Vượt khỏi bạo lực

16/07/201101:08(Xem: 12129)
Vượt khỏi bạo lực

J. Krishnamurti
VƯỢT KHỎI BẠO LỰC

Nguyên tác: Beyond Violence - Haaper & Row Pubblishers
Lời dịch: Ông Không 2009


Viết lại trung thực Những Nói chuyện và Những Bàn luận tại Santa Monica, San Diego, London, Brockwood Park, Rome.

“Chúng ta đã xây dựng một xã hội bạo lực và chúng ta, như những con người, là bạo lực; môi trường, văn hóa trong đó chúng ta sống, là sản phẩm thuộc nỗ lực của chúng ta, thuộc đấu tranh của chúng ta, thuộc đau khổ của chúng ta, thuộc những tàn bạo khủng khiếp của chúng ta. Vì vậy câu hỏi quan trọng nhất là: Liệu có thể kết thúc sự bạo lực kinh tởm này trong chính người ta?”

“Chúng ta là bạo lực. Suốt sự tồn tại, những con người đã là bạo lực và là bạo lực. Tôi, như một con người, muốn tìm ra làm thế nào để xa rời bạo lực này, làm thế nào để vượt khỏi bạo lực này. Tôi phải làm gì? Tôi thấy bạo lực đã làm gì trong thế giới này, nó đã hủy hoại như thế nào trong mỗi hình thức của sự liên hệ, nó đã mang lại đau khổ, thảm kịch khốn cùng như thế nào – tôi thấy tất cả điều đó. Và tôi tự nói với chính mình, tôi muốn sống một cuộc sống hòa bình thực sự trong đó có dư thừa tình yêu – tất cả bạo lực phải tan biến. Bây giờ tôi phải làm gì?”

NỘI DUNG
NHỮNG NÓI CHUYỆN VÀ NHỮNG BÀN LUẬN

Phần I.
1 – TỒN TẠI
“Thuộc công nghệ, con người đã tiến bộ không thể tin được, tuy nhiên anh ấy vẫn còn như anh ấy đã là suốt hàng ngàn năm, đánh nhau, tham lam, ganh ghét, chứa đầy đau khổ khôn cùng.”
2 – TỰ DO
“Nếu cái trí không được tự do tuyệt đối khỏi sự sợ hãi, mọi hình thức của hoạt động tạo ra nhiều tổn hại hơn, nhiều bất hạnh hơn, nhiều rối loạn hơn.”
3 – CÁCH MẠNG BÊN TRONG
“Thay đổi trong xã hội có tầm quan trọng phụ; điều đó chắc chắn sẽ xảy ra một cách tự nhiên, khi bạn như một con người tạo ra thay đổi này trong chính bạn.”
4 – TÔN GIÁO
“Vậy thì tôn giáo là cái gì đó không thể diễn tả bằng những từ ngữ; nó không thể được đo lường bởi tư tưởng ”
Phần II.
5 – SỢ HÃI
“Liệu bạn có thể quan sát không có trung tâm, không đặt tên sự việc được gọi là sợ hãi khi nó nảy sinh? Nó cần đến sự kỷ luật nghiêm túc.”
6 – BẠO LỰC
“Chừng nào cái ‘tôi’ còn hiện diện trong bất kỳ hình thức nào, rất tinh tế hay thô thiển, phải có bạo lực.”
7 – THIỀN ĐỊNH
“Nếu bạn có sự việc lạ thường này trong sống của bạn, vậy thì nó là mọi thứ; vậy thì bạn trở thành người thầy, người môn đồ, người hàng xóm, vẻ đẹp của đám mây – bạn là tất cả điều đó, và đó là tình yêu.”
Phần III.
8 – KIẺM SOÁT VÀ TRẬT TỰ
“Chính sự tiến hành của kiểm soát nuôi dưỡng vô trật tự; giống như sự đối nghịch – không-kiểm soát – cũng nuôi dưỡng vô trật tự.”
9 – SỰ THẬT
“Sự thật không là ‘cái gì là’, nhưng hiểu rõ cái gì là mở cánh cửa đến sự thật.”
10 – CÁI TRÍ TÔN GIÁO
“Cái trí tôn giáo là một ngọn đèn cho chính nó. Ánh sáng của nó không được thắp sáng bởi một người khác – ngọn đèn được thắp sáng bởi một người khác có thể bị dập tắt rất mau lẹ.”
Phần IV.
11 – CÁI TRÍ KHÔNG BỊ QUY ĐỊNH
“Một cái trí bị trói buộc trong hiểu biết như một phương tiện dẫn đến tự do không đến được tự do đó.”
12 - TÁCH RỜI VÀ HỢP NHẤT
“Muốn sự tĩnh lặng của cái trí, sự yên tĩnh tuyệt đối của nó, một kỷ luật lạ thường được cần đến; . . . lúc đó cái trí có một chất lượng hợp nhất của tôn giáo; từ đó có thể có hành động mà không là mâu thuẫn.”
Phần V.
13 – CÁCH MẠNG TÂM LÝ
“Thấy sự phân chia rộng lớn này cả bên trong lẫn bên ngoài, quan tâm duy nhất là một con người phải tại cơ bản, thăm thẳm, tạo ra trong chính anh ấy một cách mạng.”

