12. Học vấn chuyên môn

23/02/201116:15(Xem: 10166)
12. Học vấn chuyên môn

VIẾT CHO CON TRAI
Lại Thế Luyện - Kim Phụng

Học vấn chuyên môn

Ngày… tháng … năm …

Con yêu của cha!

Từ khi con bước chân vào đời, cuộc sống đã mở ra trước mắt con một thế giới mới mẻ với nhiều điều đáng để học tập!

Cuộc sống trong vũ trụ mà chúng ta đang sống chứa đựng vô vàn bí ẩn quanh ta. Bao thế hệ các nhà khoa học đã và đang mải miết tìm tòi, không ngừng nghiên cứu, suy tư nhằm khám phá những quy luật của thế giới tự nhiên, của xã hội và của chính bản thân con người nữa. Những hiểu biết ấy không ngừng được nhân loại tích lũy, đúc kết, hệ thống hóa và truyền trao cho thế hệ trẻ. Học tập không chỉ là một bổn phận mà còn là danh dự làm người. Học tập còn là để có một nghề nghiệp, để sống lương thiện, xứng đáng như một con người!

Tục ngữ Việt Nam có câu: “Ăn vóc học hay.” Câu này được dùng với nghĩa: ăn thì bồi bổ cho cơ thể, học thì bồi bổ cho trí tuệ. Hiện giờ, khi đang còn là học sinh phổ thông, bên cạnh việc quan tâm rèn luyện thể chất đang lớn lên, con còn phải biết “chăm sóc” một cách đặc biệt đối với trí tuệ của mình.

Chắc con cũng đã để ý thấy có nhiều thanh niên “lớn xác” mà tâm hồn, trí tuệ của họ vẫn chưa kịp lớn! Cho nên, con hãy biết lấp đầy đầu óc mình bằng những tư tưởng sâu sắc, những kinh nghiệm quý giá, bổ ích, thay vì cứ để cho thời gian rảnh rỗi trôi qua vô nghĩa, tạo cơ hội cho “những chất độc nguy hại” tràn lấp trí não của mình.

Những “chất độc nguy hại” mà cha đang nói ở đây là gì, con có hiểu không? Đó chính là những suy nghĩ lệch lạc, tăm tối, bi quan, yếm thế, nói chung là những ý tưởng “hắc ám”... thường rất dễ nảy sinh trong đầu óc con người ta chỉ vì tình trạng “nhàn cư vi bất thiện” mà ra...

Con ơi! Cứ mỗi lần nhìn những bạn trẻ đang lãng phí thời gian cuộc đời họ trong quán cà phê và làn khói thuốc, cha thấy lo lắng cho tương lai của họ. Cha hy vọng, chắc chắn con trai của cha sẽ không phạm phải những lỗi lầm tương tự như vậy!

Người ta thường ví việc học như con thuyền trôi trên dòng nước ngược. Những năm tuổi trẻ hăng hái, siêng năng, cặm cụi học hành và làm việc, sẽ trở thành những cơ hội thăng tiến vững chắc sau này trong suốt cả cuộc đời. Thật tuyệt vời khi ngay từ lúc còn trẻ con đã xây dựng cho mình thói quen học tập, làm việc đều đặn hằng ngày. Cha thường gọi điều đó là “những thói quen tuyệt diệu của trí tuệ”.

Và chẳng còn gì phải nghi ngờ, chính những thói quen tốt ấy sẽ luôn nâng cao cuộc sống của chính con. Có những lĩnh vực kiến thức chuyên môn rất cao, rất khó, mà nếu muốn chinh phục được chúng, con phải cố gắng ngay từ khi tuổi đời còn trẻ.

Sự thành công trong học tập và trên đường đời luôn đòi hỏi mỗi người phải biết hy sinh và trả giá bằng nhiều thứ. Họ phải hy sinh những khoảng thời gian vui chơi, để tranh thủ thêm nhiều thời gian dành cho học tập. Có những kinh nghiệm, kỹ năng nghề nghiệp rất hữu ích, mà nếu con không chịu học hỏi, rèn luyện ngay từ thời đi học, thì sau khi ra trường, sức cạnh tranh của con sẽ rất thấp, và sự thất bại trên đường đời là khó tránh khỏi.

Xã hội ngày càng phát triển, thì lại càng đưa ra những đòi hỏi ngày một cao hơn ở đội ngũ người lao động, chứ mọi chuyện không hề đơn giản như con nghĩ đâu! Chính vì vậy, ngay từ bây giờ, con cần có một tinh thần hăng hái và dồn sức cho học tập, rèn luyện... Học tập sẽ giúp con hiểu biết nhiều điều bổ ích, khiến con cảm thấy yêu quý và trân trọng cuộc sống nhiều hơn!

Rồi một ngày không xa, con sẽ vào đại học, con sẽ phải chọn cho mình một chuyên môn để theo đuổi trong suốt cuộc đời. Cha có thể nói rằng, việc học không bao giờ có giới hạn cuối cùng. Chỉ riêng đối với vấn đề mà con tâm đắc mà thôi, con có thể đào xới nó cho đến cuối đời mà vẫn không hết...

Cuối cùng, điều cha muốn nói là, để học hành có hiệu quả, ngay từ bây giờ, con cần có phương pháp học tập tốt. Do vậy, con hãy tiếp tục suy nghĩ và ngày càng tự tích luỹ nhiều hơn cho bản thân mình những kinh nghiệm, phương pháp học tập bổ ích nhé!



