Huyền thoại

28/08/201112:54(Xem: 9233)
Huyền thoại
hoa cuc 2

Tôi tin vào những huyền thoại giữa cuộc đời, và thi thoảng tự cho mình khoái trá nhận ra một điều kỳ diệu nào đấy, ở những chốn tăm tối nhất của cuộc sống, hay ở những nơi có nhiều thiện tâm. Tôi cười với những niềm vui và khóc với những bất hạnh của người ta nhiều lắm. Vì đã đủ ích kỷ để vuốt ve cái tôi lập dị, và tôi cũng tự cho rằng, mình đủ bao  dung để chia sẻ với nhân gian.

Nhưng, cuộc sống khôn cùng, và lòng người khó đoán. Vì chính tôi, cũng chưa một lần đi hết lòng mình, cũng chưa một khi dừng lại để soi xét bản thân. Để thấy thiếu, thấy đủ, thấy đúng, thấy sai. Để thấy, điều quan trọng nhất của mình, là gì. Hình như, chưa, chưa bao giờ.

Niềm tin làm nên định hướng của cuộc sống. Ai đó nói thế. Tôi cũng tin thế, và tôi tin hơn rằng, niềm tin của mình là tuyệt đích. Con mắt thịt của người trần đôi khi quá ngạo mạn trước dòng sống, với những hố sâu và vòng xoáy. Tôi cố nghĩ, cố tìm, cố xoay, để mà có một cái gì đấy để bấu víu, sau những lần vấp ngã, vấp phải niềm tin, và ngã xuống nền đất lạnh. Cảm giác đang rơi khiến cho bất kỳ ai cũng như được là chính mình, nhưng đã chạm đất, sự đau đớn, ê chề ắt hẳn khó lòng chịu đựng. Trước những ánh mắt soi mói và cái nhìn không mấy thiện cảm, trước những vành môi đang cong lên với những lời ngang trái và nụ cười đầy thâm ý, con chim non gục xuống, đôi cánh run rẩy che lấy thân mình, những mong có một bàn tay cứu giúp. Cuối cùng, sau thời gian dài không dám nhìn lên, không dám nhìn vào chính mình, nó phải tự đứng dậy, và lê từng bước về một nơi nào đó? Nơi nào? Một nơi không có sự cay nghiệt, chế nhạo, thử thách, giả nhơn…

Lòng mẹ.

Mẹ đón mừng, không kịp nghĩ suy, không hề toan tính, với tất cả bản năng hiền từ. Mẹ nói, mẹ cười, mẹ âu yếm, mẹ trìu mến nhìn đứa con ngoan, đang bé bỏng bên mình. Tình yêu sưởi ấm cõi lòng lo sợ, và tình thương làm lành miệng những vết thương. Sự nghiệt ngã của đời sống ngoài kia thật khủng khiếp, và sự xoa dịu của mẹ cũng nhiệm màu biết bao. Vững chãi giữa bão táp điên cuồng, và bình yên trước bao nhiêu sóng gió, mẹ, mới là huyền thoại thật sự của chính mình, biết không?

***

Khoảng trời xanh ngoài kia, mây trắng dịu dàng bay, gió vi vu thổi, làm háo hức tuổi trẻ đến mị người. Cuộc sống lại vẫy gọi, con đường lại hiện ra, và đôi chân lại sẵn sàng sải bước. Mây đen còn lẩn quất đâu đó, sấm chớp còn ẩn mình trên cao, và bộ mặt thật hung dữ của gió, chưa kịp hiện ra kêu gào. Niềm tin lại được đắp xây, và trái tim lại hăm hở tìm những giá trị mới. Tạm biệt mẹ, con lại bay vào đời, lại khóc cười với nhân loại, với những huyền thoại mênh mang…

Nỗi nhớ cũng đầy dần và bị khuất lấp dần theo những bước thấp bước cao, vì đường đời gập ghềnh. Mải mê với đời sống, đôi lần quên chong ngọn đèn nhỏ, để nhớ chuyện ngày xưa, mà ấp ôm huyền thoại của riêng mình.

