Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

“Nhạc sĩ 50 năm Phật giáo” Hằng Vang - Phía Bên Kia Triền Dốc Của Cuộc Đời

11/01/201913:22(Xem: 5277)
“Nhạc sĩ 50 năm Phật giáo” Hằng Vang - Phía Bên Kia Triền Dốc Của Cuộc Đời
        nshangvang1_dkinhthanhnshangvang2_dkinhthanh   
“Nhạc sĩ 50 năm Phật giáo” Hằng Vang
           PHÍA BÊN KIA TRIỀN DỐC CỦA CUỘC ĐỜI

 

                                     Có lẽ mùa trăng Thành Đạo 2562 – 2018 sẽ khó quên đối với nhạc sĩ Hằng Vang và gia đình, khi giữa bao cơn lốc thực dụng xâm chiếm nhiều ngõ ngách cuộc sống và lấn sang cả khu vực luôn được  bảo trọng của tâm hồn trong từng con người: Trái tim ! Nếu  nói về một sự tưởng thưởng hay tri ân thì nhạc sĩ Hằng Vang có thể  còn đi bên trên những  khuôn sáo, danh vọng đó. Hơn thế nữa sẽ không ai có thể nhân danh để ghi nhận sự tận tâm , cống hiến gần cả cuộc đời cho âm nhạc Phật giáo  mà không hề đòi hỏi một đồng lương, một phần thưởng nào trong suốt 86 năm dài tận tụy của người nhạc sĩ  lão thành hiện đang còn sống duy nhất bên chúng ta.

                                   Thật vậy, nhạc sĩ Hằng Vang với bề dầy cống hiến, có thừa uy lực  lẫn danh giá để đòi hỏi nhiều chức danh và ngay cả  lợi dụng vào vào đó để  tổ chức hay cho mượn danh xưng  giúp  kẻ thời cơ làm  những  đêm văn nghệ đó đây, hưởng lợi  -  thế gian hiện nay gọi là “bầu sô “ để tạo thêm danh giá và nuôi sống bản thân, nuôi sống gia đình. Người nhạc sĩ già của chúng ta đúng là một nhạc sĩ Phật giáo không  hổ danh, vẫn hằng ngày sống khiêm tốn nơi một góc phố nhỏ của thành phố cao nguyên Buôn Ma Thuột , quây quần bên  con cháu và ngày hai buổi chay lạt thanh bần. Phần thưởng, chức vị, hay danh xưng, ca ngợi rồi cũng ngủ im theo bao tham vọng của trần thế, nơi mà sự thương ghét, bè nhóm chủ nghĩa làm tiêu chí chủ đạo sống  và có khi tiếm  danh “phục vụ Phật giáo”, đã từng làm tím ngắt, héo hắt  bao trái tim người con Phật chân chính. Chỉ một phần  thưởng  năm xưa của Viện Hóa Đạo, khi còn độ tuổi thanh xuân, tự mình gầy dựng nên tên tuổi cho mình và cho cả nền  ca nhạc Phật giáo mai này; để từ cột mốc danh dự đó nhạc sĩ Hằng Vang đã củng cố thêm  tài năng cũng như tên tuổi  mình bằng tác phẩm Ánh Đạo Vàng bất hũ. Làm sao  mà văn hóa văn nghệ Phật giáo chúng ta không khỏi hãnh diện về điều này ?

