Hội An và Kỷ Niệm

14/03/201620:12(Xem: 10170)
Hội An và Kỷ Niệm

HT Nhu Hue (5)
HỘI AN VÀ KỶ NIỆM

Kính dâng lên Hòa Thượng Thích Như Huệ


Con xin kể về một kỷ niệm thời đi học như một lời tri ân của người học trò đối với Thầy của mình.


Bố mẹ tôi là người Hà Nội di cư 54, Bố tôi chọn Hội An để lập nghiệp, và tôi được sanh ra ở đó (Hội An), thành phố nổi tiếng là bé nhỏ nhưng rất an bình như cái tên gọi của nó, tôi yêu Hội an, tôi yêu những người dân ở đó, bởi bản chất của họ mộc mạc, chân thật và thân thiện, và tôi cũng yêu những con phố cổ, nhỏ hẹp rêu phong, nơi đó đã cất dấu của tôi một kỷ niệm khó phai trong ký ức.

Những năm đầu của trung học, tôi đã theo học ở trường Trung học Bồ Đề, lúc đó HT Thích Như Huệ, Phương Trượng chùa Pháp Hoa bây giờ là Thầy Hiệu Trưởng trường chúng tôi, Thầy có gương mặt rất khả kính, dáng vẻ oai nghi và nụ cười từ ái. Năm đó Ngài còn rất trẻ, dường như chỉ mới là Đại Đức thôi, tôi nhớ có đôi lần thấy Thầy đi ngang qua đám nữ sinh chúng tôi, thế nào cũng có đứa tinh nghịch chọc phá Thầy, người ta thường bảo "nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò" quả không ngoa chút nào, nhưng ít khi thấy Thầy phạt ai cả.

Học ở đây chúng tôi được thêm vào chương trình môn giáo lý, thật ra lúc đó chúng tôi học giáo lý, chỉ để học, chứ tuổi trẻ cũng chưa thấy được tầm quan trọng của môn học này. Sau này lớn lên, va chạm với khổ đau trong đời sống tôi mới hiểu ra rằng, Đạo Phật đi vào đời đem lại rất nhiều lợi lạc cho cuộc đời, xây dựng một đời sống hướng thượng, giúp con người hiểu biết sâu sắc để có thể tự hoàn thiện bản thân mình.


truong-bo-de-hoi-an

Trường Trung Học Bồ Đề Hội An (3 tầng gồm 15 phòng học) do HT Như Huệ  xây dựng năm 1965,
Sau 1975 Trường này đã đổi tên thành Trường Phổ Thông Cơ Sở Nguyễn Duy Hiệu


