1. Ngày con sinh ra đời!

23/02/201116:15(Xem: 10656)
1. Ngày con sinh ra đời!

VIẾT CHO CON TRAI
Lại Thế Luyện - Kim Phụng

Ngày con sinh ra đời!

Ngày… tháng … năm…

Con yêu của cha!

Hôm nay là một ngày vô cùng vĩ đại trong cuộc đời cha! Hôm nay, chính cha đã được nghe con cất tiếng khóc chào đời!

Suốt cả tháng nay, cha đã thao thức rất nhiều và lo lắng, chờ đợi ngày hôm nay. Rất nhiều đêm cha không sao chợp mắt được vì nghĩ đến giây phút con sẽ chào đời!

Mặc dù cha đã chờ đợi ngày này từ rất lâu rồi, thế nhưng khi nghe tiếng con khóc thét từ trong phòng sanh, cha vẫn có cảm giác như nghẹn thở, muốn lặng cả người đi. Một mầm sống mới trên hành tinh này đã bắt đầu! Cha cảm nhận được một điều gì đó quá đỗi bất ngờ, quá mới mẻ... Cha có cảm tưởng như từ giây phút này, cuộc sống của cha đã trở nên khác hẳn! Một cuộc sống đầy vinh dự, nhưng cũng đầy thử thách, đầy gánh nặng trách nhiệm cao cả... của một người làm Cha.

Nhìn con bé nhỏ lặng lẽ nằm trong nôi, cha cảm nhận được một sợi dây tình cảm ấm áp đã thắt chặt hai cha con mình – đó chính là tình phụ tử thiêng liêng. Cha như cảm nhận được từng hơi thở, từng nhịp đập trong tim con. Và từ giây phút này cho đến mãi về sau này, ngày nào cha còn sống trên đời thì sẽ chẳng có giây phút nào mà cha không băn khoăn, trăn trở với một ý nghĩ, đó là: làm sao để nuôi dạy con nên người? Một con người xứng đáng với niềm kỳ vọng của gia đình mình, của ông bà nội ngoại, của mẹ, của cha, và nhất là của đất nước, của quê hương...

Con chào đời là một sự kiện rất lớn lao đối với cả nhà. Bạn bè thân hữu xa gần của cha đều gửi lời chúc mừng. Đặc biệt, ông bà hai bên nội ngoại đều rất vui mừng vì lần đầu tiên có cháu. Cha nhớ trước đây, bà nội con vẫn thường nói với cha rằng, bà chỉ mong được sống đến ngày nhìn thấy cháu của bà thôi, thì khi đó bà có thể yên lòng nhắm mắt! Ước nguyện giản dị này của bà làm cho cha cảm thấy áy náy suốt bao năm dài. Ngày hôm nay, con chào đời, xem như niềm mong đợi ngày nào của bà đã trở thành hiện thực! Bà của con hôm nay vẫn còn khoẻ mạnh, rồi chẳng bao lâu nữa, bà sẽ dắt con đi chơi, sẽ kể cho con nghe những câu chuyện cổ tích “ngày xưa, ngày xửa...”

