Vật Báu

03/12/201709:39(Xem: 7354)
Vật Báu

VẬT BÁU


Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật
Kính lạy Giác Linh Trưởng Lão Hòa Thượng thượng Đức hạ Chơn – Thượng Thủ Hội Đồng Tăng Già Chứng Minh.

 

 

Thuở nhỏ, những năm 1971-1974, những lần tôi cùngcác anh em thường rủ nhau đi xem phim ở các rạp ciné Nha Trang (đường Hoàng Tử Cảnh), Tân Tân (đường Độc Lập), Tân Tiến (đường Nhà Thờ)... lúc nào cũng đi ngang qua "tiệm Hoa Sen" ở đường Độc Lập (nay là Thống Nhất), nơi phát hành kinh sách, pháp cụ pháp khí Phật Giáo, nhìn vào là thấy một "vị thầy chủ tiệm". Sau này, tôi mới biết được tiệm đó cũng chính là trụ sở của Nhà In Hoa Sen trực thuộc Tỉnh Hội Phật Giáo Khánh Hòa, do chính "vị thầychủ tiệm" trang nghiêm đạo mạo đó quản lý.

Hình bóng của Thầy với chiếc áo nâu sồng, thỉnh thoảng thấy đội chiếc nón cối nhựa trắng rộng vành, đã in đậm trong trí nhớ của tôi đến tận bây giờ.

Năm 1974, trong thời gian Mẹ tôi thường xuyên liên hệ với Nhà In Hoa Sen để in tập thơ "Hương Đạo Hạnh", tôi có theo Mẹ đến yết kiến Thầy quản lý, và sau đó ít nhất là một lần đã vâng lệnh Mẹ mang thư đến gửi Thầy.

Sau 1975, thế giới đảo lộn, thời thế nghiêng chao thay đổi, tôi không còn là một cậu bé thường đi xem phim ở các rạp chiếu bóng nữa, còn "tiệm Hoa Sen" cũng đóng khép cánh cửa sắt im lìm qua nhiều năm tháng, nên không còn nhìn thấy được hình bóng thân quen của thầy quản lý nữa.
Lang bạt kỳ hồ, tha phương cầu thực khắp những vùng đất lạ quê người, đến năm 1980-1982, khi tôi ghé Tu Viện Quảng Hương Già Lam ở Gò Vấp-Sài Gòn để thăm anh trai đang tu học ở đó, bất ngờ tôi thấy lại hình bóng của thầy ra vào sân của tu viện. Không thể nhầm lẫn được, nhất là đôi mắt sáng quắc, oai nghi trang nghiêm điềm đạm của Thầy.

Rồi thôi. Cuộc sống cuồn cuộn trôi. Những cánh bèo, những bóng bọt như tôi trôi dạt, dạt trôi cùng con nước đục trong thơm thối qua mấy mươi năm dài, đón lấy biết bao nhiêu chướng duyên nghịch cảnh, cũng như biết bao nhiêu hỷ lạc đầy vơi, những cái mới lấp che cái cũ, những cái mới hơn phủ đè cái vừa mới là mới... tôi không còn nhớ nghĩ gì đến những hình bóng xưa xa mập mờ, những câu chuyện cũ lúc nhá lúc nháy, nên dĩ nhiên hình bóng của "vị thầy chủ tiệm Hoa Sen" đã không mảy mảy xuất hiện trong ký ức của mình nữa.

Đùng một cái, tôi mua được từ một người bán sách báo cũ ở Sài Gòn một vật báu. Đó là một giới điệp (chứng điệp thọ giới Tỳ Kheo của tu sĩ Phật Giáo được cấp trong những kỳ Đại Giới Đàn). Xem được nội dung bên trong giới điệp, tôi thật sự rất xúc động, vì đã mới vừa gặp lại Thầy, thấy lại được hình bóng, dáng mạo, oai nghi của Thầy trong đó. Tôi kính cẩn mang giới điệp quý báu này cất vào ngăn tủ kính của bàn thờ Phật tư thất, nằm cùng với những quyển kinh Phật. Tôi an tâm là mình đã gìn giữ được vật báu sẽ không bị trôi lạc ra ngoài chợ đời bát nháo ô nhiễm, rất có thể sẽ bị thành mảnh giấy vụn, thành tập giấy vô nghĩa không chút giá trị gì với thế nhân phàm phu tục tử. 

