Đất mẹ yêu thương

06/07/201515:20(Xem: 9972)
Đất mẹ yêu thương

Su Ong Nhat Hanh-2

Đất mẹ yêu thương
Thiền Sư Thích Nhất Hạnh




Hành tinh xinh đẹp, trù phú, và tràn đầy sức sống mà ta gọi là Trái Đất đã và đang sản sinh ra mỗi con người chúng ta; trong từng tế bào của ta cũng có luôn cả Trái Đất.

Ta và Đất Mẹ là một
Trái Đất là người Mẹ của ta nuôi dưỡng và bảo vệ chúng ta trong từng giây phút; Đất Mẹ cho chúng ta không khí để thở, nước ngọt để uống, thức ăn và những loại dược thảo để chữa trị mỗi khi chúng ta bị bệnh. Mỗi hơi thở mà chúng ta hít vào chứa đựng khí Nitơ, khí ô-xy, hơi nước và cả những nguyên tố vi lượng khác. 
 
Khi mình thở trong chánh niệm, mình có thể trải nghiệm sự tương tức giữa mình với bầu không khí đầy tinh tế, với những loài cây cỏ, và thậm chí cả ánh Mặt trời chiếu ánh sáng màu nhiệm để sự quang hợp có thể diễn ra. Với mỗi hơi thở, chúng ta có thể kết nối; với mỗi hơi thở chúng ta có thể nếm được những điều tuyệt vời của cuộc sống này.

Chúng ta cần phải thay đổi cách ta suy nghĩ và nhìn vạn vật. Chúng ta cần nhận thấy rằng Trái Đất không phải chỉ là một môi trường sống đơn thuần. Trái đất không phải là cái gì đó ở bên ngoài. Hãy thở từng hơi thở chánh niệm và quán tưởng cơ thể của bạn cho sâu sắc, bạn sẽ nhận thấy rằng chính bạn là Trái đất đấy! 
 
Bạn sẽ nhận thấy ý thức của mình cũng là cái ý thức của Trái Đất. Vậy hãy nhìn cho kỹ xung quanh, cái bạn thấy không phải là một môi trường sống đơn thuần mà đó chính là bạn. 
 
Đất Mẹ vĩ đại
Cho dù chúng ta thuộc một quốc gia hay nền văn hóa nào, dù cho ta đi theo đạo nào, dù cho ta là một Phật tử, hay người Công giáo, Hồi giáo, Do Thái giáo, hay vô thần đi nữa, chúng ta có thể nhận thấy Trái đất không phải là một cái gì đó vô tri. 
 
Mẹ Đất là một dạng sống vĩ đại đã tự mình sinh ra những dạng sống cũng vĩ đại: những vị Bụt và Bồ Tát, những nhà tiên tri và thánh thần, những người con trai và con gái của Chúa trời và cả nhân loại nữa. Đất mẹ là một người Mẹ đầy tình thương, nuôi nấng và bảo vệ tất cả các dân tộc và tất cả những loài chúng sanh mà không có chút kỳ thị, phân biệt nào cả!

Khi bạn nhận thấy rằng Đất Mẹ là hơn cả một môi trường sống đơn thuần, bạn sẽ có những hành động để bảo vệ Đất Mẹ như là bạn đang bảo vệ chính bản thân mình. Đó gọi là một dạng thức tỉnh, dạng thức tỉnh mà chúng ta cần phải có, và tương lai của hành tinh này phụ thuộc vào việc ta có thể tưới tẩm hạt giống của sự tỉnh thức này hay không. 
 
Trái đất và mọi loài chúng sinh đang trong tình trạng nguy hiểm thực sự. Nhưng nếu ta có thể củng cố mối liên hệ sâu chặt với Đất Mẹ, chúng ta sẽ có đủ tình yêu, sức mạnh và sự giác ngộ để thay đổi cách sống của mình. 
 Su Ong Nhat Hanh
Yêu lấy Đất Mẹ
Chúng ta sẽ thấy ngưỡng mộ và yêu kính Mẹ Đất khi chúng ta thấy được sự hài hòa, thanh lương và xinh đẹp của Mẹ. Một cái nhánh của cành hoa đào khẳng khiu, một cái vỏ ốc hay là một đôi cánh của chú dơi nào đó – tất cả đều là bằng chứng cho thấy sự sáng tạo bậc thầy của Mẹ. Mỗi một bước tiến trong tri thức khoa học của mình đều phụ thuộc vào lòng kính ngưỡng và tình yêu của chúng ta dành cho người Mẹ kì vĩ này.