Source: thuvienhoasen
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/08/2011(Xem: 22207)
Đã có một thời tôi không biết Phật pháp là gì? Trong ký ức tuổi thơ của mình, Phật pháp là những quyển sách ố vàng, vằn vện những chữ tôi không đọc được, hoặc có đọc được vẫn là những âm tự bí ẩn, xa lạ. Tôi không hề có hứng thú để tìm hiểu về Phật giáo cũng vì những lẽ đó. Nhưng rồi do duyên lành, tôi được những đạo hữu quen và không quen giới thiệu những quyển sách đọc được về Phật pháp. Những quyển sách đã khai tâm cho tôi, đã dẫn tôi những bước chập chững đến với kho tàng Phật pháp. Tôi hiểu ra rằng, Đức Phật đã có đến hàng vạn pháp cho mọi người tùy theo căn cơ của mỗi người.
31/07/2011(Xem: 23817)
Mùa Vu Lan lại về, tôi bồi hồi xúc động. Ai cũng có một người mẹ trong trái tim. Sương mù và mưa ngâu. Nhớ thương và xót xa một cái gì đã mất.
30/07/2011(Xem: 29172)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
27/07/2011(Xem: 15867)
Tiếp theo hai tập, Nhận thức và Không tánh (2001) và Tánh khởi và Duyên khởi (2003), sách Nhân quả đồng thời lần này thu góp các bài học Phật luận cứu các vấn đề Tồn tại và Thời gian, Ngôn ngữ, Giáo nghĩa, và Giải hành liên quan đến nguyên lý Duyên khởi mà Bồ tát Long Thọ nêu lên trong bài tụng tán khởi của Trung luận, bản tiếng Phạn. Các vấn đề này được tiếp cận từ hai phía, bản thể luận và triết học ngôn ngữ, và được trình bày trong ba Phần: (1) Vô thường, Duyên khởi, và Không tánh, (2) Phân biệt, Ngôn ngữ, và Tu chứng, (3) Tín, Giải, Hành, Chứng trong Hoa nghiêm. Toàn bộ bản văn quyển sách để in PDF (7,1 MB)
27/07/2011(Xem: 18437)
Khuyến Phát Bồ Đề Tâm Văn của Đại Sư Thật Hiền, Thật Hiền tôi là kẻ phàm phu Tăng bất tiếu ngu hèn, khóc ra lệ máu cúi đầu kính lạy, đau buồn khẩn thiết thưa với chư đại chúng hiện tiền, cùng với chư thiện nam tín nữ có đức tin trong sạch trong hiện đời. Cúi mong quý vị thương xót, lưu ý một chút mà nghe và xét cho.
27/07/2011(Xem: 15050)
Hỏi: Tại sao đạo Phật lại đề xướng ăn chay? Đáp:Người ăn chay thì dục niệm nhẹ. Kẻ ăn mặn thì dục niệm nặng nề. Có tôn giáo cho rằng động vật được sanh ra là để cho loài người ăn, cho nên ăn mặn là một việc hợp lý trời đất. Song le, Phật Giáo đề xướng tinh thần "mọi vật đều cùng một thể, đó gọi là Đại Bi," và xem mọi loài chúng sanh đều có Phật-tánh, đều sẽ thành Phật; cho nên chủ trương giới sát, phóng sanh.
27/07/2011(Xem: 18421)
Mỗi người đều có nhân quả báo ứng của riêng mình. Hễ tạo nghiệp gì thì chịu quả báo đó. Không những chỉ có loài người là phải chịu quả báo mà tất cả chúng sanh cũng vậy; tạo nghiệp từ xưa, ngày nay gặt quả. Điều đó không dễ hiểu đâu. Ví như bị đọa làm súc sinh hoặc ở nơi ác đạo thì rất khó khôi phục lại thân người; nên nói rằng:
26/07/2011(Xem: 14899)
Quyển “MỚI VÀO CỔNG CHÙA” ra đời trước, chúng tôi hướng dẫn độc giả vừa mới làm quen với mùi tương dưa, còn ngỡ ngàng khi bước chân vào cổng chùa. Đến quyển “VÀO CỔNG CHÙA”, chúng tôi nhắm đến những độc giả đã quen thuộc với những chiếc mái vốn cong, từng nghe tiếng mộc ngư nhịp đều buổi tối và tiếng chày kình ngân nga buổi khuya. Tuy nhiên vẫn còn là khách thấy nghe thân cận nhà chùa, chưa phải là người sống trong chùa.
24/07/2011(Xem: 16825)
Ngày nay, việc tổ chức đám cưới tại chùa có lẽ không mấy ai còn cho là lạ, nhưng đây là điều đã được mong muốn từ nửa thế kỷ trước, mà Ni trưởng trụ trì chùa Phước Hải hiện nay – ngày đó là sư cô Tịnh Nguyện, là một trong những vị tu sĩ mở đầu cho truyền thống tốt đẹp này. Một số người vẫn hình dung nhà thờ là nơi để tổ chức đám cưới với tiếng đàn Organ sang trọng, âm vang dưới mái vòm trang nghiêm phủ xuống cô dâu chú rể. Còn nhà chùa chỉ là nơi tổ chức đám tang, với những “vãng sanh đường” leo lét ánh nến, nhang khói mờ mờ, âm âm tiếng mõ trầm buồn.
22/07/2011(Xem: 14293)
Bạn bè là sự thể hiện sinh động cho mối quan hệ đặc thù giữa người với người. Mối quan hệ đó được thiết lập căn bản trên sự đồng đẳng hoặc bất đồng đẳng về giới tính, tuổi tác, chí nguyện, đam mê, sở thích,… là tiêu chí quan trọng để khẳng định nhân cách hoặc quan điểm sống của một con người. Với Phật giáo, sống là sống với. Do đó, bạn bè là một thuộc tính riêng có của các loài chúng sanh nói chung và của con người nói riêng, và là một trong những nhân tố quan trọng, có thể ảnh hưởng tích cực hoặc tiêu cực lên bối cảnh sống cũng như khả năng thăng hoa tâm linh của một con người. Sống phải có bạn bè. Không có bạn bè, được xem là một trong năm điều bất hạnh đã được Đức Phật cảnh báo(1).