Không rõ đã cất giữ được bao nhiêu ngày tháng rồi, đến hôm nay, tôi mở tủ trịnh trọng lấy giới điệp ra, lật giở xem lại từng trang một với niềm xúc cảm xót xa, ưu buồn.

Vì chưng, tôi vừa đọc được tin trên mạng: Hòa Thượng thượng ĐỨC hạ CHƠN, viện chủ Tu viện Quảng Hương Già Lam đã xã bỏ báo thân thu thần viên tịch lúc 04g00′ (giờ VN) ngày 27 tháng 11 năm 2017 (nhằm ngày 10 tháng 10 âm lịch năm Đinh Dậu tại tu viện, trụ thế 86 năm, 62 hạ lạp.
Hòa thượng chính là "vị thầy chủ tiệm Hoa Sen" mà tôi hằng biết và nhớ đến từ thuở mình còn thiếu niên.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu


HT Duc Chon (1)HT Duc Chon (2)HT Duc Chon (3)HT Duc Chon (4)HT Duc Chon (5)HT Duc Chon (6)HT Duc Chon (7)HT Duc Chon (8)HT Duc Chon (9)HT Duc Chon (10)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/08/2010(Xem: 15181)
Tại một ngôi chùa Việt ở Bangkok (Thái Lan), nhục thân của Hòa thượng Thích Phổ Sái vẫn còn nguyên vẹn hình hài sau hơn 50 năm kể từ khi ngài viên tịch. Tọa lạc tại khu Yaowarat (khu phố Tàu) ở Bangkok, ngôi chùa mang tên rất Việt Nam là Khánh Vân có một lịch sử lâu đời do các Hòa thượng người Việt thành lập. Đây là một trong những ngôi chùa Việt thuộc hệ Annamnikaya hay còn gọi là An Nam Tông ở Bangkok. Chính tại chùa Khánh Vân này, nhục thân của Hòa thượng Thích Phổ Sái (pháp danh Giác Lượng), một nhà tu hành gốc Việt, được lưu giữ và thờ cúng.
18/07/2010(Xem: 9738)
Kính bạch Sư Tổ! Chúng con đang tập tiếp xúc với Người qua hình ảnh một bậc thầy già chốn núi rừng Dương Xuân. Một túp liều tranh, một bà mẹ già và với ba người đệ tử. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của Sư Tổ. Người có thời gian chăm sóc mẹ già và trao truyền những hoa trái tu học cho những người học trò yêu quý. Xuất thân từ làng Trung Kiên – một vùng đất Phật giáo ở Quảng Trị, Sư Tổ đã đến chùa Thiên Thọ (Báo Quốc) núi Hàm Long – Huế, để xuất gia học đạo với Thiền sư Phổ Tịnh, lúc đó Người chỉ mới lên bảy tuổi. Đến năm 30 tuổi, nhận thấy nơi Sư Tổ có chí khí của một bậc Xuất trần nên Sư Tổ được Bổn sư phú pháp truyền đăng với bài kệ: Nhất Định chiếu quang minh Hư không nguyệt mãn viên Tổ tổ truyền phú chúc Đạo Minh kế Tánh Thiên.
04/07/2010(Xem: 13580)
-Người đi tiên phong và nỗ lực không mệt mỏi cho sự nghiệp phát triển trí tuệ, từ bi và hòa bình- -Nhà lãnh đạo toàn cầu trong phong trào vì hòa bình, nhân quyền và sức khỏe cộng đồng-
14/06/2010(Xem: 8255)
Hòa Thượng Thích Bích Nguyên là một trong những bậc cao Tăng thạc đức của Phật giáo Lâm Đồng. Ngài họ Nguyễn, húy là Tùng, sinh năm 1898 tại làng Duy Hòa, xã Triệu Hòa, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Thuở nhỏ, bẩm chất thông minh, đĩnh ngộ. Thời tráng niên, lập nghiệp ở Lào, Hòa Thượng nhân đọc báo Từ Bi Âm mà ngộ đạo, thấy rõ cuộc đời vô thường, nuôi chí xuất gia. Đến năm 29 tuổi (1927), Hòa Thượng mới có đủ nhân duyên đầu sư thọ giáo với Hòa Thượng PHƯỚC HUỆ, Trú trì chùa Hải Đức, Huế và đắc giới Sa di năm 1934. Năm 1936, ngài thọ Cụ túc giới với pháp hiệu BÍCH NGUYÊN, rồi theo học ở các lớp Phật học tại các Phật học viện Hải Đức, Bảo Quốc và Ấn Quang.