Tôi còn nhớ niên khóa 1971-1972 lúc đó tôi đang theo học lớp 8, vào giờ ra chơi, chúng tôi tụ tập một nhóm khoảng 5, 6 người đứng trò chuyện, thì bỗng dưng tôi cảm thấy có một vật gì xoáy nhanh vào đằng sau gáy, phản xạ tự nhiên tôi lấy tay ôm lấy vết thương, một cảm giác ươn ướt trong lòng bàn tay và rồi cứ thế máu tuôn chảy xuống vạt áo dài trắng, tôi nói với người bạn bên cạnh "tau bị lạc đạn rồi" nhưng vì không có tiếng súng nổ nên không ai có thể nghĩ là tôi bị trúng đạn, thế rồi tôi ngã quỵ xuống theo tiếng la thất thanh của cô bạn học và bất tỉnh ngay sau đó. Mãi cho đến khi tôi nghe được tiếng Bố tôi nói với vị Bác Sĩ nào đó "Cám ơn Bác Sĩ đã tận tình cứu giúp cho con gái tôi" và  rồi tiếng nói thì thầm của Mẹ tôi hỏi "Con thấy thế nào rồi hả con?" Lúc đó dù nghe được tất cả, nhưng có lẽ còn ngầy ngật bởi thuốc mê, nên tôi không mở mắt để nhìn, mà chỉ gật nhẹ đầu cho Mẹ được yên tâm. Thật là một may mắn lớn trong đời, vì nghe theo lời kể lại của Bố tôi, viên đạn M16 đó đã xém lấy mạng của tôi (chắc cũng có ân oán chi với tôi từ kiếp trước), viên đạn ấy nằm sát vào dây thần kinh, nên ca mổ đã kéo dài suốt 2 tiếng đồng hồ với tất cả sự cố gắng của vị bác sĩ đó, có thể nói đây là vị ân nhân của đời tôi, đã cứu tôi thoát khỏi bàn tay tử thần. Và thế là tôi phải nằm ở bịnh viện cả hai tuần, trong những ngày tháng ấy các bạn ở lớp cứ thay phiên nhau đến thăm tôi mỗi ngày, vết thương tuy có phần làm tôi đau nhức, nhưng trong tôi tràn đầy  một cảm giác ấm áp …tôi thầm nghĩ chắc hẳn các bạn đã được sự hướng dẫn của các Thầy cô. Xin chân thành cảm niệm tri ân Thầy Hiệu trưởng (HT Phương Trượng chùa Pháp Hoa bây giờ) các thầy cô và bạn bè của tôi nơi đó, cảm ơn tất  cả những tình cảm ưu ái đã dành cho tôi ngày ấy, dạy cho tôi hiểu rằng "thế nào là yêu thương chân tình". Và có lẽ cái kỷ niệm thuở đó đã để lại tận sâu trong tâm thức tôi, thế nên sau này đâu đó tôi gặp lại những người Hội An, dường như trong tôi vẫn có cảm giác như họ rất đỗi thân quen và gần gũi.

Rồi mùa Hè năm đó Bố tôi đã quyết định dọn vào Sàigòn (có lẽ Bố lo an toàn cho vợ con), nhưng mới vào Sàigòn được vài tháng thì Bố tôi bị đột quỵ và cũng bỏ chúng tôi mà đi. Mẹ tôi vốn dĩ không quen mấy với những chốn đông đúc bon chen như Sàigòn, nên Mẹ phải vất vả hơn để nuôi chị em chúng tôi, đến  năm 75, Sàigòn bị mất, tôi  cũng cố gắng thi hoàn tất xong lớp 12 và để Mẹ đỡ phải lo cho mình, tôi đã  tự tìm cho mình một việc làm thích hợp, năm 80 tôi lập gia đình, cuối năm 82 tôi sanh đứa con đầu tiên. Khi cháu được gần 6 tháng vợ chồng tôi quyết định vượt biên, và may mắn chúng tôi được tàu chở dầu của Mỹ vớt và đưa vào tạm trú ở Nhật được một năm, sau đó chúng tôi được chú em chồng bảo lãnh sang Úc.


Những năm đầu mới định cư ở Úc, cuộc sống khá khó khăn, tôi rất ít khi có thời gian về chùa. Vào những dịp lễ lớn thỉnh thoảng tôi có đến ngôi chùa Quang Minh gần nhà, nằm trên đường Morris ở vùng Sunshine, lúc ấy Thầy Trụ Trì là Thầy Tâm Phương, đó cũng là vị Thầy thứ hai tôi được gặp trong đời (sau Thầy Hiệu Trưởng của tôi). Sau những năm tháng bươn chải nơi xứ người rồi đời sống cũng tạm ổn định, chúng tôi về chùa thường xuyên hơn, tôi nhớ lúc đó SP Tâm Phương đã mua được ngôi trường cũ ở vùng Fawkner và đang tu sửa, thế là vợ chồng tôi có cơ hội về công quả mỗi tuần, cũng nhờ vậy nên tôi có duyên gặp lại được Thầy Hiệu Trưởng ngày xưa, trong dịp lễ An vị Phật tại Tu Viện Quảng Đức vào năm 1997.


HT Nhu Hue-TT Tam Phuong
Hình chụp tại Lễ Khánh Tạ Tu Viện Quảng Đức vùng Fawkner vào 1996,
Từ phải sang: Tác giả Diệu Hiền, Tâm Quang (phu quân của tác giả), TT Tâm Phương, HT Như Huệ, SC Hạnh Nguyên,
bé Thảo My, Thiện Kim, Thiện Ngọc.



