Ngôi Nhà Mới Của Mèo Xám

04/10/201219:59(Xem: 11989)
Ngôi Nhà Mới Của Mèo Xám
MEOMèo Xám sống trong một nhà kho với ba mèo con nhỏ của mình. Một mèo khoang màu cam, một màu xanh lá cây và một màu hồng với những đốm đen. Cả ba có mũi màu hồng xinh đẹp và nụ cười dễ thương của mẹ.
Ba mèo con đã rất hạnh phúc trong nhà kho chứa đầy cỏ khô có mùi thơm ngọt ngào và tươi mới. Cỏ khô cung cấp nhiều nơi trú ẩn bí mật trong đó để chơi cút bắt.
Mèo mẹ yêu thương chăm sóc và dạy các con những gì cần biết để sống một cách an toàn ở đời. Mèo mẹ kể về ngôi nhà thường đến ăn buổi sáng , Và cũng dạy cho mèo con về các loài động vật khác sống ở nông trại.
Một ngày nọ, mèo Xám đi vào nhà kho và nói rằng đã tìm thấy một ngôi nhà tốt hơn. Trước khi biết những gì sắp xảy ra, Mèo mẹ đã mang từng đứa con đưa đến nhà mới đây là một cái giỏ lớn với rất nhiều quần áo ở trong đó ở phía trên cổng sau của ngôi nhà.
Nhưng đêm đó có một cơn bão khủng khiếp với gió to và sấm sét.
Những chú mèo con đã khóc cả đêm và sáng hôm sau mèo mẹ xin lỗi vì đã đưa chúng ra khỏi nhà kho. Khi mặt trời lên và tất cả các vũng nước đã khô cạn, mèo mẹ mang chúng trở về nhà cũ.
Vài ngày sau, mèo Xám nói một cách hào hứng rằng bây giờ đã thực sự tìm thấy một ngôi nhà tốt hơn. Lúc này mèo mẹ đưa chúng đến một cái chuồng, nơi những con gà đang sống. và nói với ba mèo con sẽ được vui chơi với những chú gà con.
Nhưng đêm đó có rất nhiều gà về chuồng để ngủ, cho nên không còn chỗ để cho mèo con nằm xuống. Tất cả chỉ còn lại là một cái thùng carton cũ trên sàn nhà. Khó chịu và lạnh, mèo con khóc lóc một thời gian cho đến khi, kiệt sức, cuối cùng ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, một lần nữa mèo Xám lần lượt đem từng đứa con về nhà kho.
Khi tất cả về nhà đầy đủ, mèo mẹ xin lỗi và nói rằng sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình về nơi đang sống. An ủi bởi lời bảo đảm này, mèo con bắt đầu vui vẻ chơi đùa trong đống cỏ khô.
Nhưng chỉ sau một tuần lễ, Mèo Xám chạy vào nhà kho. Bây giờ đã lớn hơn và khôn ngoan hơn nhiều, Orange Tabby nhìn mèo Xanh và mèo Xanh nhìn mèo Hồng. Tất cả họ đều nhìn nhau lo lắng.
Mèo mẹ nói bây giờ đã tìm thấy một ngôi nhà rất đặc biệt và chắc chắn các con sẽ thích nó.
Vì rất hiếu thảo, và yêu thương mẹ rất nhiều, mèo con đã không phản đối. Vì vậy, một lần nữa mèo mẹ lại di chuyển chúng, lúc này là ở ghế sau của một chiếc xe cũ không
sử dụng nữa.
Nhưng đêm ấy, một con chó màu đen và trắng của chủ nhà nhảy lên ghế trước và mặc dù nó mỉm cười thân thiện và nhẹ nhàng trấn an mèo con rằng sẽ không làm tổn thương nhưng chúng vẫn còn sợ hãi. Cuối cùng chú chó to lớn nằm lấp đầy toàn bộ ghế trước.
Chúng nằm túm tụm với nhau và run sợ cho đến khi ngủ thiếp đi dưới sự giám sát của mèo mẹ đã thức cả đêm.
Sáng hôm sau, mèo Xám giải thích rằng đây là những lứa mèo con đầu tiên. Vì vậy, phải học cách trở thành người mẹ tốt. Bây giờ mới biết rằng nhiều lần thay đổi mà không có kế hoạch tốt và suy nghĩ cẩn thận có thể gây ra những vấn đề nghiêm trọng.
Sau đó, mèo mẹ mang chúng trở lại góc ấm cúng trong nhà kho, nơi này rất hạnh phúc, an toàn và thoải mái.
Không bao giờ Mèo Xám tình cờ thay đổi suy nghĩ của mình nữa.

