Cư Sỹ Phật Tử và Gia Đình Phật Tử luôn luôn là thành viên trung kiên của Giáo Hội

19/07/201009:54(Xem: 11537)
Cư Sỹ Phật Tử và Gia Đình Phật Tử luôn luôn là thành viên trung kiên của Giáo Hội

Sakya_Muni_8
Cư Sỹ Phật Tử và Gia Đình Phật Tử

luôn luôn là thành viên trung kiên của Giáo Hội *

Đất nước ta có một lịch sử bốn ngàn năm văn hiến, Phật giáo Viẹt Nam có bề dày lịch sử hơn hai ngàn năm hoằng pháp độ sanh. Kể từ ngày du nhập đến nay, với tinh thần khế lý, khế cơ, khế thời, Đạo Phật đã thực sự hoà nhập cùng với đà phát triển của đất nước và dân tộc. Trải qua bao cuộc biến thiên, Phật Giáo Việt Nam cũng thăng trầm theo những thời kỳ thịnh suy của dân tộc, nhưng không vì thế mà việc hướng dẫn các giới Phật tử tại gia bị lãng quên.

Phát xuất từ trong lòng một dân tộc trí dũng có thừa, từ bi không thiếu, lại được huấn luyện trong ánh sáng chân lý cao thâm của Đức Phật, Phật Giáo Việt Nam luôn luôn biết thực hiện tinh thần tuỳ duyên bất biến để hoàn thành mọi nhiệm vụ thiêng liêng với Đạo với Đời.

Do đó, từ  thập niên 20 đến 40 Phật Giáo Việt Nam đã phát động phong trào chấn hưng Phật giáo khắp cả nước, thành lập Hội Phật Học tại 3 miền. Nam Kỳ có Hội Nam Kỳ Nghiên Cứu Phật Học ra đời năm 1931, Trung Kỳ có Hội An Nam Phật Học thành lập năm 1932, Hội Phật Giáo Bắc Kỳ thành lập năm 1934 với dnah hiệu Bắc Kỳ Phật Giáo Hội. Trong tổ chức Hội An Nam Phật Học già trẻ cao thấp, khổ sướng nghèo giàu tất cả đềuhoà hợp với nhau như nước với sữa, tấu lên khúc ca “Hộ Pháp”, nêu cao lá cờ truyền đạo, giữ vững thành trì giáo lý của Đức Như Lai. Từ đó, sau một thời gian các đơn vị Khuôn Hội và tổ chức Gia Đình Phật Tử đã được thành lập. tất cả những hoạt động của các hội đưa đến thành công trong Đại Hội thành lập Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam tại tổ đình Từ Đàm vào năm 1951.

Đạo Phật có món ăn dành riêng cho người lớn tuổi và có bình sữa ngọt dành cho trẻ thơ, cho nên nói đến vị trí và vai trò của Cư sỹ Phật tử cũng như Gia Đình Phật tử, như chúng ta đều biết là đã được Hiến Chương Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam định hình trong ngôi nhà Phật Giáo Việt Nam hôm nay là xác lập một thành phần kế thừa vốn có sẵn của truyền thống “Tứ Chúng Đồng Tu” trong Đạo Phật và cũng để tăng cường sự đoàn kết trong cơ cấu tổ chức của Giáo Hội đối với một thực thể nhân sự đông đảo nhất mà suốt dòng lịch sử Phật Giáo Việt Nam không ngừng gắn bó với Đạo Pháp và Dân Tộc. Trải qua bao cuộc thăng trầm, Cư Sỹ Phật Tử và Gia Đình Phật Tử luôn luôn là thành viên trung kiên của Giáo Hội. Đến năm 1981, thống nhất Phật giáo, Cư Sỹ Phật Tử đã tích cực tham gia vào các ban ngành của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam từ Trung Ương đến các cấp tỉnh, thành, huyện, thị, Niệm Phật Đường. Tiếp bước các thế hệ tiền bối, hàng Cư sỹ Phật tử tại các Niệm Phật Đường, Đạo Tràng, Đoàn, Chúng và các tổ chức Gia Đình Phật Tử hiện nay là đội ngũ kế thừa xứng đáng trong sự nghiệp phát triển của Giáo Hội.

