Đêm Hoài Niệm

09/04/202015:46(Xem: 5700)
Đêm Hoài Niệm



ht thich dong chon-14
Đêm Hoài Niệm


Đêm mùa hạ chỉ với ánh trăng thanh và vài ngôi sao nhỏ điểm xuyến trên nền trời tịch mịch. Một chút gió pha thêm chút hơi sương của núi đồi như nhắn nhủ về dư vị thăng trầm của cuộc thế. Không gian mênh mông và lòng con cũng cảm thấy trống vắng. Con nhớ đến Sư Ông. Xin cho con được gọi Hòa thượng Bình An bằng hai tiếng “Sư Ông” thân thuộc, bởi tự bao giờ con đã xem người như một người ông thật sự. Cuộc đời Ông cũng giống như ngọn gió kia, nhẹ lướt qua làm dịu mát bao tâm hồn. Rồi lại ra đi thanh thản như chiếc lá nghiêng mình trút hạt sương buổi sớm mai chẳng chút vướng bận.

Lần đầu tiên đến thăm Sư Ông và con như bị thôi miên khi cứ đứng từ xa nhìn sư ông mãi. Một hình ảnh quá đẹp! Sư ông ngồi trên chiếc ghế dài quen thuộc, lưng thẳng và hai cánh tay chạm nhẹ lên bàn để giữ tờ báo. Sự điềm nhiên hiện rõ trên gương mặt. Mọi xô bồ, tất bật, lo toan của cuộc sống dường như vắng mặt nơi người Ông khả kính này và Ông chỉ có một việc là sống trọn vẹn với giây phút hiện tại. Ai cũng muốn chụp lại những hình ảnh mình yêu thích và con cũng vậy. Nhưng khác với mọi người, con không chụp bằng máy ảnh hay điện thoại, mà chụp bằng chính cặp mắt và lưu lại nơi tâm hồn, để con có thể chiêm ngưỡng nó theo cách riêng của mình. Và hình ảnh này của Sư Ông mà con chụp được đã dạy con một bài học tuyệt vời: bài học về sự bình an.

Đức khiêm tốn- đó là bài học thứ hai con nhận được nơi Sư Ông. Bao lần qua đảnh lễ, Sư Ông đều không cho lạy mà bảo rằng: “ Ông có phước đức gì đâu mà bay lạy, lên lạy tổ là được rồi”. Và Ông còn dạy thêm: “ Bay ráng học nhanh nhanh, rồi về Ông dạy luật thêm cho. Chứ bay học trên trường cho vui, về rồi quên hết có nhớ gì đâu. Nhanh nhanh chứ để Ông chết là không ai dạy cho bay đâu”. Nghe Sư Ông nói thế con chỉ biết cười, thưa lại rằng: “ Sư Ông ráng chờ huynh đệ con đi học về nha sư ông!”. Lời nói vô tình vì nghĩ rằng: “ Sư Ông còn khỏe mà lo gì!”. Đâu hay cơn vô thường nhanh chóng để giờ đây khi nhớ lại, con không khỏi bùi ngùi. Ông đã ngoài bảy mươi, đã xa ghế giáo thọ hơn tám năm nhưng lúc nào cũng nghĩ đến việc truyền trao Luật tạng. Còn sức khỏe là còn dạy, Ông không muốn mang đi cái hay, cái đẹp trong Luật mà Ông đã nhận được từ các bậc tiền nhân cũng như sự thể nghiệm tâm linh của mình. Giáo pháp của Đức Phật là thiết thực hiện tại, và Ông đã mang ánh sáng Luật tạng đến với bao lớp trò. Hạnh phúc, an lạc cũng bắt đầu từ đó nảy nở nơi tâm hồn bao người.

