Ba là điểm tựa suốt đời của con !

11/05/201708:11(Xem: 11787)
Ba là điểm tựa suốt đời của con !

Ba là điểm tựa suốt đời của con!

 

Kể từ ngày Ba ra đi, mỗi lần ra Huế thăm Ba, con để ý máy bay đáp xuống phi trường, lần nào Trời cũng lất phất mưa. Nhìn Huế với cơn mưa phùn nhè nhẹ, rả rích giống y như lối sống và phong cách của người Huế, cái chi cũng từ từ khiến con liên tưởng tới cụm từ “Mưa dầm thấm sâu”, đã được Ba áp dụng khi dạy dỗ các con của Ba. Với phương châm này khiến cho những điều Ba dạy bảo, căn dặn luôn ăn sâu trong tâm khảm của anh chị em con mà con hay nói giỡn với Mạ: “Anh ấy” đúng là con trai xứ Huế “thâm trầm sâu lắng lạ!”. Con rất yêu và nhớ mãi cái thâm trầm, cái sâu lắng đó Ba ạ!

Ba đã đi thật rồi, đã hơn 3 năm nhưng sao trong lòng con vẫn chưa hoàn toàn cam tâm Ba ơi, cứ thi thoảng mang cái cảm giác hư hư thực thực. Mỗi buổi sáng thắp nhang cho Ba, trò chuyện cùng Ba, ngắm nhìn gương mặt, ánh mắt của Ba, con cứ mường tượng như Ba vẫn quanh quẩn đâu đây…

Mấy hôm nay con vào bệnh viện cấp cứu, nằm nghĩ nhớ đến Ba thật nhiều và để rồi tất cả những kỷ niệm về Ba lại ùa về trong ký ức của con…Đó là những giọt nước mắt của Ba, những giọt nước mắt lã chã rơi xuống người con, khi Ba bồng con chạy ra xe đưa đi bệnh viện cấp cứu năm con lên chín tuổi, Ba vừa khóc vừa kêu lên: “Chết con tôi rồi! Chết con tôi rồi…” trong khi con thì không hề hay biết mình đang trong tình trạng dằng co với bàn tay tử thần, đó là những giọt nước mắt lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng mà con đã nhìn thấy. Và có lẽ những giọt nước mắt đó đã thấm sâu vào trong trái tim của đứa con gái này! 

Rồi những ngày tháng khi con bịnh tật phải ra vào bệnh viện, thì Ba đã chăm sóc từng ly từng tý, từng ly sữa, từng viên thuốc, từng lời vỗ về, động viên con ráng chịu đựng đau đớn…

Rồi để hối lộ chị em con chịu đi nhổ hay trám răng, Ba đã chở chị em con đi ăn mì hoành thánh, uống nước rau má ở đường Paster đối diện Viện Paster đó, Ba nhớ không Ba?

Rồi mỗi buổi tối làm chi Ba cũng không quên đi ra đi vô, chờ con cái đi học thêm về tới nhà rồi Ba mới yên tâm đi vô phòng. Ba luôn luôn coi sóc việc học hành, sức khỏe từng đứa một rất chu đáo, ân cần …. Có những đêm thức khuya học, con ngủ gục trên bàn thì cũng chính Ba là người ẳm con vô giường ngủ.

Rồi Ba cẩn thận dạy dỗ chị em con cách sống, cách đối nhân xử thế, và luôn khuyến khích chị em con trong việc hoàn thiện bản thân về đạo đức cũng như các khả năng  v.v…

Rồi thương nhất, giận nhất nhưng cũng buồn cười nhất là Ba sẵn sàng  hy sinh để đóng vai “người bất lịch sự”, hầu ngăn chận không cho đứa mô hó hé “cua” con gái Ba, dứt khoát phải dẹp chuyện tình cảm qua một bên, lo tập trung học hành cho xong. Chị em con mỗi lần nhắc đến chuyện này là cười mệt xỉu, vì đứa mô cũng có những kỷ niệm “độc địa” muốn khóc hết.