Thiết nghĩ, nguồn kế cận hộ trì Phật Pháp tương lai đó là Gia Đình Phật Tử, điều ấy được  đặt ra cho chúng ta những yêu cầu cần phải quan tâm hơn nữa. Đức Phật đã dạỵ có bốn điều không nên xem thường: Một đốm lửa nhỏ, một con rắn nhỏ, một hoàng tử nhỏ, và một tu sĩ trẻ. Điều đó cho thấy Đức Phật rất coi trọng thế hệ trẻ. Ngài có tầm nhìn xa trông rộng của một nhà Đại Giáo Dục, nhận thấy tuổi trẻ hiện tại nhưng sau nầy sẽ là sức mạnh của tương lai.

Đốm lửa nhỏ cháy thành biển lửa

Con rắn con lớn hoá độc xà

Hoàng tử  trẻ thành quân vương đại đế

Tuổi trẻ  bây giờ đạt đạo không xa

Giới Cư  sĩ Phật tử và Gia Đình Phật Tử ngày nay sống trong hoàn cảnh có nhiều thuận duyên như  đất nước thống nhất thanh bình, đời sống vật chất được nâng cao, thời đại thông tin phát triển, vì thế Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam và các cấp lãnh đạo từ Trung Ương đến địa phương luôn luôn quan tâm đến con người, đến mọi lứa tuổi. Tuy nhiên cũng gặp không ít chướng duyên của xã hội hiện đại hội nhập trên toàn cầu, những mặt trái của nền kinh tế thị trường luôn đè nặng lên nhiều người và những điều đó đang tạo cho con người mọi lứa tuổi những điều băn khoăn trong cuộc sống. Đạo Phật với giá trị cao đẹp sẽ góp phần tích cực cho sự tiến bộ và đời sống an bình của cộng đồng xã hội.

Chúng ta hiểu rằng, mọi tổ chức đều do con người dựng nên và số phận của nó tùy thuộc vào con người. Con người có tốt thì tổ chức đó mới tốt và tất nhiên một khi tổ chức tốt rồi thì  nhờ đó con người cũng được tốt theo. Phật giáo hiểu rất rõ mối liên hệ mật thiết và tác động hỗ tương giữa con người và tổ chức xã hội.

Những suy nghĩ trên đây sẽ là động lực để tất cả chúng ta dành nhiều tâm huyết hơn quan tâm  đến mọi sinh hoạt của các giới cư sĩ Phật tử và Gia đình Phật tử để thật sự dành những gì tốt đẹp nhất cho những người Phật tử tại gia đang mang một chức năng quần chúng, lãnh trách nhiệm hộ trì Tam Bảo, một hậu thuẩn lớn lao kiên cố cho giới xuất gia và đang gánh vác trọng trách xây dựng ngôi nhà Giáo hội mà chư tôn Giáo phẩm lãnh đạo đã giao phó.

Giờ  đây, giữa lúc Tăng Ni và Phật tử Việt Nam đang hướng lòng chuẩn bị chào mừng kỷ niệm 30 năm ngày thành lập Giáo hội Phật giáo Việt Nam, trước sự  chứng minh của Chư Tôn Giáo Phẩm, sự hiện diện của Chư Tôn Thiền Đức Tăng Ni, của chư vị khách quý đại diện lãnh đạo các cấp, sự tham dự đông đủ của quý vị Nhân sĩ trí thức, và toàn thể đại biểu, tôi xin long trọng cung tuyên khai mạc Hội Thảo Hướng Dẫn Phật Tử Tỉnh Thừa Thiên Huế.