Mùa xuân năm 2014, đó có lẽ là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất trong đời con được quỳ dưới chân Sư Ông để đảnh lễ khánh tuế đầu năm. Duyên lành khi con được tháp tùng cùng quý thầy cô khóa Sáu, đến chùa Sư Ông là địa điểm cuối cùng, cả đoàn đều đã thấm mệt. Nhưng hay thay, chỉ một câu nói của sư ông mà bao mệt nhọc đều tan biến và con thấy rõ sự tươi vui của tất cả mọi người trong đoàn: “Thầy chỉ muốn nhắc mấy con: Đừng làm trái những điều mà mình đã hiểu”. Vâng, thưa Sư Ông, chỉ một câu nói thôi mà con có tu tập cả đời cũng chưa đủ. Bao nhiêu tinh túy của Luật tạng như gói gọn và hiện diện một cách sinh động trong câu nói vô cùng mộc mạc này. Con sẽ luôn ghi nhớ câu nói của Sư Ông như một lời tự nhắc mình về việc hành trì giới luật, và vì đó là món quà vô giá mà Ông đã để lại cho thế hệ mai sau.

Trăng đã khuất sau đỉnh núi, ánh sao mai dần ló dạng và sáng rỡ trên bầu trời như định hướng cho những ai còn lạc lối. Phải chăng nơi đó Sư Ông đang mỉm cười và an nhiên!