* “Thường xuyên thay đổi ý kiến có thể tạo ra nhiều rắc rối.”

 Seattle, 24-4-2014. NK.


MEO


Mrs.Black-whiskers Gray's New Home
 By Venerable Wuling

Mrs.Black-whiskers Gray lived in a barn with her three little kittens. One was an orange tabby, one was solid green, and one pink with black spots. All three had their mother's beautiful pink nose and sweet smile.
The three little kittens were very happy in the barn, which was filled with hay that smelled wonderfully sweet and fresh. The hay provided many secret hiding places in which to play.
Their mother lovingly took care of them and taught them what they needed to know to live safely in the world. She told them all the house she visited every morning for her breakfast. And she also taught them about the other animals who lived on the farm.
One day, Mrs.Black-whiskers Gray returned to the barn and told them she had found a better home. Before they knew what was happening, she took them one by one to their new home: a big basket with lot of clothes in it that was on the back porch of the house.




But that night there was a terrible storm with wind and thunder and lightning.
The kittens cried all night long and the next morning their mother told them she was very sorry for taking them away from the barn. When the sun came out and all the puddles had dried up, she carried them back, one by one, to the barn.
Then after several days, she came into the barn and told them excitedly that now she had really found a better home. This time she took them to the shed where the chickens lived. She told her three kittens they would have fun playing with the baby chicks.
But that night when all the chickens came in to go to sleep, there were so many of them that there was no space left for the little kittens to lie down. All that was left was a battered, old egg carton on the floor of the shed. Uncomfortable and cold, the kittens cried unhappily for some time until, exhausted, they finally fell asleep.
The next day, their mother once again, carried them one by one back to the barn.
When they were all together again, she apologized and said she wouldn't change her mind about where they would live. Comforted by this assurance, the kittens began to happily play again in the hay.
But only one week had passed when Mrs. Black-whiskers Gray came running into the barn excited again. Being a little older and a lot wiser now, Orange Tabby looked at Green and Green looked at Pink. You could tell they were all nervous.
Their mother said this time she had found a very special home and she was sure they'd love it.
Being very dutiful, and loving their mother a great deal, the kittens didn't protest. So again their mother moved them, this time to the back seat of an old car that wasn't used any more.
But that night the family's big, black and white dog jumped onto the front seat and even though he smiled (as much as he could) and gently assured the little kittens that he wouldn't hurt them, they were still scared. After all, he was so big and seemed to fill the entire front seat.
They huddled together and shook in terror until they finally fell asleep under the watchful eye of their mother who stayed awake all night thinking.