HT.T.K.C

* Trích diễn văn khai mạc Hội thảo Hướng dẫn Phật tử tỉnh Thừa Thiên Huế

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/10/2019(Xem: 7769)
Còn nhớ trong kinh thường dạy " Ở nơi nào mà giáo lý Đức Phật chưa được truyền đến thì người ta cứ tranh chấp nhau và không thể mở rộng tâm mình". Dù cho anh em, cha mẹ có sống chung với nhau nhưng mỗi người đều sống tách biệt trong thâm tâm của mình . Họ luôn sống trong cô độc vì họ không có ai để nương tựa ( niềm tin ) và luôn nghi kỵ lẫn nhau nhưng .....một khi Phật pháp truyền đến hết thảy họ đều có thể trở thành bè bạn hay một người thân đích thực và một người vốn cô đơn nay bổng trở nên hạnh phúc vì chung quanh có nhiều bạn tốt, người thương tin yêu .
13/10/2019(Xem: 9250)
Trong cuộc đời này, nói rộng ra ở cõi Ta Bà này, từ Đông sang Tây, con người thường bị mê mờ hay mê luyến vào hình tướng bề ngoài và quên mất hay đồng hóa nó với thực tướng/bản chất/nội tâm ở bên trong. Nguyên do chỉ vì chúng sinh vọng chấp vào Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp mà sanh tâm mình (Kinh Viên Giác). Thí dụ: -Một cậu thanh niên thấy một cô người mẫu, hoa khôi, á hậu…đẹp như tiên nga giáng thế… tưởng đó là “người trong mộng” hay “người yêu lý tưởng”. Khi lấy về thì bao nhiêu tính xấu mới lộ ra, bao xung đột vì khác tính tình. Mối tình trong mộng nay biến thành “oan gia trái chủ” khiến cười đau khóc hận. -Một cô gái thấy một anh chàng hào hoa, đẹp trai, cử chỉ lịch sự…tưởng đó là “hoàng tử của lòng em”, lấy về mới tá hỏa ra đó là anh chàng Sở Khanh, tốt mã giẻ cùi…thôi thì vỡ mộng.
07/10/2019(Xem: 13527)
Tật bệnh. Có bệnh phải uống thuốc đó là chuyện đương nhiên. Uống thuốc để chữa bệnh, để mau hết bệnh. Nhưng thuốc tốt, uống đúng thuốc, đúng liều lượng thì mới có khả năng lành bệnh. Đây, không còn là chuyện đương nhiên, mà là sự mong muốn, lòng khát khao. Ai cũng ước mong không có bệnh. Khi có bệnh mong được gặp thầy giỏi, uống đúng thuốc và sớm khỏi bệnh.
05/10/2019(Xem: 15732)
Trong đời sống hằng ngày, chúng ta thường nghe những lời bàn tán có tính cách phê phán như: "Nhân cách của ông A thật là hoàn hảo" hay "Tư cách người đó không ra gì...." hoặc "Sống sa đoạ quá làm mất cả nhân cách" v.v... và v.v... Vậy nhân cách là cái gì? Thông thường, người ta giải nghĩa Nhân là người, Cách là tư cách, là phẩm chất, là giá trị, là tư cách làm người... Như vậy Nhân cách là một thứ giá trị, phẩm chất đạo đức của mỗi con người được xây dựng và hình thành trong suốt thời gian con người đó tồn tại trong xã hội.
03/10/2019(Xem: 16931)
Tâm thư kêu gọi trợ giúp em Đức, huynh trưởng GĐPT Phú Cát, Huế, Ở nhà máy HBI Huế có em Hồ Xuân Đức ( 140450), nhân viên may - Bộ phận Newstyle, cách đây cách đây 4 tháng, Đức phát hiện bị bệnh Wilson, một loại bệnh do di truyền gây ảnh hưởng gan, hệ thần kinh và kéo dài suốt đời. Mặc dù mới chỉ phát hiện cách đây 4 tháng, nhưng bệnh đã ảnh hưởng đến gan và hiện tại gan của em đã bị xơ ở giai đoạn cuối.
30/09/2019(Xem: 12646)