Con TN.Thanh Tâm

Thành kính đảnh lễ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/06/2017(Xem: 12805)
Đây là chương cuối cuốn sách tôi dự định cho ra đời như một lời ngỏ chân thành cảm ơn đến với mọi nhân duyên, mọi tình thân mà tôi may mắn nhận được suốt bốn mươi năm ở xứ Mỹ. Tình sâu nghĩa nặng canh cánh trong lòng bấy lâu nhưng cho dù có nói khéo, có viết hay cũng không thể bày tỏ trọn vẹn, nói hết những điều mình muốn nói. Những lời rào đón dông dài nào có nghĩa gì chi bằng hãy thành thật với lòng và xin mời người cùng ngồi ôn lại chuyện cũ không khác chi những lời bộc bạch bên nhau.
12/06/2017(Xem: 14419)
Vô Nhất Đại Sư Thích Thiền Tâm - Một cao tăng cận đại - Biên soạn: Bảo Đăng
01/06/2017(Xem: 28047)
Sư Trưởng pháp húy Hải Triều Âm, tự Đại Thành, hiệu Bác Tế Từ Hòa, thế danh Nguyễn Thị Ni, sinh năm 1920 tại tỉnh Hà Đông, nay thuộc thủ đô Hà Nội. Thân phụ là một công chức người Pháp, cụ ông Etienne Catallan. Thân mẫu là một y sĩ người Việt, cụ bà Nguyễn Thị Đắc. Vì thế Sư Trưởng còn có tên thế tục tiếng Pháp là Eugénie Catallan.
20/05/2017(Xem: 9102)
Gần như một quy luật tất yếu khi nói đến Hòa Thượng Lê Khánh Hòa ( 1877 - 1947 ) ( Tổ Khánh Hòa - Ngài) phải đề cập đến phong trào chấn hưng Phật giáo Việt Nam vào nửa đầu thế kỷ XX . Cả một cuộc đời dấn thân trên lộ trình tiến tu giải thoát, luôn nặng gánh ưu tư cho tiền đồ Phật giáo trước mối suy vong song hành cùng vận mệnh dân tộc dưới gót giày xâm lược của giặc Pháp. Là một tăng sĩ với trọng trách "sứ giã Như Lai", Tổ Khánh Hòa đã sớm nhận thức rõ trách nhiệm cao cả ấy và vận dụng đạo đức, năng lực bản thân tữ mình thắp lên ngọn đuốc tiên phong, vén màn đêm dày đặc, bước đi từng bước nhọc nhằn, khó khăn ban đầu để tạo nên một luồng gió chấn hưng mang vô vàn lợi lạc cho Phật giáo mà cho đến tận hôm nay sử sách vẫn còn ghi đậm những dòng chữ vàng son óng ánh chưa hề phai nhạt.
22/04/2017(Xem: 11375)
CT HTB số 205 cho thứ 7 ngày 22/4/2017 Chủ đề: Nhân ngày lễ Phật Đản ôn lại Tổ sư Thiền của Phật giáo Việt Nam. Thành viên thực hiện: Lâm Như Tạng, Lê Tâm.
19/04/2017(Xem: 8413)
Đã 42 năm sau cuộc Chiến tranh Việt Nam, vẫn còn những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Chỉ riêng tên tuổi Thích Trí Quang đã gây ra rất nhiều tranh cãi. (1) Có nhiều nhãn hiệu gán cho ông: với một số người Việt chống cộng hoặc còn suy tôn ông Diệm thì cả quyết Thích Trí Quang là cộng sản đội lốt tu hành hoạt động với sự chỉ đạo của Hà Nội; nhưng ngay với giới chức cộng sản cũng đã từng coi Trí Quang là một loại CIA chiến lược; còn
15/04/2017(Xem: 11838)
Thiền Sư Pháp Loa với công trình văn hóa đời Trần
01/04/2017(Xem: 16175)
Trọn một ngày làm nhà tu hành – ăn như sư, ngủ cạnh sư, thiền và đọc kinh cùng sư, lao động cùng sư. Có những lúc đã cảm thấy phát điên về sự chậm rãi trong hoạt động, sự khắc khổ trong cuộc sống. Nhưng cũng ngộ ra nhiều điều! Và 24 giờ đó quả là kinh nghiệm đặc biệt trong đời làm báo. Vào những tháng đông đầu năm 1998, khi đang làm việc cho đài phát thanh NHK của Nhật Bản, tôi đề xuất chủ đề tôn giáo với mục đích giới thiệu đầy đủ hơn về các đạo tồn tại ở Nhật cho thính giả Việt Nam, bên cạnh Thần đạo đã được nói đến quá nhiều. Nhưng việc đi thực tế trong lĩnh vực này không đơn giản. May được một đồng nghiệp người Nhật tích cực tìm kiếm và phát hiện một ngôi chùa có thu nhận người nước ngoài. Mọi công việc thu xếp qua điện thoại và… email do người bạn Nhật đảm trách, và đúng ngày hẹn tôi khoác balô lên đường.
24/03/2017(Xem: 11421)
Theo Dương Lịch, 23 tháng Ba là ngày giỗ của Huynh Trưởng Tâm Huệ Cao Chánh Hựu. Tôi chợt nhớ đến bài thơ viết để tiễn biệt anh và cũng để nhắc nhở các anh chị em Gia Đình Phật Tử khắp nơi biết ngày anh ra đi. Bài thơ khá dài và kết luận bằng câu “Và đừng xa nhau nữa”.
18/03/2017(Xem: 10545)
Di cốt của vị thiền sư đã khai sáng ra dòng thiền Lâm Tế - Liễu Quán ở đàng Trong - dòng thiền thứ hai sau thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, được nhập vào một ngôi tháp cổ kính ở xứ Huế. Thiền sư Liễu Quán (1667-1742) là người đã khai sáng ra chi phái Thiền mới (Thiền phái Liễu Quán), mang đậm phong cách của Văn hóa phật giáo Việt Nam còn truyền lại đến ngày nay. Sau khi viên tịch, di cốt của thiền sư được nhập vào bảo tháp thuộc vùng rừng thông của làng An Cựu xưa (Thừa Thiên Huế). Đây là một ngôi tháp đẹp, cổ kính và uy nghiêm. Nhiều du khách lần đầu đến Huế, nếu không biết thì có thể nhầm đây là lăng tẩm của một vua chúa nào đó của triều Nguyễn bởi quy mô xây dựng, kiến trúc và địa thế phong thủy của bảo tháp.