Bây giờ Thầy đã là một vị Hòa Thượng, với dáng vẻ rất đạo mạo và uy nghiêm hơn, vợ chồng tôi đến thăm Thầy, và tôi đã hỏi Thầy "BạchThầy! Thầy còn nhớ con không?” HT trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu, mà Thầy không nhớ ra cũng phải, đã 25 năm rồi, kể từ năm 72 tôi rời xa Hội An đến bây giờ mới gặp lại Thầy, với bao biến động cuộc đời làm sao Thầy có thể nhớ ra tôi, nhưng vẫn với giọng điệu tinh nghịch của ngày xưa tôi nói với HT "Bạch Thầy! Con là một học sinh có một kỷ niệm khá đặc biệt với trường, mà Thầy lại không nhớ con? ", HT chỉ mỉm cười nhìn tôi, rồi tôi quỳ xuống gần bên Thầy và thưa "Bạch Thầy! Con là cô học trò năm xưa bị đạn lạc đó thưa Thầy". Có lẽ lúc đó HT như  chợt nhớ ra và hỏi tôi "Là con đó hả? Bây giờ cuộc sống của vợ chồng con ra sao rồi? Con cái được bao nhiêu đứa?" Tôi cười và trả lời Ngài "Dạ con được hai cháu ,cuộc sống cũng tạm ổn thưa HT" (năm 98 tôi sanh thêm  một cháu trai nữa) từ đó mỗi lần Thầy có dịp về Quảng Đức, tôi thường được SC Hạnh Nguyên dẫn đến vấn an sức khỏe Thầy. Nhưng thưa Thầy! Con cũng biết con còn rất nhiều thiếu sót với Thầy, kính mong Thầy từ bi thứ tha cho con.

Kính Bạch Thầy! Nhìn lại chặng đường dài suốt 35 năm lưu lạc nơi xứ người, với những Phật sự mà Thầy đã hy sinh và cống hiến cho phật giáo, mang Đạo Phật đi vào lòng người, làm lợi lạc cho hậu thế, Ngài đã vững tay chèo lái con thuyền Chánh Pháp qua bao thăng trầm. Giờ đây tuổi đã cao, sức đã yếu nhưng trí tuệ vẫn sáng suốt để tiếp tục dìu dắt đàn hậu học chúng con Thầy đã khai mở cho chúng con đến gần với Phật Pháp và cũng là người gieo trồng trong chúng con những hạt giống thiện lành, để trên bước đường đời, có những lúc phải va chạm với khổ đau, con đã biết quay về với Tam Bảo, một nơi chốn bình yên để nương tựa. Với những ân đức ấy con xin đê đầu cảm niệm tri ân Thầy và nguyện sẽ  sống xứng đáng là một người Phật tử, một học trò của Thầy, luôn ý thức trong từng lời nói,việc làm của mình, để không gây tổn thương đến cho người.

Nhân dịp GH và Trường Hạ Quảng Đức tổ chức Lễ Tri Ân những công đức mà Thầy đã đóng góp cho PGVN tại Úc, con thành tâm để đầu đảnh lễ kính mừng thượng thọ Thầy, chúng con xin thành tâm khấn nguyện Mười Phương chư Phật gia hộ Thầy Phúc Thọ Miên Trường, mãi mãi là ngọn đèn truyền pháp tiếp tục chiếu sáng để hàng hậu học chúng con nương theo.


Nam Mô A Di Đà Phật.