Rồi lớn lên ở xa Ba, mỗi khi về thăm gia đình, cha con mình cứ tờ mờ sáng là đi tảo bộ, cùng nhau kể chuyện, hàn huyên tâm sự, bàn bạc, nhắn nhủ, nhắc nhở, ôi thôi đủ điều Ba hí?

Ba ơi, xuyên suốt cả cuộc đời của con, từ thuở ấu thơ, lúc trưởng thành và cho tới ngày hôm nay, người mà để lại trong con nhiều kỷ niệm nhất, sâu đậm nhất không ai khác là Ba đó Ba!

Người ta thường nói con cái học từ người Mẹ tấm lòng bao dung, đức hy sinh và học từ người Cha sự can đảm, lòng dũng cảm, sự kiên quyết…nhưng với con, con đã học được từ Ba tất cả những gì con có thể. Mặc dù Ba là người đàn ông nhưng Ba đóng cả hai vai trò: Ba vừa là một người Cha truyền cho con những sự cứng rắn, nghiêm khắc, mạnh mẽ…; vừa là người Mẹ truyền cho con lòng bao dung, nhân hậu, đức hy sinh…Ba thật sự là một điểm tựa vững vàng, đáng tin tưởng nhất để cho con được tỷ tê, tâm sự, bàn bạc và thảo luận tất cả những gì mỗi khi con không tự mình phán xét và giải quyết được một cách trọn vẹn, tốt đẹp nhất. Ba đúng nghĩa là một người bạn tri âm, tri kỷ!

Đã bao nhiêu lần muốn viết về Ba, viết cho Ba là bao nhiêu lần con không kiềm được những dòng nước mắt cứ tuôn trào, để rồi bấy nhiêu lần phải dang dở … ngay cả những ngày tháng khi Ba còn hiện hữu trên cuộc đời này, con cũng không biết tại sao? Và con thực sự ân hận rất nhiều vì đã đánh mất cơ hội để tỏ bày tình cảm cùng Ba, để Ba hiểu được rằng đứa con gái này yêu kính Ba biết chừng nào! Nhưng điều khiến con ray rức nhất là chưa toại được lời hứa với chính bản thân mình, là khi con cái của con trưởng thành con sẽ về để cận kề, chăm sóc lúc Ba trăm tuổi, hầu được đền đáp phần nhỏ nào công ơn của Ba đã dành cho đứa con gái này!


Le Dai Tuong cu ong Nguyen Ngu Nguyen Buu (1)
 



Nhưng con tin rằng với một người sâu sắc như Ba, với một đôi mắt không chỉ dừng lại ở chỗ “biết nói”, mà còn biết nhìn sâu thẳm vào tận tâm can của người khác nữa, thì không thể nào Ba không biết được tấm lòng của đứa con gái mà nhiều người nói “giống Ba như đúc” này phải không Ba? Cho nên khi con nghe Mạ nói Ba từng tâm sự với Mạ: “Trong nhà 10 đứa con, con PG là đứa thương anh nhất” con đã bật cười lớn vì lời nói thiếu cơ sở rứa mà Ba cũng nói ra được, nhưng cũng chính câu nói này khiến con rất vui trong lòng vì biết được rằng Ba đã ít nhiều hiểu cho con!

Người ta thường nói sống làm sao khi mình bước vào cuộc đời này, mình thì khóc còn mọi người vui mừng chào đón mình, và khi mình ra đi thì mọi người khóc thương, tiếc nuối, còn mình thì ung dung tự tại tươi cười. Ba đã làm được điều này một cách rất trọn vẹn ba ạ!. Ba yên tâm nghe Ba, những gì Ba căn dặn với riêng con, con luôn ghi nhớ và thực hiện như đã hứa với Ba, cho dù là Ba đang ở bên cạnh con hay đã ra đi thì điều này vẫn luôn tồn tại vĩnh viễn trong con.