                                    Người ta thờ ơ, bỏ mặc công lao cống hiến  của nhạc sĩ Hằng Vang bên vệ đường đầy  lao xao thực dụng,  thì anh em  văn nghệ sĩ - đạo hữu sẽ làm thay điều đó, những người còn mang trong mình một trái tim với nhịp đập từ tốn, đủ sức nuôi cho dòng máu  trong sạch lưu thông trong cơ thể mình, cũng  có thể được  xem như là tự an ủi nhau. Và danh xưng “ Nhạc Sĩ 50 năm Phật giáo “ được ưu ái dành tặng riêng cho  nhạc sĩ Hằng Vang là vậy, và duy nhất chỉ mỗi mình  nhạc sĩ có được. 50 năm không phải là con số ấn định  cột mốc tuổi đời mà còn hơn thế nữa là một danh xưng xứng đáng cho một quá trình dài hơn  tên tuổi của nhạc sĩ. Có thể đối chiếu với nhiều  tên tuổi  gọi là nhạc sĩ Phật giáo  hiện nay, có người 40, 30, hay 10 năm  vẫn nghiễm nhiêm trở thành  một nhạc sĩ Phật giáo lớn có đến hàng trăm thậm chí hàng ngàn ca khúc  Phật giáo, thậm chí mua cả danh xưng  hay danh hiệu một cách  dễ dàng. Đó là lý do cho đến hôm nay chưa có ai có được một danh xưng đáng  từ trái tim dành cho  nhạc sĩ Hằng Vang như vậy.

                                    Người nhạc sĩ  lão thành  khà kính của chúng ta đã leo quá nữa con dốc cuộc đời, mang theo bên mình một  hành trang nặng trĩu là những thành quả  dành riêng cho  âm nhạc Phật giáo. Chuyện cơm áo cuộc sống  thường ngày đều do  phu nhân và các con của mình lo liệu. Vì vậy nếu  cảm ơn  và tôn vinh  nhạc sĩ Hằng Vang thì hơn nữa  sự vinh hạnh ấy đều là của phu nhân và các con của nhạc sĩ. Phía bên kia triền dốc cuộc đời, có lẽ  người nhạc sĩ già của chúng ta sẽ  chẳng còn sức để nhìn lại phía sau lưng mình với  một đoạn đường dài nhiều khúc khỉu và đầy gập gềnh trắc trở; hơn nữa nhìn lại sau lưng cũng  có nghĩa là nhìn ngước lên phía trên  triền dốc ! Như thế sự ngán ngẫm sẽ càng làm cho tiếng thở dài thêm não nuột! Có lẽ giờ đây  nhạc sĩ Hằng Vang cũng không còn cần thiết  để làm như vậy.

                                  Có đôi khi, người nhạc sĩ già của chúng ta  làm nhiều chuyện gây bực mình cho anh em trong nhóm, nhưng nghỉ kỹ lại thì đó lại là tấm lòng của nhạc sĩ luôn vì anh em, nghỉ đến anh em trong bất cứ môi trường hay chương trình nào của âm nhạc Phật giáo và thằng  thắn lên tiến bênh vực cho nhau. Người viết còn nhớ rất rõ khi một  vị  vừa tái “đắc cử”  nhiệm kỳ lãnh đạo văn hóa Phật giáo lần thứ hai, nhìn danh sách không có Anh A Anh B,  nhạc sĩ Hằng Vang hỏi vì sao, vị tân lãnh đạo đó trả lời “ Tôi không ưa thằng đó”- nguyên văn, nhạc sỉ tá hỏa nói  lại với người viết trong trạng thái  rất không hài lòng! Nhờ vậy   mới thấm thía hơn câu nói của một vị  lãnh đạo Phật giáo trẻ khách  rằng “Anh biết đó, Phật giáo mà “, thật là …buồn muôn thuở !