°°°

Cha phải viết những dòng chữ đơn sơ này để lưu lại cảm xúc đặc biệt của ngày hôm nay – những cảm xúc mà có lẽ cha chỉ có thể trải nghiệm duy nhất một lần trong đời mà thôi – cảm xúc của người lần đầu tiên có con. Rồi cha mường tượng, đến một ngày nào đó khi con lớn lên, có thể con sẽ đọc những dòng chữ này! Khi đó, con sẽ hiểu rằng, con được ra đời trong niềm kỳ vọng của cha và của mẹ. Con đã lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ, của mọi người như thế nào. Ôi, con yêu quý của cha!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/03/2015(Xem: 14036)
Theo quan điểm của Phật giáo “hạnh phúc” là sự đoạn trừ tâm tham ái, để hiểu rõ vấn đề này, người viết xin chia sẻ quý vị quan điểm này như sau: Chúng ta đang sống trong cõi Ta-bà như mảnh vườn hoang luôn bị chế ngự bởi dục vọng khổ đau, bệnh tật, sầu hận, chết chóc… Con người bao giờ cũng muốn vươn lên từ đời sống thấp hèn để tìm một cái gì đó cao đẹp và an lạc hơn đằng sau bức tường đầy sự hấp dẫn của ngũ dục (tài, sắc, danh, thực, thùy) mà con người cảm nhận qua tri giác hay còn gọi là tham ái.
15/03/2015(Xem: 9751)
Tôi có hai người bạn. Là bạn nhưng họ trẻ hơn tôi quãng chục tuổi. Là bạn vì chúng tôi khá quý mến nhau, có nhiều điểm tương đồng và hay sinh hoạt bên nhau. Tên khai sinh của họ là Châu Thương và Mỹ Hằng. Pháp danh của hai bạn này là Nguyên Niệm là Thánh Đức. Điểm thú vị rằng đây lại là một cặp vợ chồng.
14/03/2015(Xem: 14440)
Việc tu hành trên hết là để giải tỏa áp lực của tâm lý. Và áp lực đó nếu nghĩ theo cách thông thường, thì nó luôn đến từ ngoại giới. Vì chúng ta sống trong đời sống, mà không có một tấm lòng để gió cuốn đi. Mà chúng ta chỉ sống với nhau luôn bằng tham, sân, si, cho nên áp lực sẽ đến với chúng ta liên tục là đương nhiên. Nhưng nếu chúng ta quanh năm ngồi một chỗ không đi đâu cả, thì tâm lý vẫn có vấn đề khó khăn như thường. Đó là do chúng ta luôn sống trong vọng tưởng, và ảo tưởng mà thành ra như thế thôi.
13/03/2015(Xem: 13971)
Chánh Niệm cho Tình Yêu Bài của Đỗ Thiền Đăng Diễn đọc: Trọng Nghĩa - Mộng Lan
12/03/2015(Xem: 19078)
Đạo Phật ngày càng suy đồi, tha hoá, “mạt pháp”, nguyên nhân thì nhiều, nhưng đôi khi vì trong giới tu sĩ và cư sĩ không trang bị đủ kiến thức của giáo pháp như thực - tức là giáo pháp cội rễ - mà chỉ chạy theo cành, nhánh, ngọn lắm hoa và nhiều trái. Từ đấy, khó phân biệt đâu là đạo Phật chơn chánh, đâu là đạo Phật đã bị biến chất, chạy theo thị hiếu dung thường của thế gian. Đôi nơi đạo Phật còn bị trộn lẫn với tín ngưỡng duy linh và cả tín ngưỡng nhân gian nữa... Nhiều lắm, không kể xiết đâu.
11/03/2015(Xem: 28962)
Món quà để lại lúc lâm chung của một vị Thầy thuốc Trung y cao tuổi, thật quá tuyệt vời! Tổng cộng có 100 điều, mỗi điều đều rất cao thâm, nên cần phải đọc đi đọc lại nhiều lần, nó sẽ giúp bạn đề cao nhận thức đối với sức khỏe!
11/03/2015(Xem: 14170)
Chúng tôi về thăm Trúc Lâm Bảo Sơn, huyện Tóc Tiên, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu vào cuối giờ chiều. Vùng đất nơi đây khá cằn cõi nhưng cây xanh thì rất nhiều. Đón chúng tôi là sư cô còn rất trẻ. Trà và mứt đủ loại được bày ra như một bữa tiệc. Hóa ra quý sư cô nơi đây sản xuất mứt, vừa để ăn, để tặng, vừa mang bán kiểm tiền kiến thiết chùa và giúp đời.
11/03/2015(Xem: 18864)
Đối với vạn vật trong cõi nhân gian, Phật giáo đều có sự quan sát thấu đáo, hiểu rõ thiên có thiên lý, địa có địa lý, nhân có nhân lý, vật có vật lý, tình có tình lý, tâm có tâm lý. Trên thế gian bất kỳ sự vật gì cũng có cái “lý” riêng biệt của nó, địa lý phong thủy tất nhiên cũng có “nguyên lý” của nó.
06/03/2015(Xem: 11641)
Mai năm nay nở sớm trước Tết. Qua Tết thì những cánh hoa vàng đã rụng đầy cội, và trên cây, lá xanh ươm lộc mới. Quanh vườn, các nhánh phong lan tiếp tục khoe sắc rực rỡ giữa trời xuân giá buốt. Đêm đến, trời trong mây tịnh, vườn sau đón ngập ánh trăng, tạo một không gian huyền ảo lung linh. Đã không có những ngày xuân rực nắng, không có những đêm xuân ấm cúng tiếng đàn câu ca và những chung trà bằng hữu; nhưng chân tình của kẻ gần người xa, vẫn luôn tỏa sự nồng nàn, tha thiết. Cái gì thực thì còn mãi với thời gian thăm thẳm, vượt khỏi những cách ngăn của không gian vời vợi.
27/02/2015(Xem: 14063)
Con người sinh ra, họ khổ đau, rồi họ chết. Theo Anatole France, đó là điều mà kẻ uyên bác đã từng tóm lược về thân phận loài người. Mặt khác, một số nhà tư tưởng tự do nói rằng: "Con người là guồng máy nhỏ, cấu tạo bởi sự sắp xếp ngẫu nhiên của các nguyên tử và phát triển theo quá trình tiến hóa tự nhiên. Đau khổ không thể nào tránh khỏi trong cuộc đấu tranh của con người cho sự sống còn. Không có ý nghĩa nào khác hơn, cũng chẳng mục đích chi cao cả. Chết là sự tan rã của các phần tử hóa học; không còn gì tồn tại."