Nhà Thần kinh học người Ý - Do Thái đoạt giải Nobel 1986 " Khi già đi, thị lực con người kém đi ....nhưng sẽ NHÌN THẤY NHIỀU HƠN " Và gần đây tôi đã đọc được đâu đó rằng " Mỗi người già là một thư viện ". Lẽ ra câu nói trên đây chỉ đúng cho những bậc Cao tăng thiền Đức, khi các Ngài đã thâm sâu hiểu Đạo, nhưng các bạn ơi khi càng đi dần vào tuổi thu đông và khi tiếp xúc nhiều với tất cả các bạn cùng lứa tuổi và bạn sẽ thấy rằng nó đúng cho cả những người phàm phu như chúng ta nữa đó . Vì thật ra nếu con cái chúng ta muốn học hỏi kinh nghiệm từ bố mẹ chúng từ khi họ trải qua những khó khăn do cuồng lưu nghiệt ngã của cuộc sống trong đời và nếu họ chỉ cần muốn lưu trữ lại ..hẳn chứa đầy mấy tủ sách đấy , bạn ạ .
26/09/2019(Xem: 22734)
Nhằm tạo một cơ hội sinh hoạt chung để chia sẻ, truyền lửa cho nhau, và thảo luận một số đề tài liên quan đến công việc Hoằng pháp, Giáo dục, Văn học Nghệ thuật, Phật Giáo, và Ra Mắt Sách chung, một buổi sinh hoạt CÓ MẶT CHO NHAU 2 sẽ được tổ chức tại Tully Community Branch Library, 880 Tully Rd. San Jose, CA 95111, vào lúc 2:30--5:45 chiều, Thứ Bảy, ngày 19 tháng 10, 2019. Buổi sinh hoạt này gồm có các tiết mục như sau:
12/09/2019(Xem: 13570)
HT Thích Nhất Hạnh trong phần đầu của TRÁI TIM CỦA BỤT có dạy : " Mọi người, ai trong chúng ta cũng có đủ mọi hạt giống, có những hạt giống trung thành và cũng có những hạt giống phản bội . Những hạt giống này phải được tu tập, tưới tẩm cho những cái ác không còn môi trường phát triển thì ta mới có sự chuyển hoá và giúp ích cho mọi người " Và nếu như Ngài đã dạy cách nghe một bài pháp thoại là Hãy khoan dùng Trí năng phân biệt của mình để nghe mà phải để cho mặt đất Tâm của mình mở rộng thênh thang cho mưa pháp thấm nhuần thì phải chăng thưởng thức âm nhạc cũng vậy ( tuy nhiên bản nhạc bắt buộc nằm đúng trong hướng đi của mình đã chọn chứ không phải bất cứ loại âm nhạc nào )
07/09/2019(Xem: 12816)
Không biết vận mệnh tôi luôn phải sống trong cảnh mà người ta gọi là " một kiểng hai quê " không ? Dù tôi không muốn thế nhưng từ bốn năm nay từ khi con trai cả tôi do nhu cầu nghề nghiệp phải sống luôn tại Sydney và mua được một ngôi nhà có đất thật rộng để cất thêm cho tôi một gian nhà nhỏ mà tôi xem đó như một nơi đi về trốn mùa đông thật lạnh của Melbourne hay là nơi trú ẩn cuối cùng trong những ngày tuổi già tàn tạ chờ vào nhà dưỡng lão thì nhiều người bạn nửa như trách khéo nửa như khuyên bảo rằng ...chính tôi đã tự tạo cho mình thêm mối ràng buộc vì phải đi đi về về mỗi năm ba bốn lần ...
03/09/2019(Xem: 13100)
Ngày cuối tuần tôi thường rất thư giản vì không phải tuân vào kỷ luật của riêng mình ( phải thi hành đúng chương trình đã thiết lập ) giở lại chồng CD cũ, vô tình được nghe lại bản nhạc của cố nhạc sĩ Phạm Duy thật hay " Một bàn tay " do Duy Quang hát ( người con cả của Ông cũng đã qua đời trước Ông ) rồi lại nghe tiếp Duy Khánh với " Những bàn chân " lòng tôi chợt chùng xuống và thương cảm cho thân phận con người ....và chợt nhận ra đôi khi mình thật ích kỷ để ban tặng một lời khen , một lời cám ơn đến những người đã mang nghệ thuật âm nhạc giúp ta thư giản... giải trí quên hết đi những bận rộn ưu tư của cuộc đời ....