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/12/2013(Xem: 17498)
Từ Tam Kỳ tôi về lại Đà Nẵng năm 1965 để hầu ôn Phổ Thiên và tiếp tục đi học tại trường trung học Phan Châu Trinh. Ôn cư ngụ tại Chùa Diệu Pháp, nhưng thường xuyên sinh hoạt tại Chùa Phổ Đà. Hai chùa cách nhau năm bảy căn nhà
03/12/2013(Xem: 83315)
Người ta thường nói :"Ăn cơm có canh, tu hành có bạn". Đối với tôi, câu nói này thật là quá đúng. Ngày nhỏ chưa biết gì nhưng từ khi làm Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử tôi đã thấy ích lợi của một Tăng thân. Chúng tôi thường tập trung thành từng nhóm 5,7 người để cùng nhau tu học. Giai đoạn khó khăn nhất là sau 75 ở quê nhà. Vào khoảng 1985, 86 các anh lớn của chúng tôi muốn đưa ra một chương trình tu học cho các Huynh Trưởng trong Ban Hướng Dẫn Tỉnh và những Htr có cấp nên đã tạo ra một lớp học Phật pháp cho các Htr ở Sàigòn và các tỉnh miền Nam. Nói là "lớp học" nhưng các Chúng tự học với nhau, có gì không hiểu thì hỏi quý Thầy, các Anh và kinh sách cũng tự đi tìm lấy mà học. Theo qui định của các Anh, Sàigòn có 1 Chúng và mỗi tỉnh có 1 Chúng. Chúng tu học của chúng tôi (Sàigòn) có tên là Chúng Cổ Pháp và phải thanh toán xong các bộ kinh sau đây trong thời gian tối đa là 3 năm:
29/11/2013(Xem: 33816)
Chúng tôi chọn viết đề tài dừng tâm sanh diệt là nhân có một Phật tử than: Trong đời tu hành của con có một chướng ngại mà con không vượt qua được, đó là những niệm tưởng lăng xăng. Nó quấy rầy luôn, cả những lúc nghỉ ngơi cũng không yên.
29/11/2013(Xem: 19344)
Gần đây, sau ngày Giáo Hội ra mắt cơ quan TTTT Trung ương, hàng loạt vấn đề nhạy cảm phơi bày mang tính méo mó của một số báo chí nói về những tu sĩ Phật giáo.
27/11/2013(Xem: 66536)
"Đức Đạt Lai Lạt Ma, Con Trai Của Tôi" là một tập tự truyện của Mẫu Thân Đức Đạt Lai Lạt Ma. Đây là một tập sách hấp dẫn do Cụ bà Diki Tsering, Mẹ của Đức Đạt Lai Lạt Ma kể lại những chi tiết sinh động trong cuộc đời của mình, từ một phụ nữ nông thôn bình thường, bỗng chốc đã trở thành một người đàn bà có địa vị cao nhất trong xã hội, làm Mẹ của Đức Đạt Lai Lạt Ma, người lãnh đạo quốc gia Tây Tạng.
22/11/2013(Xem: 12170)
Lâu lắm rồi, tôi không dám đọc báo chí, không dám nghe radio, không dám bật TV. Ừ, thì cứ coi như mình đứng ngòai thời cuộc, tách xa thực tế. Nhưng biết làm sao khi thỉnh thoảng những tin tức vẫn từ một ngõ ngách nào đó của truyền thông đưa đến những tin đau lòng. Những tin như cha mẹ bán con, người người bán nhau dưới hình thức này hay hình thức khác. Rồi học trò đâm chém nhau, nữ sinh băng hoại, trẻ em tử vong vì thuốc dởm, v.v… Lại đến những hình ảnh thảm thương của những vụ thảm sát trong học đường, thảm sát trong khu vực buôn bán. Kinh khủng hơn là những cơn bão lũ, những trận cuồng phong, động đất. Đằng sau những tin đó, biết bao nhiêu cuộc đời cuốn xoay trong gió lốc!
21/11/2013(Xem: 16490)
Bão Haiyan đã đi qua, nỗi đau của người dân Philippines và cộng đồng thế giới vẫn còn đó. Bão Haiyan đã làm cho 3.600 người Philippines thiệt mạng và hàng trăm ngàn người phải sống trong cảnh đói khát, không nhà. Một mất mát quá lớn.
21/11/2013(Xem: 10307)
Tháng 9 năm 2013, Glen James, một người vô gia cư (homeless), sống ở một nơi cư trú dành cho người không nhà (shelter) ở Boston. Ông bất ngờ kiếm thấy một cái ba lô (backpack) ai bỏ quên trong một thương xá. Ông vẫy tay chặn một viên cảnh sát lại và trao cái ba lô lượm được cho viên cảnh sát. Cái ba lô trong đó có chứa $2,400 tiền Mỹ và gần 40,000 chi phiếu du lịch (traveler’s check) cùng với sổ thông hành và một số giấy tờ cá nhân khác.
12/11/2013(Xem: 29586)
Bataan là thành phố chính của đảo Luzon, Philippines, dân số khoảng trên 600 ngàn người. Lịch sử của thành phố chỉ hai biến cố được thế giới biết đến nhiều, một lần trong đệ nhị thế chiến và lần thứ hai trong làn sóng người tỵ nạn Cộng Sản vùng Đông Nam Á. Trong chiến tranh, trận phòng thủ Bataan là trận đánh cuối cùng trước khi liên quân Mỹ-Phi rút lui và trong làn sóng tỵ nạn, Bataan là nơi dừng chân của 300 ngàn người tỵ nạn, nhiều nhất đến từ Việt Nam. Ngoài ra, đảo Palawan với Làng Việt Nam nhiều huyền thoại cũng là nơi dừng chân của nhiều chục ngàn người Việt.