Con nghĩ năm xưa Ba đã đến cuộc đời này, rồi Ba đưa anh chị em con đến theo, thì bây giờ, con cầu mong Ba được đi về cõi an lạc trước và rồi Ba cũng chuẩn bị để đón Mạ và những đứa con yêu quý của Ba về cùng luôn Ba nghe.


Bệnh viện Austin, Melbourne 23/3/2017

  Phương Giang (Quảng Hương)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/01/2022(Xem: 15046)
Sau những năm tháng an dưỡng tại Tổ đình Từ Hiếu, vào lúc 00:00 ngày 22 tháng 01 năm 2022 (nhằm ngày 20 tháng Chạp năm Tân Sửu), Thiền sư pháp hiệu trước Nhất sau Hạnh, Niên Trưởng Trú trì Tổ đình Từ Hiếu đã thâu thần thị tịch tại Tổ đình, nơi Người đã xuất gia cách đây tám mươi năm.
18/01/2022(Xem: 13787)
Cố trưởng lão Tịnh Đức thế danh Tôn Thất Toản, sinh ngày 01/08/1944 tuổi Giáp Thân tại Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Gia đình dòng tộc Hoàng gia, thuộc Đệ bát hệ, Đệ nhị phòng, dòng dõi Chúa Nguyễn Phúc Thụ (Túc Tông Hiếu Đinh Hoàng Đế). Thân phụ là ông Tôn Thất Nhường, sinh năm 1897, mất năm 1982, thọ 85 tuổi. Thân mẫu là bà Nguyễn Thị Bàng, sinh năm 1903, mất năm 1963, thọ 61 tuổi. Gia đình có 5 anh em, Ngài là người con út. Xưa, gia đình ngụ tại Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Sau vào ở tại phường Thạc Gián, Đà nẵng.
16/01/2022(Xem: 7728)
Ni Trưởng Thích Nữ Đạt Hương, vừa viên tịch tại Chùa An Tường, Nha Trang, Khánh Hòa
07/01/2022(Xem: 7672)
Ni trưởng thế danh Nguyễn Thị Đầy, sinh năm 1932, tại xã Hữu Định, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre, xuất gia năm 17 tuổi; thọ giới Sa-di-ni, năm 1952 thọ giới Thức-xoa tại chùa Huê Lâm (quận 11, Sài Gòn). Năm 1958, Ni trưởng theo học Trung Đẳng Phật học do quý Hòa thượng Ấn Quang tổ chức, nhập học Ni trường Dược Sư. Năm 1959, Ni trưởng tấn đàn thọ Tỳ-kheo-ni tại Dược Sư. Sau khi tốt nghiệp khóa học này, Ni trưởng được theo học dự bị khoá Đại học Vạn Hạnh (1968), được cử làm Thư ký Ni trường Dược Sư. Năm 1971, Ni trưởng theo dự học khóa thiền hàng tháng tại tu viện Chân Không (Vũng Tàu). Năm 1976, Sư bà Bạch Vân viên tịch, di chúc Ni trưởng kế thế trụ trì, kế thừa phận sự chăm sóc Ni chúng và hướng dẫn Phật tử.
30/12/2021(Xem: 12057)
Tối ngày 11/02 âm lịch (03/03/2012), vào lúc 10 giờ tối, lúc đó tôi niệm Phật ở dưới hai cái thất mà phía trên là phòng của Sư Ông. Khi khóa lễ vừa xong, bỗng nghe (thấy) tiếng của đầu gậy dọng xuống nền phát ra từ phòng của Sư Ông. Lúc đó tôi vội vàng chạy lên, vừa thấy tôi, Ông liền bảo: “Lấy cái đồng hồ để lên đầu giường cho Sư Ông và lấy cái bảng có bài Kệ Niệm Phật xuống” (trong phòng Sư Ông có treo cái bảng bài Kệ Niệm Phật). Khi lấy xuống Sư Ông liền chỉ vào hai câu: Niệm lực được tương tục, đúng nghĩa chấp trì danh, rồi Sư Ông liền chỉ vào mình mà ra hiệu, ý Sư Ông nói đã được đến đây, sau khi ngồi hồi lâu Sư Ông lên giường nghỉ tiếp.