Melbourne, mùa thu 2016.
Đệ tử Diệu Hiền

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/03/2018(Xem: 29965)
Vua Quang Trung, Vị Anh Hùng Dân Tộc, Người Pháp tự hào về Napoléon Bonaparte. Ông là một thiên tài quân sự, đã chinh phục một phần lớn lãnh thổ Âu Châu, nhưng cuối cùng thất bại trận Waterloo tại nước Bỉ. Dân tộc Pháp luôn luôn tôn kính ông. Du khách đến Paris thấy ở đầu đại lộ Champs Elisée, Khải Hoàn Môn được xây dựng, một công trình kiến trúc Văn Hóa Hùng Sử Pháp, để tưởng nhớ Napoléon Bonaparte, với những chiến thắng vẻ vang liên tiếp đã làm rạng danh trang sử Pháp. Vào thời gian này, tại Mỹ Quốc cũng có cuộc cách mạng Hoa Kỳ. Chính George Washington, một chính trị gia lỗi lạc, một anh hùng dân tộc, đã đưa đất nước Hoa Kỳ đến chỗ vinh quang.
27/02/2018(Xem: 11776)
CÁO BẠCH Khánh Hòa: Đại Đức Thích Thiện Chánh - Tân viên tịch Môn phong Tổ đình Nghĩa Phương – Môn đồ pháp quyến chùa Phước Duyên kính báo tin: Đại đức THÍCH NHƯ CHUẨN tự Thiện Chánh, hiệu Tâm Trí - Ủy viên BTS GHPGVN huyện Diên Khánh - Trú trì chùa Phước Duyên, thôn Phò Thiện, xã Diên Phước, huyện Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa. - Vì bệnh duyên, nên đã an tường xã bỏ báo thân vào lúc 12 giờ, ngày 25/02/2018 (10/01/Mậu Tuất) tại chùa Phước Duyên, thôn Phò Thiện, xã Diên Phước, huyện Diên Khánh. - Trụ thế 44 năm. - Lễ nhập kim quan lúc 10 giờ ngày 26/02/2018 (11/01/Mậu Tuất). Kim quan an trí tại chùa Phước Duyên. - Lễ viếng bắt đầu váo lúc 12 giờ ngày 26/02/2018 (11/01/Mậu Tuất). - Lễ động quan an táng cử hành lúc 10 giờ ngày 28/02/2018 (13/01/Mậu Tuất) trong khuôn viên chùa Phước Duyên. - Kính thông tri và kính mời Chư Tôn đức Tăng Ni cùng toàn thể Phật tử hoan hỷ quan lâm nộ niệm ch
20/02/2018(Xem: 14935)
Hôm nay mùng 5 Tết Mậu Tuất (20-02-2018), Phật lịch 2562, Việt lịch 4897, hàng đệ tử Tăng Ni chúng con tại tiểu bang Victoria tề tựu về Lăng Nghiêm Bảo Vương Tự này để hầu thăm, đảnh lễ và mừng Khánh tuế đại thọ 91 tuổi đời, 84 đạo lạp và 70 hạ lạp của Ngài. Đệ tử chúng con cầu Phật từ bi gia hộ Đức Trưởng Lão Hòa Thượng pháp thể khinh an và pháp duyên vô ngại để hộ trì Phật Pháp, phổ độ quần sanh và dìu dắt hàng đệ tử xuất gia chúng con trên bước đường tu tập và hành đạo.
12/02/2018(Xem: 10238)
Thong dong mây trắng giữa trời, Thênh thang hạnh nguyện, hát lời thi ca. Yên Cát Thiền Tự chang hoà, Khơi nguồn đạo mạch, bảo toà Như Lai.
28/01/2018(Xem: 7988)
Chuyến Đò Bến Giác. Chân tu phạm hạnh trang nghiêm, An nhàn tự thị, điềm nhiên thanh bần. Bậc tài Ni chúng xuất trần, Tinh chuyên học pháp, phạm âm thông lầu. Từ quê Xứ Quảng in sâu, Nuôi tâm dưỡng trí, pháp mầu khai hoa. Vuông tròn hạt Ngọc trong ta, Tìm ra tánh Phật, thoát xa dục tình.
25/01/2018(Xem: 21348)
Khấp Báo Huynh Trưởng Cấp Dũng Tâm Nghĩa vừa qua đời tại Cali, Hoa Kỳ
10/01/2018(Xem: 13753)