Chỉ khi nào chúng ta thực sự quay về yêu thương Đất Mẹ thì những hành động của ta mới toát lên lòng tôn kính và trí tuệ đến từ sự tương liên của mình với Đất Mẹ. Nhưng nhiều người chúng ta đã trở nên xa lạ với Mẹ Đất. Chúng ta đã lạc lối, bị cô lập, và cô đơn. 
Chúng ta làm lụng quá vất vả, cuộc sống của ta quá bộn bề, chúng ta căng thẳng và mất tập trung, đánh mất chính mình trong vòng xoáy của sự tiêu xài. 
 
Nhưng Đất Mẹ thì lúc nào cũng ở đó vì chúng ta, ban cho ta mọi thứ cần thiết để nuôi dưỡng và trị liệu: hạt bắp nhiệm màu, dòng suối trong lành, cánh rừng thơm ngát, đỉnh núi phủ tuyết hùng vĩ, và tiếng chim hót yêu đời lúc rạng đông. 
 
Hạnh phúc đích thực được xây dựng bằng tình yêu
Nhiều người trong chúng ta nghĩ ta cần nhiều tiền, nhiều quyền lực và danh vọng rồi mới có hạnh phúc. Chúng ta rất bận rộn dành cuộc sống của mình chạy đuổi theo tiền bạc, quyền lực và danh vọng mà bỏ quên luôn những điều kiện cho một niềm hạnh phúc đích thực có thể đạt được. 
 
Cùng lúc đó, chúng ta đánh mất chính mình trong việc mua sắm và tiêu thụ những thứ không cần thiết, đeo cái ách của sự căng thẳng vào cổ mình và vào cả hành tinh. Những thứ mà chúng ta ăn uống, xem nhìn là chất độc làm nhiễm ô cả tâm và thân; những thứ độc ấy chính là bạo lực, sự giận hờn, nỗi lo sợ và sự tuyệt vọng.

Cũng như sự ô nhiễm môi trường sống từ khí carbon dioxide, chúng ta cũng có thể nói tương tự như thế về sự ô nhiễm tinh thần của con người: cái lối sống chứa đầy độc tố và sự hủy hoại mà chúng ta đang tạo ra từ cách chúng ta tiêu thụ. Chúng ta cần phải tiêu thụ để làm sao cho sự bình an và hạnh phúc luôn được duy trì. Chỉ khi chúng ta ta duy trì được tính nhân văn trong mỗi con người thì nền văn minh nhân loại mới được bảo tồn. Hạnh phúc trong giây phút hiện tại là điều có thể đạt được.

Chúng ta không cần thiết phải tiêu thụ nhiều để có được hạnh phúc; sự thực chúng ta có thể sống rất giản đơn. Với ánh sáng của chánh niệm, mỗi phút giây là một giây phút hạnh phúc. Nếm từng hơi thở, dành khoảnh khắc để dừng lại và ngắm nhìn bầu trời xanh trong, hoặc tận hưởng thật trọn vẹn sự hiện diện của người mình thương mến... có thể làm cho ta cảm thấy hạnh phúc vô bờ. Mỗi chúng ta cần trở về để tái lập mối liên hệ với bản thân ta, với những người mình thương và cả với Đất Mẹ. Để được hạnh phúc, ta đâu cần tiền hay quyền uy hay sự tiêu xài đâu, ta chỉ cần có sự hiểu và thương trong trái tim mình.


Su Ong Nhat Hanh-3



Ổ bánh mì trên tay là hình hài của vũ trụ
Ta cần phải tiêu thụ theo cách để làm sao lòng từ bi của ta luôn được tưới tẩm. Tuy nhiên, nhiều người trong chúng ta làm việc đó rất bạo lực. Những cánh rừng bị chặt phá để xây trang trại nuôi bò lấy thịt, hay trồng ngũ cốc làm rượu bia, trong khi đó, hàng triệu con người trên thế giới đang chết dần vì thiếu cái ăn. 
 
Giảm thiểu lượng thịt ta đang ăn và lượng bia rượu ta tiêu thụ xuống phân nửa chính là hành động chân chính của tình yêu cho bản thân mình, cho Đất Mẹ, và cho những người khác nữa. Ăn với tâm từ bi có thể giúp chuyển hóa được vấn đề mà hành tinh chúng ta đang đối mặt và phục hồi lại sự cân bằng trong chính ta và cho cả Trái Đất.

