Chân thật (Thơ)

19/02/201915:55(Xem: 5167)
Chân thật (Thơ)
meditation_buddhaface1
Chân thật
Tường Vân

Từ trong ý nghĩ phải là chân thật
Không âm mưu thủ đoạn lợi mình
Mọi suy tư nhớ chánh niệm phân minh
Tâm thanh tịnh là điều quan trọng nhất
 
Từng lời nói đừng ngọt ngào như mật
Mà dối gian thiếu chân thật với nhau
Cùng là người xin đừng để người đau
Đừng chỉ có trên đầu môi chót lưỡi
 
Mọi hành động biết kính trên nhường dưới
Sống thẳng ngay có đạo đức hiền lương
Làm việc gì cũng với tấm lòng thương
Có nhân hậu khắc ghi sâu nhân quả
 
Cứ chân thật biết nghiệp duyên vay trả
Hoàn cảnh nào dù nghiệt ngã không sao
Buông nhẹ nhàng giữ phẩm chất thanh cao
Sống trọn vẹn một kiếp người xứng đáng.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/05/2011(Xem: 8593)
Giây phút ấy thế gian bừng chấn động, Ðóa Ưu Ðàm hé nụ mấy ngàn năm. Sen nở thắm bên hồ hương gió lộng...
14/05/2011(Xem: 4744)
Hoa sen vừa nở trên đầm biếc Nắng đã lên rồi thức bình minh Chim non trên cành đang nói Pháp Phật đản đến rồi độ chúng sanh
13/05/2011(Xem: 4186)
Bài thơ mừng đón Đản sinh Âm ba đồng vọng ân tình nước non Quê hương đạo nghĩa vuông tròn Từng trang lịch sử vàng son thái hòa.
13/05/2011(Xem: 8156)
Kiếp nhân sinh chỉ như làn chớp nhoáng Duy có một ngày sinh Tồn tại giữa muôn nơi Phật đản ngày khai hóa nhịp thở cho đời
09/05/2011(Xem: 8308)
Cho dù gặp lúc phong ba, Tình thương của mẹ chan hòa xiết bao! Ngày của mẹ, đẹp làm sao! Cho con dâng chút ngọt ngào nhớ ơn.
09/05/2011(Xem: 5080)
Đêm qua nhớ Mẹ xiết bao! Trằn qua trở lại, nghẹn ngào lòng con. Mơ màng giấc mộng chưa tròn, Nửa đêm ray rứt héo hon vô cùng.
09/05/2011(Xem: 6949)
Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ Không lần nào kể hết nỗi lòng con. Ơn nghĩa sinh thành như biển như non
09/05/2011(Xem: 4576)
Con nghe rằng mẹ giấu điều lo lắng Mẹ hay buồn, hay lo nghĩ về con Mẹ hay bước ra ngoài con đường vắng...
09/05/2011(Xem: 5047)
Cơn bão tuyết châm chích và vùi dập Ánh trăng thanh lạnh lẽo chiếu trên trời Giờ tôi lại thấy rìa làng quen thuộc...
09/05/2011(Xem: 5420)
Bình minh đang gọi ra bình minh khác Trên cánh đồng lúa mạch bốc khói sương? Tôi nhớ về người tôi thương mến nhất...