The next morning, she explained that they were the first kittens. So she was still learning how to be a good parent. She now knew that making many changes without good planning and careful thought could cause serious problems.
Then she carried them back to the cozy corner in the hay barn where they had been so happy and safe and comfortable.
And never again did Mrs. Black-whiskers Gray casually change her mind.
* Constantly changing our mind can create a lot of trouble.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/10/2019(Xem: 7794)
Còn nhớ trong kinh thường dạy " Ở nơi nào mà giáo lý Đức Phật chưa được truyền đến thì người ta cứ tranh chấp nhau và không thể mở rộng tâm mình". Dù cho anh em, cha mẹ có sống chung với nhau nhưng mỗi người đều sống tách biệt trong thâm tâm của mình . Họ luôn sống trong cô độc vì họ không có ai để nương tựa ( niềm tin ) và luôn nghi kỵ lẫn nhau nhưng .....một khi Phật pháp truyền đến hết thảy họ đều có thể trở thành bè bạn hay một người thân đích thực và một người vốn cô đơn nay bổng trở nên hạnh phúc vì chung quanh có nhiều bạn tốt, người thương tin yêu .
13/10/2019(Xem: 9273)
Trong cuộc đời này, nói rộng ra ở cõi Ta Bà này, từ Đông sang Tây, con người thường bị mê mờ hay mê luyến vào hình tướng bề ngoài và quên mất hay đồng hóa nó với thực tướng/bản chất/nội tâm ở bên trong. Nguyên do chỉ vì chúng sinh vọng chấp vào Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp mà sanh tâm mình (Kinh Viên Giác). Thí dụ: -Một cậu thanh niên thấy một cô người mẫu, hoa khôi, á hậu…đẹp như tiên nga giáng thế… tưởng đó là “người trong mộng” hay “người yêu lý tưởng”. Khi lấy về thì bao nhiêu tính xấu mới lộ ra, bao xung đột vì khác tính tình. Mối tình trong mộng nay biến thành “oan gia trái chủ” khiến cười đau khóc hận. -Một cô gái thấy một anh chàng hào hoa, đẹp trai, cử chỉ lịch sự…tưởng đó là “hoàng tử của lòng em”, lấy về mới tá hỏa ra đó là anh chàng Sở Khanh, tốt mã giẻ cùi…thôi thì vỡ mộng.
07/10/2019(Xem: 13544)
Tật bệnh. Có bệnh phải uống thuốc đó là chuyện đương nhiên. Uống thuốc để chữa bệnh, để mau hết bệnh. Nhưng thuốc tốt, uống đúng thuốc, đúng liều lượng thì mới có khả năng lành bệnh. Đây, không còn là chuyện đương nhiên, mà là sự mong muốn, lòng khát khao. Ai cũng ước mong không có bệnh. Khi có bệnh mong được gặp thầy giỏi, uống đúng thuốc và sớm khỏi bệnh.
05/10/2019(Xem: 15759)
Trong đời sống hằng ngày, chúng ta thường nghe những lời bàn tán có tính cách phê phán như: "Nhân cách của ông A thật là hoàn hảo" hay "Tư cách người đó không ra gì...." hoặc "Sống sa đoạ quá làm mất cả nhân cách" v.v... và v.v... Vậy nhân cách là cái gì? Thông thường, người ta giải nghĩa Nhân là người, Cách là tư cách, là phẩm chất, là giá trị, là tư cách làm người... Như vậy Nhân cách là một thứ giá trị, phẩm chất đạo đức của mỗi con người được xây dựng và hình thành trong suốt thời gian con người đó tồn tại trong xã hội.
03/10/2019(Xem: 16987)
Tâm thư kêu gọi trợ giúp em Đức, huynh trưởng GĐPT Phú Cát, Huế, Ở nhà máy HBI Huế có em Hồ Xuân Đức ( 140450), nhân viên may - Bộ phận Newstyle, cách đây cách đây 4 tháng, Đức phát hiện bị bệnh Wilson, một loại bệnh do di truyền gây ảnh hưởng gan, hệ thần kinh và kéo dài suốt đời. Mặc dù mới chỉ phát hiện cách đây 4 tháng, nhưng bệnh đã ảnh hưởng đến gan và hiện tại gan của em đã bị xơ ở giai đoạn cuối.