***

Đêm nay mưa rả rích, hơi lạnh se sẽ bay vào. Tôi tắt điện, vùi mình trong bóng tối, mà nghe tiếng guitar bập bùng, mà lắng nghe những lời âm vang của một người đã đi vào cát bụi, mà nỗi lòng còn ngân, còn vọng đến vô cùng: “Khi người tình cho bạn một tình yêu, thì trong trái ngọt đã có thêm mùi vị của đắng cay. Nhưng tình yêu của mẹ thì không hề vị lợi. Ở trái tim người mẹ, chỉ có sự tràn đầy, không có bớt đi hoặc thêm vào gì nữa. Một người tình có thể ác độc với bạn, nhưng trong lòng người mẹ thì chỉ có từ tâm. Sự ác độc mang đến giá băng trong lòng bạn, và chỉ có hủy diệt chứ không thể làm sinh nở một điều gì tốt lành. Chỉ có ở người mẹ, bạn mới tìm được sự chung thủy tuyệt đối. Hãy tin chắc rằng, không thể nơi nào có một lòng chung thủy tương tự như vậy nữa. Bởi vì, đối với mẹ, bạn luôn là mục đích đầu tiên, và sau cùng”.

Vẳng đâu đó tiếng hát, còn tôi thì trượt theo luồng suy tưởng nào đấy. Trượt mãi, trượt mãi… Vẳng đâu đó tiếng đàn, và tôi nghe “trong câu hát thanh bình, mẹ là gió mong manh”. Như bất kỳ đứa con nào, tôi giật mình thảng thốt. Mong manh, mong manh. Tôi đã thấy, đã cảm nhận, đã níu kéo nhiều thứ mong manh đi qua cuộc đời mình. Nhưng chưa lúc nào, chữ mong manh lại bất ngờ, đột ngột, chính xác và đau đớn thế. Vẫn những mùa Vu Lan, ngồi gấp hoa bằng vải. Những khuôn vải hồng tươi. Cái đầu tiên, là để cài lên ngực, những cái tiếp theo là để chia vui với những người khác. Chả trách màu hồng là màu tượng trưng cho hạnh phúc. Được cài hoa hồng lên ngực, thật hạnh phúc biết bao!

Tôi lấy tay gõ gõ vào bóng tối. Chỉ có âm thanh của trái tim thổn thức. Tôi thắp lên một ngọn nến, ánh sáng hiền từ và ấm áp lan tỏa. Tôi lục lại ký ức, thu hết ánh sáng và bóng tối vào mắt, thu hết những tiếng đàn vào tai, những lời nói vào lòng, để làm hành trang cho hành trình giữ gìn huyền thoại linh thiêng nhất của đời mình - huyền thoại Mẹ.