Viên dung hạnh nguyện Bồ Đề, Thong dong giữa cõi, lối về phương duyên. Thác duyên giữa chốn lam thiền, Kim Liên hầu Phật, tịch chiên kinh huyền.
06/01/2018(Xem: 12182)
Chúng tôi có duyên được gặp ông Lý Đại Nguyên từ những năm cuối thập niên 1950, khi đến tham dự những buổi nói chuyện về những vấn đề văn hóa, chính trị và văn nghệ vào những ngày chủ nhật tại Đàm Trường Viễn Kiến (nhà ông Nguyễn Đức Quỳnh trong hẻm cạnh chùa Giác Minh của thượng tọa Thích Tâm Châu, đường Phan Thanh Giản). Khi nhập vào Đàm Trường này, chúng tôi còn là học sinh đệ tứ, đệ tam trường Chu Văn An, nhưng được nghe nhiều nhà văn, nhà báo thuyết trình đủ thứ đề tài , trong đó tôi còn nhớ là thường gặp luật sư Nghiêm Xuân Hồng, nhà văn Mặc Đỗ, nhà báo Hồ Nam, nhạc sĩ Phạm Duy, mấy nhà văn nhóm Sáng Tạo, và mấy người trẻ lớp tuổi tôi như Phan Lạc Giang Đông, Phạm Thiên Thư, Lê Triều Quang... Nhà văn hóa Nguyễn Đức Quỳnh, chủ nhà và người chủ trương Đàm Trường Viễn Kiến, với bộ bà ba nâu, trán cao, dáng thanh thoát thường góp nhiều ý kiến trong những buổi nói chuyện, và người thứ nhì là Lý Đại Nguyên, dáng thư sinh, mặc bộ bà ba trắng thường tổng kết những đề tài thảo luận. Tro
29/12/2017(Xem: 28347)
Giáo Sư Trần Quang Thuận, Pháp danh: Tâm Đức Tự: Trí Không Sinh ngày 02 tháng 7 năm 1930 tại Huế. Đệ tử của Cố Đại Lão Hòa Thượng Thích Đôn Hậu. Du học và tốt nghiệp Tiến Sĩ tại Anh. Cựu Bộ Trưởng Bộ Xã Hội, chính phủ Việt Nam Cộng Hòa. Cựu Nghị sĩ Thượng Nghị Viện Việt Nam Cộng Hòa. Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành Hội Ái Hữu Phật Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ. Tổng Thư Ký Hội Đồng Điều Hành Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ. Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Nghiên Cứu Kế Hoạch GHPGVNTNHN-HK. Giám đốc Trung Tâm Học Liệu Phật Giáo, California, Hoa Kỳ. Đã cộng tác với nhiều báo chí Phật Giáo Việt Nam tại hải ngoại.
19/12/2017(Xem: 10772)
Trong diễn văn của Chủ tịch nước Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam Nguyễn Minh Triết tại buổi khai mạc Đại lễ Phật Đản Liên Hợp Quốc 2008 tại Trung tâm Hội nghị quốc gia Mỹ Đình Hà Nội đã khẳng định: “Việt Nam là đất nước đa tôn giáo mà đạo Phật là tôn giáo có mặt rất sớm từ gần 2000 năm trước. Ngay từ buổi đầu tiên, với tư tưởng Từ bi, hỷ xả, Phật giáo đã được nhân dân Việt Nam đón nhận, luôn đồng hành cùng dân tộc với phương châm nhập thế, gắn bó giữa Đạo và Đời phấn đấu vì hạnh phúc an vui cho con người. Trong các thời đại, thời nào lịch sử Việt Nam cũng ghi nhận những nhà Sư đại đức, đại trí đứng ra giúp đời, hộ quốc, an dân. Đặc biệt lịch sử Việt Nam mãi mãi ghi nhớ công lao của vị vua anh minh Trần Nhân Tông có công lớn lãnh đạo nhân dân bảo vệ Tổ quốc. Khi đất nước thái bình, Người nhường ngôi từ bỏ giàu sang, quyền quý, tìm đến nơi non cao Yên Tử để học Phật tu hành, sáng lập nên Thiền phái Trúc Lâm, một dòng Thiền riêng của Việt Nam tồn tại mãi tới ngày nay.”