                                   May mắn làm sao, trong những tháng ngày  bên  kia triền dốc cuộc đời, những tưởng nhạc sĩ Hằng Vang rồi sẽ mãi mãi  đi vào quên lãng  cho đến khi khuất dạng, thì Trung Tâm Văn Hóa Văn Nghệ Phật Giáo Nhất Chi Mai  giúp sức  cho anh em  tề tựu, gặp gỡ người anh cả kính mến của mình nhân mùa Thành Đạo 2018 tại thành phố  Buôn Mê Thuột, nơi mà lâu nay nhiều người còn gọi vui là  thành phố buồn-muôn-thửở, nơi đó  có ôm ấp một  nhân tài âm nhạc  Phật giáo  chúng ta đang nói đến. Có mặt hôm nay  mới thấy hết  nét lung linh của  tình nghĩa đạo bạn, của một sự  ngưỡng mộ dành cho  nhạc sĩ . Ấn tượng nhất khi  người viết đề nghị Quốc Vinh và Quốc Việt, hai người con trai của nhạc sĩ tự đàn và hát  một bàn nhạc của cha mình. Bất ngờ hai anh  xin được hát bài “Ánh Đạo vàng” một tác phẩm  bất hũ và là niềm tự hào  về cha  của mình. Thế là tất cả các bàn  tiệc chung quanh ai cũng cũng đều cất lên những ca từ bài nhạc  vang danh ấy  với hình bóng đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật thành đạo rạng rở ánh hào quang! Con trai, con gái kể cả dâu và rễ, cháu chắt đều  góp lời ca chung , tạo nên bản hợp xướng tuy ngầu hứng mà cảm động  dường bao. Một góc trời của con phố nhỏ Buôn Ma Thuật  rồi cũng sẽ khó có lại hình ảnh này.

                                      Sau  Ngày Thành Đạo rồi đến  ngưỡng cửa mùa xuân Kỷ Hợi. Người em phương Nam – nhạc sĩ thường gọi người viết như thế, sẽ luôn cầu nguyện  Tam Bảo gia hộ  sức khỏe cho  nhạc sĩ và gia đình, mong  nhạc sĩ  sống an vui với danh xưng rất đẹp không ai có NHẠC SĨ 50 NĂM PHẬT GIÁO , một phần thưởng cho 86  mùa xuân trọn vẹn với quê hương và đạo pháp.

 