Không gì quý hơn tình huynh đệ, nghĩa chị em
Có một cuộc cách mạng cần phải diễn ra và bắt đầu từ bên trong mỗi con người mình. Mình phải tình thức và yêu lấy Đất Mẹ. Mình đã là người tinh khôn lâu rồi thì bây giờ phải là người tỉnh thức. Tình yêu của chúng ta và sự kính ngưỡng Đất Mẹ có công năng gắn kết mọi người và xóa bỏ tất cả những rào cản, sự phân biệt và kì thị. Thời đại của chủ nghĩa cá nhân và tranh đấu đã đem đến sự tàn phá và tha hóa vô cùng nghiêm trọng. 
 
Chúng ta phải tái thiết lập sự đối thoại – đối thoại thực sự - với chính ta, với Mẹ Đất, và với mỗi những con người như là những đứa con cùng một Mẹ. Chúng ta cần nhiều hơn để bảo vệ hành tinh này, công nghệ thôi chưa đủ. Chúng ta cần một sự đối thoại và hợp tác đúng đắn. Tất cả những nền văn minh xuất hiện trên Trái đất này đều vô thường và phải đi đến chỗ diệt vong một ngày nào đó. 
 
Nhưng nếu chúng ta vẫn cứ tiếp tục đi theo cái đà hiện bây giờ thì nền văn minh này sẽ bị hủy hoại sớm hơn ta tưởng. Mẹ Đất cần hàng triệu năm để hồi phục, để lấy lại sự quân bình, và để khôi phục lại vẻ đẹp như xưa. Mẹ Đất vẫn có thể phục hồi nhưng loài người và các chúng sinh sẽ diệt vong cho đến khi Mẹ Đất thấy đủ điều kiện để sinh chúng ta ra một lần nữa, trong những hình hài mới. 
 
Chỉ khi ta có thể chấp nhận tính vô thường của nền văn minh này với tâm bình an, chúng ta mới có thể giải phóng chính mình ra khỏi nỗi sợ. Khi đó mình có đầy đủ sức mạnh, sự tỉnh thức và tình yêu để đem mọi người lại với nhau. Tâm tình với Mẹ Đất yêu quý -  yêu lấy Mẹ Đất -  không phải là một điều bắt buộc. Đó chính là chất liệu có trong mỗi con người, trong niềm hạnh phúc chung, và cả trong sự sống còn.

 Nguyễn Hoàng Nam dịch

Nguồn tiếng Anh: 
http://newsroom.unfccc.int/unfccc-newsroom/falling-in-love-with-the-earth/
blank

