Có Một Chiều (Thơ)

31/05/201922:15(Xem: 5128)
Có Một Chiều (Thơ)
canh dep-11

CÓ MỘT CHIỀU

 

Có một chiều ta rất đỗi buồn

Và ta cũng rất đỗi yêu thương.

Buồn cho “cái kiếp” mùa tan vỡ,

Thương bởi đêm tàn lệ nến tuôn!

 

Bụi vẳng chiều phai hồn vó ngựa

Thuyền neo bến lạnh mặc dòng trôi

Hay đâu con sóng lùa năm tháng,

Vỡ cả tình trăng lộng bốn trời!

 

Ta như một cánh chim vùi ngủ

Quên kiếp phong trần những sớm trưa.

Đời dẫu bao phen cười bạt gió

Dễ đâu gió bạt cuốn theo mùa.

 

Đắng lòng đã phải thời đen bạc

Đêm trắng nào phai chuyện đá vàng.

Cõi thức ru xanh hồn nghệ sĩ,

Phận tằm nên trót nợ tơ mang.

 

Tháng ngày lặng lẽ chốn thanh viên

Cáo-Sói làm nên cõi luỵ phiền.

Nếu có ngày mai... ta biết vậy!

Một tuồng dâu bể mấy chung riêng.

 

Ta nghĩ điều nầy tự nhủ ta

Nỗi chiều lặng ngắm bóng mây qua.

Lá rơi là để cành xanh lộc,

Phân chất đời còn điểm sắc hoa.

 

 MẶC PHƯƠNG TỬ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/11/2010(Xem: 4958)
ngắm sen từng búp nở hương thoảng ngát đưa bay gió qua sương lay động hạ về rớt trên tay.
10/11/2010(Xem: 7631)
Em hãy hát đi, mùa xuân còn đó, rồi trăng sao sẽ đưa lối em về; Quê cũ - đường xưa đôi hàng trúc biếc...
10/11/2010(Xem: 4482)
Ta từ trong cõi vô sinh, vận hành đại nguyện đăng trình thế gian.
10/11/2010(Xem: 5101)
Lên chùa, Gió ngát tâm hương A Di Đà Phật mười phương liên-tòa Nghiêng vai, Nhẹ gánh ta-bà
10/11/2010(Xem: 4576)
“Pháp thân như trúc biếc Bát Nhã tựa hoa vàng” Tóc rơi từng sợi nhỏ Tàn cây nhang
06/11/2010(Xem: 6986)
Thế sự vô thường, nên sớm tỉnh! Danh chẳng màng, lợi cũng chẳng ham, Vinh hoa như bọt nước bổng trầm, Phú quí ví vầng mây tan hiệp.
03/11/2010(Xem: 5225)
Cao đẹp Trang nghiêm bên hồ vắng Cánh đồng, gió nhẹ đóa hoa lay Gom hương trời đất vào hoa quý
02/11/2010(Xem: 5575)
Như là cổ tích ngày xưa Rêu phong mái cổ nắng mưa chùa làng Chỉ hoa trái với đèn nhang Tâm Thiền hướng Phật, Niết Bàn lòng sư...
31/10/2010(Xem: 6941)
Đạo-sỹ lên núi, mùa thu Cửa động, Hòn đá tảng Gió bay hoa phấn, Sương chiều âm u...
30/10/2010(Xem: 6113)
Nụ cười Phật êm đềm và buông xả Như nhắc con, giữa trần thế chông gai Đừng hơn thua tranh tìm lỗi đúng sai Mà xin hãy thương yêu mà cảm hóa