                                                                                                      Người em phương Nam xa xôi

                                                                                              Dương Kinh Thành


 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/04/201215:06(Xem: 12031)
Mùa Phật Đản 1963, có máu, lửa, nước mắt và xương thịt của vô số người con Phật ngã xuống. Nhưng từ trong đó lại bùng lên ngọn lửa Bi Hùng Lực của Bồ Tát Thích Quảng Đức
05/06/201111:56(Xem: 7258)
Ngôi chùa nhỏ nằm khiêm tốn trong khoảng đất rộng đầy cây trái. Buổi tối, mùi nhang tỏa ra từ chánh điện hòa với mùi thơm trái chín đâu đó trong vườn.
08/09/201212:12(Xem: 4880)
Với Hòa thượng Minh Châu, một đại sư đã ra đi. Một đại sư cỡ ấy, thế hệ chúng ta chỉ có vài vị. Vài vị, nhưng là những ngọn đuốc soi sáng đường đi cho cả một nửa thế kỷ. Hôm nay, ngọn đuốc gần như là cuối cùng ấy đã tắt. Đã tắt, để nói với chúng ta, như Phật đã nói khi nhập diệt: Hãy tự thắp đuốc lên mà đi.
19/03/201002:09(Xem: 3789)
Một cặp kính trắng với sợi dây vòng ra sau cổ, năm ba con khỉ nhảy tung tăng trên vai, trên đầu, tóc tai rối rắm, áo quần cái dài, cái ngắn, kiểu đàn ông, đàn bà, đầy màu sắc sặc sỡ …đây là dáng người anh Bùi Giáng chúng ta thường gặp trên những nẽo đường Sài Gòn năm 1975 … Sau năm 1975 , anh Bùi Giáng về ở chung với chúng tôi trong nội xá viện Đại học Vạn Hạnh cũ (222 Trương Minh Giảng, nay là Lê Văn Sĩ). Vào thời điểm này, Đại học Vạn Hạnh không còn hoạt động, nên nội xá chỉ còn một số ít người ở lại với Hòa thượng Viện trưởng Thích Minh Châu. Chúng tôi quản lý chung, chú Chơn Thuần đi chợ và thị giả cho Hòa thượng Viện trưởng, anh Trần Châu phụ trách an ninh, anh Bùi Giáng thì nhận nhiệm vụ đi mua lương thực.
06/10/201319:35(Xem: 50825)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này
03/09/201817:23(Xem: 4818)
Nhiều lời Đức Phật dạy trong kinh điển có thể được nhìn thấy qua nhà thơ Bùi Giáng. Toàn thân Bùi Giáng chính là Khổ Đế hiển lộ qua cái được thấy. Tương tự, với Tập Đế. Nụ cười của Bùi Giáng chính là Đạo Đế hiển lộ an lạc qua cái được thấy. Tương tự, với Diệt Đế. Bùi Giáng đùa giỡn ca ngâm với lời lời ẩn nghĩa chính là diệu chỉ tâm không dính mắc của Kinh Kim Cang, hiển lộ qua cái được thấy và cái được nghe. Bùi Giáng đi đứng nằm ngồi giữa phố như không một nơi để tới chính là diệu chỉ sống với cái Như Thị của Kinh Pháp Hoa, hiển lộ qua cách thõng tay vào chợ. Bùi Giáng viết xuống chữ nghĩa xa lìa có/không, dứt bặt đúng/sai, hễ viết xuống là gửi vào tịch lặng bờ kia chính là diệu chỉ gương tâm rỗng rang của Bát Nhã Tâm Kinh. Đó là hình ảnh nhà thơ Bùi Giáng trong tâm tôi nhiều thập niên qua.
19/01/201921:03(Xem: 2939)
Thời gian là cái gì thật mầu nhiệm, không hình không tướng, tưởng như nó dửng dưng, lạnh lùng trước muôn sự, nhưng lại thầm lặng ân cần cất giữ những gì đã đi qua, rồi tùy đối tượng mà hoài niệm. Không ai nắm bắt lại được những tờ lịch đã rơi, nhưng bước chân của bao bậc hiền nhân quân tửđều như còn in hằn trong không gian khi thời điểm luân lưu trở lại theo vận hành của trời đất.
12/02/201806:16(Xem: 4181)
Thong dong mây trắng giữa trời, Thênh thang hạnh nguyện, hát lời thi ca. Yên Cát Thiền Tự chang hoà, Khơi nguồn đạo mạch, bảo toà Như Lai.
23/11/202007:52(Xem: 1512)
Phước duyên cho tôi khi được Me Tâm Tấn truyền trao gìn giữ một số thư từ còn lưu thủ bút & chữ ký của Chư tôn Thiền đức Tăng Ni vào những năm xưa xửa của thế kỷ trước. Trước, tôi đã có đôi lần giới thiệu thư từ bút tích của quý Ngài danh tăng Phật Giáo nước nhà như Ôn Trí Quang, Ôn Trí Thủ, Ôn Đỗng Minh, Ôn Đức Chơn, Ni trưởng Diệu Không, Ni trưởng Thể Quán... Hôm nay, tôi xin cung kính giới thiệu đến chư vị thủ bút và chữ ký của một bậc tôn quý vốn là cột trụ quan trọng trong ngôi nhà Phật pháp, một vị hộ pháp đắc lực của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam trong những ngày đầu của phong trào phục hưng, một thành viên cơ yếu của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất:
30/06/201306:54(Xem: 7690)
Năm nay Sư Ông Nhất Hạnh đã 87 tuổi. Nếu tính từ ngày xuất gia hồi 16 tuổi tới nay thì người đã có 71 tuổi hạ. Vậy mà Sư Ông vẫn chưa nghỉ một ngày, cứ mãi miết làm việc với một hạnh nguyện duy nhất là "Chuyển hóa khổ đau thành hạnh phúc". Nếu không viết sách thì Sư Ông Sư Ông cũng dành thì giờ viết thư pháp, biến những lời Bụt dạy thành những câu thiền ngữ cho mọi người thỉnh về nhà, treo lên và tự nhắc mình tu tập như có thầy luôn ở phòng khách nhà mình, nhắc mình nhớ làm chủ thân tâm, nắm giữ chánh niệm, ý thức sự có mặt của người mình thương, vừa có tiền cho quỹ Hiểu & Thương của Làng nuôi dạy trẻ em nghèo đói ở Việt Nam và Ấn Độ.