blank

blank

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/01/2013(Xem: 23088)
Sáu mươi và vẫn còn khỏe mạnh, tôi chỉ mới chập chững bước vào tuổi già. Nên giờ đúng là thời điểm tôi cần tham khảo về vấn đề này để phát triển sự can đảm, vì tuổi già là điều khó chấp nhận. Tuổi già thật đáng sợ. Tôi chưa bao giờ chuẩn bị cho tuổi già. Tôi vẫn hy vọng mình còn có thể sống qua nhiều lần sinh nhật nữa, nhưng lại không chuẩn bị cho sự hao mòn trong quá trình đó. Vừa qua tuổi sáu mươi không lâu, các khớp xương của tôi đã cứng, tóc tai biến mất ở chỗ này lại mọc ra chỗ khác, tên tuổi của người khác tôi không còn nhớ rõ, thì tôi phải chấp nhận những gì đang xảy ra cho tôi.
11/01/2013(Xem: 13671)
BA VÒNG QUAY CỦA BÁNH XE ĐẠO PHÁP cùng sự hình thành của kinh điển và các học phái Phật Giáo
09/01/2013(Xem: 16600)
Một hệ thống Giáo dục mới và toàn diện chỉ duy trì những truyền thống tốt đẹp, những gì văn hóa cũ thích hợp với đường hướng giáo dục này. Chính vai trò của nền giáo dục toàn diện là xây dựng một nền văn hoa mới toàn diện.
08/01/2013(Xem: 12220)
Hôm nay sẽ nói chuyện về đề tài “Sống Vươn Lên”, bây giờ mình không thể sống chìm lịm trong bùn lầy của thế gian này, mà phải sống vươn lên. Nhưng sống vươn lên như thế nào ? Trước tiên phải xét xem tại sao chúng ta có mặt ở thế gian này? Có ai bỗng dưng mà có đây không? Nếu bỗng dưng thì mình mới có mặt lần đầu ở đây sao? Nhưng điều đó thì không đúng với lẽ thật Phật đã dạy: “Chúng san
07/01/2013(Xem: 14195)
Tu Phật cốt yếu là CHUYỂN HÓA. Thế nào là chuyển hóa? Chuyển hóa có nghĩa là làm cho tâm tính, làm cho căn khí, nhận định của ta thay đổi.
02/01/2013(Xem: 15180)
Có lẽ chúng ta nên cùng nhau nghiền ngẫm lại câu nói của bậc cao tăng Già-la Đồ-lê : hãy bắt đầu bằng việc nói cho bá tính biết những gì họ đang mong muốn biết chứ chưa vội nói với họ tất cả những gì chúng ta biết.
02/01/2013(Xem: 11537)
Giáo lý nhà Phật thì có nhiều, song tùy từng đối tượng, từng thời đại, mà ta chọn ra những nội dung phù hợp, thiết thực, dễ tiếp thu để giảng dạy.
01/01/2013(Xem: 13589)
Mục tiêu của Phật giáo là đưa mọi người đến chỗ giải thoát tối hậu, nhưng giáo pháp của Đức Phật có phân biệt từng trường hợp, từng hoàn cảnh, tùy theo căn cơ của từng chúng sinh mà hướng dẫn từng cá nhân đi theo những con đường nhanh hay chậm, trực tiếp hay gián tiếp. Để nêu ra được những mục tiêu cụ thể và thực tiễn cho Giáo dục Phật giáo Việt Nam, điều tất yếu là phải duyệt lại những mục tiêu của giáo dục và mục tiêu của Phật giáo nói chung, ngoài ra phải có một cái nhìn tổng quát về hiện trạng của Phật giáo Việt Nam. Thật vậy, chỉ có thể căn cứ trên mục tiêu căn bản của giáo dục và của Phật giáo, s au đó, các nhà nghiên cứu mới có thể xác lập được những mục tiêu ngắn hạn và mục tiêu dài hạn, những mục cơ bản và mục tiêu dẫn xuất của giáo dục Phật giáo Việt Nam, xuất phát từ tình trạng của Phật giáo Việt Nam hiện nay. Do đó, bản tham luận này sẽ trình bày về mục tiêu của giáo dục, mục tiêu của Phật giáo, và hiện trạng Phật giáo Việt Nam trước khi nói đến mục tiêu của Giáo dục Phật
31/12/2012(Xem: 10639)
Việc điều trị tâm là thiết yếu, vì nếu không thì các vấn đề bất ổn của chúng ta, vốn không có điểm khởi đầu, sẽ không bao giờ chấm dứt. Chúng ta có thể dùng thuốc hay các phương thức bên ngoài khác để chữa lành một căn bệnh nào đó, nhưng bệnh sẽ tái phát nếu chúng ta không điều trị tâm. Nếu không điều trị Tâm thì luôn luôn có nguy cơ là ta sẽ lại tạo ra nguyên nhân của bệnh, chúng ta sẽ tái diễn các hành vi mà trước đây đã khiến cho cơ thể chúng ta bị đau ốm. Và rồi chúng ta sẽ bị cùng căn bệnh đó trong các kiếp sau, hay thậm chí ngay trong kiếp này. Lama Zopa Rinpoche
27/12/2012(Xem: 15993)
Cấu trúc củaMười điều tâm niệm gồm ba phần: - Phần một,mô tả về mười nghịch cảnh với các đối tượng và cách đối trị để tất cả hành giảphải giữ chánh niệm và tỉnh thức, nhằm thấy được “mặt mũi” của chúng, nguyênnhân và cách thức đối trị. - Phần hailà giải pháp đối trị, tìm đối tượng có tính đối lập ở mức độ cao nhất hay hơn đểtừ vế A của hiện thực khổ đau, ta có được vế B của tâm linh như là kết quả tấtyếu của sự hành trì. - Phần ba làphần khuyến tu như tựa đề chung của tác phẩm Bảo vương tam muội niệm Phật trựcchỉ, để giúp ta thấy rõ hiện tính vô thường như bản chất và quy luật của sựvật hiện tượng để từ đó ta không quá bận tâm về những đổi thay liên hệ đến bảnthân và tất cả những gì diễn ra xung quanh.