26/12/2021(Xem: 6998)
Tổ Liễu Quán sinh ngày 18 tháng 11 năm 1667 tại làng Bạc Má, huyện Đồng Xuân, nay là xã An Thạch, huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên . Ngài mồ côi mẹ lúc lên 6 tuổi. Năm 12 tuổi theo cha lên chùa Hội Tôn lễ Phật. Vì cảm mến cảnh chùa nên xin cha ở lại tu học. Duyên lành đến, hòa thượng Tế Viên xuống tóc và ban cho ngài pháp danh Thiệt Diệu. Năm ngài 19 tuổi, bổn sư viên tịch. Ngài tìm đến núi Hàm Long chùa Thiên Thọ (Báo Quốc) cầu học với tổ Giác Phong. Năm 1695 thọ Sa Di giới với hòa thượng Trường Thọ Thạch Liêm. Năm 1697, thọ Cụ Túc giới với hòa thượng Từ Lâm và năm 1699 ngài bắt đầu cuộc hành trình tham vấn cầu đạo khắp các thiền lâm, tâm thường suy nghĩ: Pháp nào là tối vi đệ nhất ta quyết xả thân mạng y theo pháp tu hành. Nghe chư thiền đức cho biết hòa thượng Minh Hoằng Tử Dung khéo dạy pháp tham thiền. Ngài đến núi Long Sơn chùa Ấn Tôn (Từ Đàm) bái yết Hòa thượng Tử Dung cầu pháp. Tổ Tử Dung dạy pháp tham cứu công án " Muôn pháp quy về một, một quy về đâu?" . Một hôm nhân xem Truyề
18/12/2021(Xem: 7468)
Thượng Tọa Thích Phước Hựu vừa viên tịch tại Victoria, Úc Châu
16/12/2021(Xem: 6420)
Sáng qua, 22- 4, tại chùa Hội Phước (P.Nghĩa Chánh, TP.Quảng Ngãi) đã trang nghiêm tổ chức lễ tưởng niệm lần thứ 50 ngày HT.Thích Giải Hậu viên tịch. HT.Thích Trí Thắng, Ủy viên HĐTS, Phó ban Thường trực BTS GHPGVN tỉnh Quảng Ngãi; chư tôn giáo phẩm trong Thường trực BTS, Thường trực Ban Hướng dẫn Phân ban GĐPT Quảng Ngãi, cùng đại diện chính quyền và gần 200 thiện nam tín nữ gần xa tham dự. HT.Thích Giải Hậu thế danh Đỗ Minh Đường, sinh năm Mậu Ngọ 1918 tại làng Sung Tích, xã Tịnh Long, huyện Sơn Tịnh, xuất gia năm 1935 tại tổ đình Sắc tứ Thiên Ấn, đệ tử của cố HT.Diệu Quang - Đệ lục Tổ.
15/12/2021(Xem: 9789)
Thành Kính Tưởng Niệm Ni Trưởng Thích Nữ Như Tuấn, Viện Chủ Chùa Phổ Hiền, Strasbourg, Pháp Quốc
09/12/2021(Xem: 43903)
Cách đây vài ngày đọc trên một tờ báo tại Sydney , khi nói về chủng thể Omicron vừa phát tán và lây lan do xuất phát từ các nước Nam Phi , tôi chợt mỉm cười khi đọc được câu này " Chúng ta đã học từ nạn đại dịch một điều rằng : Đừng nên hy vọng một điều gì , vì chắc chắn điều mình hy vọng ấy sẽ chỉ là THẤT VỌNG " If there’s one thing COVID has taught us , it is to expect nothing, except disappointment . What it comes to that COVID really delivers