30/09/2019(Xem: 12673)
Nhà Thần kinh học người Ý - Do Thái đoạt giải Nobel 1986 " Khi già đi, thị lực con người kém đi ....nhưng sẽ NHÌN THẤY NHIỀU HƠN " Và gần đây tôi đã đọc được đâu đó rằng " Mỗi người già là một thư viện ". Lẽ ra câu nói trên đây chỉ đúng cho những bậc Cao tăng thiền Đức, khi các Ngài đã thâm sâu hiểu Đạo, nhưng các bạn ơi khi càng đi dần vào tuổi thu đông và khi tiếp xúc nhiều với tất cả các bạn cùng lứa tuổi và bạn sẽ thấy rằng nó đúng cho cả những người phàm phu như chúng ta nữa đó . Vì thật ra nếu con cái chúng ta muốn học hỏi kinh nghiệm từ bố mẹ chúng từ khi họ trải qua những khó khăn do cuồng lưu nghiệt ngã của cuộc sống trong đời và nếu họ chỉ cần muốn lưu trữ lại ..hẳn chứa đầy mấy tủ sách đấy , bạn ạ .
26/09/2019(Xem: 22814)
Nhằm tạo một cơ hội sinh hoạt chung để chia sẻ, truyền lửa cho nhau, và thảo luận một số đề tài liên quan đến công việc Hoằng pháp, Giáo dục, Văn học Nghệ thuật, Phật Giáo, và Ra Mắt Sách chung, một buổi sinh hoạt CÓ MẶT CHO NHAU 2 sẽ được tổ chức tại Tully Community Branch Library, 880 Tully Rd. San Jose, CA 95111, vào lúc 2:30--5:45 chiều, Thứ Bảy, ngày 19 tháng 10, 2019. Buổi sinh hoạt này gồm có các tiết mục như sau:
12/09/2019(Xem: 13590)
HT Thích Nhất Hạnh trong phần đầu của TRÁI TIM CỦA BỤT có dạy : " Mọi người, ai trong chúng ta cũng có đủ mọi hạt giống, có những hạt giống trung thành và cũng có những hạt giống phản bội . Những hạt giống này phải được tu tập, tưới tẩm cho những cái ác không còn môi trường phát triển thì ta mới có sự chuyển hoá và giúp ích cho mọi người " Và nếu như Ngài đã dạy cách nghe một bài pháp thoại là Hãy khoan dùng Trí năng phân biệt của mình để nghe mà phải để cho mặt đất Tâm của mình mở rộng thênh thang cho mưa pháp thấm nhuần thì phải chăng thưởng thức âm nhạc cũng vậy ( tuy nhiên bản nhạc bắt buộc nằm đúng trong hướng đi của mình đã chọn chứ không phải bất cứ loại âm nhạc nào )
07/09/2019(Xem: 12846)
Không biết vận mệnh tôi luôn phải sống trong cảnh mà người ta gọi là " một kiểng hai quê " không ? Dù tôi không muốn thế nhưng từ bốn năm nay từ khi con trai cả tôi do nhu cầu nghề nghiệp phải sống luôn tại Sydney và mua được một ngôi nhà có đất thật rộng để cất thêm cho tôi một gian nhà nhỏ mà tôi xem đó như một nơi đi về trốn mùa đông thật lạnh của Melbourne hay là nơi trú ẩn cuối cùng trong những ngày tuổi già tàn tạ chờ vào nhà dưỡng lão thì nhiều người bạn nửa như trách khéo nửa như khuyên bảo rằng ...chính tôi đã tự tạo cho mình thêm mối ràng buộc vì phải đi đi về về mỗi năm ba bốn lần ...
03/09/2019(Xem: 13116)
Ngày cuối tuần tôi thường rất thư giản vì không phải tuân vào kỷ luật của riêng mình ( phải thi hành đúng chương trình đã thiết lập ) giở lại chồng CD cũ, vô tình được nghe lại bản nhạc của cố nhạc sĩ Phạm Duy thật hay " Một bàn tay " do Duy Quang hát ( người con cả của Ông cũng đã qua đời trước Ông ) rồi lại nghe tiếp Duy Khánh với " Những bàn chân " lòng tôi chợt chùng xuống và thương cảm cho thân phận con người ....và chợt nhận ra đôi khi mình thật ích kỷ để ban tặng một lời khen , một lời cám ơn đến những người đã mang nghệ thuật âm nhạc giúp ta thư giản... giải trí quên hết đi những bận rộn ưu tư của cuộc đời ....