!
14/10/2014(Xem: 13011)
Con đường ấy, khởi bước, ngỡ không mấy khó và chắc cũng chẳng có chi dài, vì nương theo sự chỉ bảo của các vị Đạo Sư, các bậc thiện tri thức giảng giải lời Phật dạy, thì sự giải thoát, giác ngộ có bao xa! Tùy căn cơ người nghe, lời giảng dạy chỉ gom về một mối, là muôn kinh, vạn kệ, hằng hà pháp môn cũng chỉ để giúp ta nhận ra, rằng mỗi chúng sanh đều có Phật Tánh sáng chói như nhau, nhưng nếu không thấy, chỉ bởi vô minh che lấp mà thôi. Nhận ra, và xóa sạch được bụi vô minh thì chúng sanh “sẽ thành Phật” đó, lập tức là “Phật đã thành”.
14/10/2014(Xem: 15445)
Mỗi tuần, tôi có một ngày để làm hai việc tuyệt vời. Đó là, thứ nhất: làm thinh, thứ hai: không làm gì cả! Hôm nay đang là phút giây tuyệt vời đó. Sau những ngày lạnh bất thường, nắng sáng nay rất đẹp, vàng óng và ấm áp. Cây cỏ hoa lá rộ lên niềm vui. Mọi cánh cửa mở rộng để nắng ghé vào, mang hương thơm của đất trời chuyển hóa. Không mùi hương nhân tạo nào so sánh được với hương gió núi mây ngàn. Ít nhất, chủ quan tôi như thế.
14/10/2014(Xem: 11344)
Từ Tào-Khê tịnh thất lên ngôi chùa hoang vắng nằm sâu trong rừng thông miền đông bắc Hoa Kỳ, hành trang tôi đã nhẹ. Rồi từ ngôi chùa hoang vắng đó về lại tịnh thất, hành trang lại càng nhẹ tênh! Cái giầu có nhất trong gia tài tôi, chỉ là kinh và sách, nhưng sau chuyến “lên rừng độc cư”, nay từ ba kệ lớn, chỉ còn một kệ nhỏ, khi thực hiện lời phát nguyện “Tặng hết những gì có, tới những ai ngỏ lời xin” (trừ những cuốn có chữ ký và thủ bút của Thầy Tuệ Sỹ)
13/10/2014(Xem: 12585)
Tôi lặng người nhìn bức hình Tuệ Sỹ, vẫn gương mặt xương xẩu, vẫn đôi má lỏm sâu, vẫn cặp mắt rực sáng, vẫn gầy còm, chỉ là tóc đã bạc màu, y vàng nghiêm trang, kính cẩn cầm ba nén hương to, quì trước bàn thờ với bức ảnh hiền từ với nụ cười an lạc của Ôn. Ai nghe tin Ôn thị tịch cũng xúc động, cũng phải bái lễ, thọ tang. Thấy Thầy Như Minh từ Los cũng bay về, gương mặt buồn rầu như đang khóc tang. Chú cũng thuộc hàng hậu học, cũng tôn kính Ôn là bậc trưởng thượng, có gì lạ đâu. Chẳng có gì đặc biệt. Nhưng nếu có ai để ý, từ sau 1973, Chú không hề đặt chân lần nào nữa đến Vạn Hạnh, bấy giờ đã dọn về đường Trương Minh Giảng, chỉ trụ ở Già Lam, trên lầu, chia phòng với chú Dũng,[1] thì mới có thể hiểu được ý nghĩa của tấm hình này.
13/10/2014(Xem: 17146)
Vào ngày 21 tháng Chín, đông đảo công dân từ khắp nơi trên nước Mỹ, và từ nhiều vùng đất khác, sẽ được hội tụ về thành phố New York tham gia vào cuộc diễu hành về sự biến đổi Khí hậu (The People’s Climate March), đây được cho là cuộc diễu hành vì khí hậu lớn nhất trong lịch sử. Cơ hội trực tiếp cho cuộc diễu hành là sự tập hợp của các nhà lãnh đạo thế giới tại Liên Hiệp Quốc dành cho một hội nghị thượng đỉnh về sự khủng hoảng khí hậu được triệu tập bởi Tổng thư ký LHQ. Mục đích của cuộc diễu hành là báo cho các nhà lãnh đạo toàn cầu biết rằng thời gian để từ chối và trì hoãn đã qua, chúng ta phải hành động ngay nếu chúng ta muốn bảo vệ thế giới chống lại sự tàn phá về sự biến đổi khí hậu.
12/10/2014(Xem: 16926)
Các nhà văn và nhà báo đều có tầm ảnh hưởng rất lớn trong xã hội. Vả lại, dù cho đời người có ngắn ngủi đi nữa thì những gì đã viết cũng sẽ còn lưu lại hàng nhiều thế kỷ. Trong lãnh vực Phật giáo thì những lời giáo huấn của Đức Phật, của ngài Tịch Thiên và của những vị đại sư khác nhờ được ghi chép lại thành văn bản nên đã được lưu truyền qua những thời gian lâu dài để nói lên tình thương yêu, lòng từ bi và những hành vi vị tha phát xuất từ tinh thần Giác ngộ mà cho đến tận ngày nay vẫn còn giúp chúng ta cơ duyên được học hỏi.
11/10/2014(Xem: 13960)
18 giờ tối ngày 9/10/2014, đông đảo Phật tử, doanh nhân, sinh viên và các bạn yêu đọc sách đã được học hỏi rất nhiều từ thiền sư Minh Niệm, tác giả cuốn sách “Hiểu về trái tim” tại nhà sách Thái Hà ( số 119, C5, phố Tô Hiệu, quận Cầu Giấy, TP Hà Nội). Cá nhân tôi cũng vậy. Tôi học được rất rất nhiều. Thầy Minh Niệm đã chia sẻ nhiều trải nghiệm sâu sắc, phong phú của chính thầy đến với những ai may mắn có mặt để giao lưu, để lắng nghe. Đối với rất nhiều người, đó là những điều mới mẻ và hữu ích.
10/10/2014(Xem: 13667)
Vào năm 2004 lực lượng Hồi giáo cực đoan Taliban chiếm toàn bộ khu vực thung lũng Swat, nơi em đang sống bình yên với bố mẹ và hai người em, hằng ngày cắp sách đến trường. Tiếp đó, từ năm 2007, Taliban cấm phụ nữ không nghe nhạc và hạn chế họ lui tới nhiều cơ sở công cộng. Đến 15.01.2009 thì Taliban lại ban hành một sắc lệnh mới cấm các em học sinh nữ đi học, phá hủy khoảng 150 trường học. Thời gian này đài BBC phổ biến một tập nhật ký của một cô gái Pakistan 11 tuổi có tên là Gul Makai bằng tiếng Urdu trên trang Blog của đài BBC. Sau này người ta mới biết được Gul Makai là bút hiệu của Malala Yousafzai.
08/10/2014(Xem: 17537)
Ông Dan Stevenson không phải là một Phật Tử, cũng không theo một tôn giáo có tổ chức nào cả. Ông là một người dân cư ngụ trên đại lộ số 11 ở khu Eastlake của Oakland (California.) Vào năm 2009, khi ông đi vào trong cửa tiệm Ace chuyên bán vật dụng sắt thép dùng trong nhà, ông chợt hứng khởi phát tâm và đã bỏ tiền mua một pho tượng đức Phật bằng đá cao 2 feet (khoảng tương đương với hơn 60 cm). Sau đó ông mang về và gắn tượng Phật này vào một góc đường trong khu gia cư giữa đại lộ số 11 và con đường số 19.