Nguyên Trang
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/03/2025(Xem: 5675)
AJANTA MỘT DI TÍCH PHẬT GIÁO NGOẠI HẠNG Hoang Phong Phật giáo là một trong những tôn giáo lâu đời nhất của nhân loại vẫn còn tồn tại và đang phát triển ngày nay. Tuy nhiên theo dòng biến động của lịch sử thì Phật giáo cũng không tránh khỏi những thăng trầm. Nếu Phật giáo đã từng gián tiếp hay trực tiếp mang lại chữ viết, văn hóa, triết học và lịch sử cho một số quốc gia trên địa cầu và đánh dấu một cấp bực tiến hóa cao độ cho kho tàng tư tưởng của nhân loại thì Phật giáo cũng đã từng bị hủy diệt ở Ấn độ và nhiều nơi khác.
15/03/2025(Xem: 5441)
Cách nay năm mươi năm, một chuỗi dài biến cố thật kinh hoàng xảy ra trên giải đất quê hương. Có những người còn nhớ, có những người đã quên. Quên hay nhớ tùy thuộc từng mỗi cá thể. Một xúc cảm thật mạnh thường lưu lại một vết hằn thật sâu, thế nhưng ký ức cũng lu mờ với thời gian, các xúc cảm khác mới hơn có thể che lấp hoặc hàn gắn các vết hằn của quá khứ. Nhớ hay quên do đó tùy thuộc quan điểm của mình, vị trí của mình, những gì từng xảy ra với mình đối với chuỗi dài biến cố đó và cả cuộc sống của mình sau đó. Hơn nữa, sau khoảng thời gian năm mươi năm trong cuộc sống, có những người đã già trí nhớ lu mờ, có những người nằm xuống mang theo với mình cả một thời quá khứ, có một thế hệ trẻ lớn lên đẩy lùi các biến cố đó vào lịch sử.
14/03/2025(Xem: 4490)
Nhân lễ hội HOLI, tết Ấn Độ. Hòa chung niềm vui và chia sẻ với người dân nghèo xứ Phật có chút quà vui 3 ngày Tết, ngày hôm qua (12, 03, 25) chúng con, chúng tôi đã thực hiện một buổi phát quà tại hai làng nghèo Niranjana Village & Sujata Village. Xin được gửi một vài hình ảnh tường trình thiện sự cùng quý vị ân nhân đã phát tâm bố thí.
12/03/2025(Xem: 9730)
Xin mời Quý vị đọc những đoạn thơ dưới đây và hãy cùng chúng tôi thực tập: (1):Một tấc thời gian, một tấc vàng. Cố đừng lãng phí tấc thời gian. Phải lo tranh thủ từng giây phút Mà gắng chăm TU kẻo lỡ làng!
12/03/2025(Xem: 4789)
(Lời giới thiệu của dịch giả: Bài này nhan đề “Spiritual, but not religious: For more Koreans, mindfulness matters more than membership” [Tâm linh nhưng không tôn giáo: Với nhiều người Nam Hàn, tu chánh niệm quan trọng hơn là vào giáo hội] của nhà báo Moon Joon-hyun đăng trên báo The Korea Herald, số ngày 8 tháng 3/2025, nói về hiện tượng mới của nhiều người dân Nam Hàn ưa chuộng thiền tập chánh niệm nhưng không muốn gắn liền với các giáo hội. Một điểm cũng đáng chú ý ở Nam Hàn hiện nay là khuynh hướng hồi phục tín ngưỡng dân gian Shamanism, có thể dịch là tín ngưỡng Thầy Pháp dân gian, có thể đối chiếu phần nào tương đương như Đạo Mẫu tại Việt Nam. Bài này được dịch để quý Tăng, Ni và cư sĩ Việt Nam tham khảo. Bản tin dịch như sau.)
12/03/2025(Xem: 4017)
Đạo Phật hình thành và phát triển suốt 26 thế kỷ qua, dòng Phật sử cũng như thế sử liên lỉ với những thăng trầm biến thiên. Phật giáo truyền đến đâu thì kết hợp với phong thổ, văn hóa, tập quán và căn cơ của người địa phương ấy mà hình thành nên những dòng truyền thừa khác nhau, trong các dòng truyền thừa ấy lại có nhiều tông môn pháp phái khác nhau nữa, tất cả cũng vì căn cơ của con người địa phương.
12/03/2025(Xem: 4000)
Sau một thời gian dài trăn trở suy nghĩ về con đường đi đến tương lai, tâm ý luôn giằng xé giữa tiến – lui mà không sao quyết đoán được. Vĩnh Thanh cứ như người đứng giữa con đường không tên, con đường vạn dặm, nhìn phía trước hun hút xa le lói ánh sáng nhưng không biết bao giờ có thể với tới được, nhìn về sau thì thăm thẳm mịt mù như sương khói che khuất cả lối đi về. Vĩnh Thanh như người mộng du giữa cuộc đời, những lý tưởng mãi lung linh nhưng sự thèm khát và đòi hỏi nhục dục của thân xác cũng riết róng khó cưỡng lại nổi.
12/03/2025(Xem: 3697)
Thế là mùa xuân đến trễ những sáu tuần bởi vì ngày đầu tiên những con groundhogs ra khỏi hang gặp phải ngày nắng, nếu hôm ấy trời mưa thì xuân sẽ đến sớm hơn sáu tuần. Đây là kinh nghiệm về thời tiết của người thổ dân bản địa Bắc Mỹ (Indian native). Điều này cũng giống như người Việt ta, khi thấy én về là biết xuân sang, cánh én chở mùa xuân, báo hiệu xuân. Loài vật có những khả năng đặc biệt mà con người không có được, chẳng hạn như chúng có thể biết trước động đất, sóng thần…mặc dù con người tự phụ văn minh và phát triển cao.
08/03/2025(Xem: 5217)
“Quay đầu là bờ” là thuật ngữ trong nhà Phật thường hay dùng để chỉ cho những người ‘lầm đường lỡ bước’, làm những chuyện xấu ác, bất thiện, gây khổ đau cho nhiều người và cho bản thân do vô minh, chấp thủ ái dục, nghiệp báo chi phối, và khi hữu duyên nghe được chơn chánh pháp vi diệu, liền giác ngộ chơn lý vô thường, khổ, và vô ngã, ngay tức thời gác lại quá khứ bất hảo, bỏ tà theo chánh, đoạn ác tu thiện, thể nhập Thánh Pháp cho đến chứng đắc đạo quả cao thượng A La Hán, giải thoát khổ đau.
08/03/2025(Xem: 6231)
Kính gửi Đạo hữu Tâm Diệu Ngọc và chư thiện hữu hảo tâm Canada. Xin tường trình giếng nước 3 Tình thương do quý thiện hữu phát tâm Bố thí cho dân nghèo xứ Phật vừa được hoàn tất hôm nay. Xin tri ân Công Đức thật nhiều!! Kính chúc quý thiện hữu cùng gia quyến vô lượng an lành trong hồng ân Tam Bảo. Sadhu, Lành thay!!