Đôi Dòng Tiễn Biệt TT Thích Tâm Khanh

31/05/201908:17(Xem: 7016)
Đôi Dòng Tiễn Biệt TT Thích Tâm Khanh


le tuong niem TT Tam Khanh (18)

ĐÔI DÒNG TIỄN BIỆT


Chiếc lá lìa cành!
Một chiếc lá rơi về chốn cũ
Để cành trơ trọi đứng bơ vơ

Kính bạch Chư Tôn Đức Tăng – Chư Tôn Đức Ni, Quý Huynh – đệ khóa III (1993 -1997)
Kính Niệm Giác Linh TT Tâm Khanh! một người sư huynh đồng học, một người pháp lữ hiền lành, một lớp phó học tập kính mến…bao giờ trên nét mặt huynh cũng nở nụ cười hòa ái khiêm cung. Xin cho phép Thiện Nghiêm chia sẽ đôi lời tiễn biệt đến Sư Huynh Tâm Khanh một người bạn ra đi vĩnh viễn không bao giờ gặp lại!
Sư Huynh Tâm Khanh kính mến!
Thiện Nghiêm là một người bạn cùng lớp khóa III, nhưng chắc Huynh T Kh và Quý sư Huynh ít nhớ và biết nhiều về TN. Có lẽ do TN không cùng học Khóa Cơ Bản Vĩnh Nghiêm, và cộng thêm bản tánh nhút nhát quê quê của dân miền Tây lên SG nên TN cũng không được nhiều bạn bè thân thiết…nhớ lại kỳ niệm có một lần sinh hoạt khi tập Văn Nghệ, tiếc mục của TN là bài hát “Gánh Lúa” ca nhạc cảnh, Huynh Tâm Khanh & Huynh Thanh Chương trong ban Cán Sự lớp có đến xem tập vợt…Huynh T – Kh khen TN hát rất hay và nghe là lạ…rồi thời gian trôi qua 4 năm học, sau khi ra trường mỗi người mỗi phương rày đây mai đó ít có dịp gặp lại, chỉ có một vài Huynh đệ thỉnh thoảng còn liên lạc với nhau. Có đôi khi ngồi xem lại quyển Kỷ Yếu Khóa III, và một vài tấm ảnh kỷ niệm cũ lòng chạnh nhớ về những kỷ niệm xa xăm, những hình bóng bạn bè thật là dễ thương và trân quý vô cùng, Thời gian đi, không gian bước – vô thường chợt gọi chốn cũ tìm về. …câu hát ví von ”Anh ơi trái đất vẫn tròn bọn chia cách sẽ còn gặp nhau”…nhưng mà những người bạn cùng lớp của tôi có người ra đi mãi mãi không mong gì gặp lại. Sư Huynh Đức Nghiệp (Chùa Hưng Phước TP HCM) Sư Huynh Thanh Chương (Chùa Long Thiền Sóc Trăng), rồi bây giờ Sư Huynh Tâm Khanh (Tĩnh Tâm Thiền Tự USA ) cũng ra đi vĩnh viễn.
Cho nên mới nói”
“ Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như áng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời”…

TN người pháp lữ xin chấp tay cầu nguyện Chư Phật gia hộ cho Giác Linh Sư Huynh Tâm Khanh rũ bỏ huyễn thân tìm về bến giác.Và xin cầu nguyện cho tất cả Quý huynh đệ đồng học được sức khỏe dồi dào vạn sự bình an. Hãy cùng nhau nhớ nghĩ vô thường – kiếp người hạn lượng và trân quý thời gian cũng như những gì mình đang có…

Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Tiếp Dẫn Giác Linh A Di Đà Phật !

TN xin hát bài QUÁN NIỆM VÔ THƯỜNG để đưa sư Huynh về cùng MÂY NƯỚC
Thích Thiện Nghiêm