15/05/2010(Xem: 7845)
Thiền sư Khánh Hòa sinh năm 1877 tại làng Phú Lễ tỉnh bến Tre, xuất gia năm 19 tuổi tại chùa Khải Tường. Chí nguyện chấn hưng Phật giáo của ông phát sinh vào khoảng năm ông được bốn mươi tuổi. Ông du hành khắp các tổ đình và Nam Kỳ để gây ý thức chấn hưng và kêu gọi sự hợp tác của các bậc tôn túc.
19/03/2010(Xem: 9973)
Một cặp kính trắng với sợi dây vòng ra sau cổ, năm ba con khỉ nhảy tung tăng trên vai, trên đầu, tóc tai rối rắm, áo quần cái dài, cái ngắn, kiểu đàn ông, đàn bà, đầy màu sắc sặc sỡ …đây là dáng người anh Bùi Giáng chúng ta thường gặp trên những nẽo đường Sài Gòn năm 1975 … Sau năm 1975 , anh Bùi Giáng về ở chung với chúng tôi trong nội xá viện Đại học Vạn Hạnh cũ (222 Trương Minh Giảng, nay là Lê Văn Sĩ). Vào thời điểm này, Đại học Vạn Hạnh không còn hoạt động, nên nội xá chỉ còn một số ít người ở lại với Hòa thượng Viện trưởng Thích Minh Châu. Chúng tôi quản lý chung, chú Chơn Thuần đi chợ và thị giả cho Hòa thượng Viện trưởng, anh Trần Châu phụ trách an ninh, anh Bùi Giáng thì nhận nhiệm vụ đi mua lương thực.
10/03/2010(Xem: 8651)
Bản thân tôi (Tín Nghĩa), rất ít có dịp thân cận với Ôn Già Lam. Điều dễ hiểu, vì tôi không xuất thân từ Phật Học Viện. Vả lại, mỗi lần Ôn về Huế (Bảo Quốc), thường vào dịp đầu xuân, thì đa phần Ôn hay đàm luận Phật sự với quý Ôn lớn như Ôn Linh Mụ, Ôn Trúc Lâm, Ôn Linh Quang, Ôn Từ Đàm và Ôn Bảo Quốc, . . . Đầu năm, Ôn thường hay nghe Đại luật (tức là dạy luật Tứ phần) cho hai chúng Tỳ kheo và Tỳ kheo ni, thì tôi đạp xe ra học rồi về lại chùa. Vả lại, bổn phận của tôi ở chúng Trúc Lâm cũng tương đối bề bộn. Tuy thế, chính tôi lại có với Ôn ba kỷ niệm khó quên.
10/03/2010(Xem: 11927)
Bây giờ là những ngày cuối năm âm lịch. Thiên hạ cùng viết về Xuân, Tết. Tôi muốn viết về Ôn Già Lam và Tu viện Quảng Hương Già Lam. Ôn Già Lam là cách gọi tôn kính của những môn đệ và phật-tử hướng về Đại lão Hòa thượng Thích Trí Thủ, vị viện chủ sáng lập tu viện. Trong tu viện, tăng chúng khi nói về ngài thì chỉ dùng chữ “Ôn” một cách gần gũi. Còn tu viện Quảng Hương Già Lam thì vẫn thường được gọi với cái tên thật ngắn: chùa Già Lam.
10/03/2010(Xem: 9353)
Ôn Già Lam, chỉ ba tiếng ấy thôi cũng đủ làm ấm lòng bao lớp Tăng sinh của các Phật Học Viện: Báo Quốc - Huế, Phổ Đà - Đà Nẵng, Hải Đức - Nha Trang, Già Lam - Sài Gòn. Ba tiếng nói ấy như trái tim của Mẹ ấp ủ đàn con qua suốt quãng đời dãi dầu mưa nắng. Ôn Già Lam, người đã hy sinh suốt đời mình để phụng sự cho Phật pháp, đào tạo Tăng tài qua nhiều thế hệ. Ôn đã khai phóng tinh thần thế học cho Tăng sinh các Phật Học Viện.