 Chùa Vạn Phước
Bình Thủy – Cần Thơ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/04/2013(Xem: 8735)
Hòa thượng họ Võ, húy Trọng Tường, Pháp danh Tâm Phật, tư Tri Đức, hiệu Thiện Siêu, Hòa thượng sinh ngày 15 tháng 7 năm Tân Dậu (1921) trong môt gia đình thâm Nho tín Phật ở làng Thần Phù, huyện Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên, thành phố Huế. Thân Phụ là C ông Võ Trọng Giáng, thân mẫu là Cụ bà Dương Thị Viết. Hòa thượng là con trưởng trong một gia đình có 6 anh em: 3 trai, 3 gái. Người em kế cũng xuất gia, đó là cố Thượng tọa Thích Thiện Giải, nguyên là Chánh Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất tỉnh Lâm Đồng; Trú trì chùa Phước Huệ - Bảo Lộc.
09/04/2013(Xem: 10707)
Thầy xuất thân trong một gia đình kính tín Tam bảo. Thầy là con út trong gia đình gồm 6 anh chị em. Cha là cụ Ông Lâm Sanh Thảo, một nhà trí thức yêu nước; Mẹ là cụ Bà Trần Thị Năm, một phật tử thuần túy và cũng là một người Mẹ mẫu mực đảm đang.
09/04/2013(Xem: 14208)
Thượng tọa Thích Chơn Thanh, thế danh Phan Văn Bé, sinh ngày 13 tháng 3 năm 1949 tại xã Mỹ Xương, huyện Cao Lãnh, tỉnh Kiến Phong, nay là tỉnh Đồng Tháp. Thân phụ là Cụ ông Phan Văn Vinh, thân mẫu là Bà Nguyễn Thị Mến. Thượng tọa có 06 anh em, 2 trai 4 gái, Ngài là anh cả trong gia đình.
09/04/2013(Xem: 25909)
Cuộc đời tu tập và hành đạo của Thầy Minh Phát là bức tranh minh họa hiện thực sinh động lời dạy của Ðức Phật: “Này chư Tỳ kheo! Hãy du hành vì an lạc, vì lợi ích, vì hạnh phúc cho chư Thiên và loài người”.
09/04/2013(Xem: 15530)
Thuở nhỏ lòng ưa cửa Ðạo, mến chuộng nếp áo phước điền, ngưỡng trông tịnh xá Kỳ Viên, tha thiết lòng cầu xuất tục. 16 tuổi, xuất gia học đạo chùa Tây An, Châu Ðốc trước tiên, gần quý Thầy hiền, trau dồi Phật tuệ, bang sài vận thủy, tu sửa đạo tràng; 27 tuổi, cầu thọ tam đàn. Kể từ đó tinh chuyên tu niệm.
09/04/2013(Xem: 9910)
Đại lão hòa thượng Thích Trí Nhãn thế danh là Đoàn Thảo, pháp danh Như Truyện, tự Giải Lệ, hiệu Thích Trí Nhãn. Ngài sinh ngày 10 tháng giêng năm Kỷ Dậu tức vào năm 1909 dương lịch, tại xứ Đồng Nà, tổng Phú Triêm Hạ, Xã Thanh Hà, nay thuộc thôn Đồng Nà, xã Cẩm Hà, Thị Xã Hội An.
09/04/2013(Xem: 17922)
Xuất thân trong một gia đình gia giáo có thân phụ là Chánh Tổng nên Hòa Thượng đã sớm hấp thụ Nho học và Tây học từ thuở ấu niên. Vì thế, Hòa Thượng đã thông thạo cả Hán văn lẫn Pháp văn, kết hợp và dung hòa được cả hai truyền thống văn hóa Đông – Tây.
09/04/2013(Xem: 15760)
Hòa Thượng thượng Tâm hạ Thành. Thế danh là Nguyễn Ðức Huân sinh năm 1930 tại làng Trà Bắc, Phủ Xuân Trường, Tỉnh Nam Ðịnh, Miền Bắc Việt Nam. Năm 1942 khi vừa tròn 12 tuổi, Ngài ngộ lý vô thường và xuất gia học đạo với Sư Tổ Thượng Chính Hạ Ðĩnh tại chùa Yên Cư, Phủ Xuân Trường, Thuc Sơn Môn Trà Bắc. (Sơn môn Trà Bắc, Trà Trung và Trà Ðông thuc Tổng Trà Lũ, là hậu thân của Sơn môn Yên Tử). Ngài được Bổn Sư ban Pháp danh là Ngọc Tiểu Pháp hiệu Tâm Thành.
09/04/2013(Xem: 13367)
Mỗi lần đi Huế lòng tôi lại nao nao khôn tả. Huế là đạo, là thơ, là nghĩa tình ý vị, là tinh hoa văn hóa của ba miền đất Việt, nhưng cũng là mảnh đất khô cằn của đói nghèo khốn khổ “mùa đông thiếu áo mùa hè thiếu cơm” đã hứng chịu nhiều thiên tai nhân họa. Huế được phong phú về mặt văn hóa, tâm linh là nhờ hình ảnh những vị đại lão hòa thượng nơi đây đã sống, hành đạo và xả báo thân. Dù đã viên tịch, dư hương các ngài vẫn như còn phảng phất nơi các ngôi tổ đình tĩnh lặng và những rừng thông bạt ngàn.
09/04/2013(Xem: 8811)
Giờ phút Thầy an nhiên xả báo thân, thì bên này hơn nữa đêm. Một Phật tử của Thầy ở miền Đông nước Mỹ, giọng đầm đìa nước mắt, khấp báo cho tôi tin Thầy đã từ biệt, lệ tiếc thương như tràn ngập, khắp đó khấp đây. Rồi Tuệ Sỹ, một hậu tấn, kẻ đồng tâm dễ thương của Thầy, mà tôi thường ví như một hạt kim cương hiếm hoi lẫn trong đá sỏi của Phật Giáo Việt Nam ngày nay, trong nổi cô quạnh bao la vừa sau một mất mát lớn lao đã ai tín cho tôi bằng lá thư không niêm mà tôi biết mỗi chữ cũng trĩu nặng nổi lòng.