Đường Trần Gian (Thơ)

05/01/201908:08(Xem: 4182)
Đường Trần Gian (Thơ)
con-duong
ĐƯỜNG TRẦN GIAN 
Những con đường mặt đất hoang vu 
Tôi đến cùng hoa cỏ mộng du
Gió thổi mãi muôn triều sóng vỗ
Đường linh hồn biển động thiên thu. 
Những con đường ngã bảy ngã năm
Những vòng xoay cuốn hút bụi trần 
Em đến đó linh hồn mắc ngạc 
Từng ngày qua chìm xuống vô tăm .
Tôi tìm em nắng quái hoàng hôn 
Áo vàng hoa cỏ ngút linh hồn!
Đôi bờ sương khói mênh mông quá
Thương nhớ vơi đầy theo khói sương!
Đường chim bay cá lặn mù khơi
Châu chấu chuồn chuồn bươm bướm ơi!
Đâu là đạo thú rừng hoang dã 
Mắt hồn nhiên lấp lánh sao trời?
Con đường trần cát bụi lưu li
Em nhớ cho! Hoa cỏ bay đi !
Tất cả xóa nhòa ta ngút dạng
Muôn thu còn một đóa sầu bi !
Đường trần gian em bước chân qua
Một lần thôi ! Mãi mãi chia xa !
Mùa Tình Yêu nắng mưa xanh lá
Một sớm mai nào chợt nở hoa...
TRẦN THOẠI NGUYÊN
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/11/2010(Xem: 4962)
ngắm sen từng búp nở hương thoảng ngát đưa bay gió qua sương lay động hạ về rớt trên tay.
10/11/2010(Xem: 7681)
Em hãy hát đi, mùa xuân còn đó, rồi trăng sao sẽ đưa lối em về; Quê cũ - đường xưa đôi hàng trúc biếc...
10/11/2010(Xem: 4494)
Ta từ trong cõi vô sinh, vận hành đại nguyện đăng trình thế gian.
10/11/2010(Xem: 5116)
Lên chùa, Gió ngát tâm hương A Di Đà Phật mười phương liên-tòa Nghiêng vai, Nhẹ gánh ta-bà
10/11/2010(Xem: 4581)
“Pháp thân như trúc biếc Bát Nhã tựa hoa vàng” Tóc rơi từng sợi nhỏ Tàn cây nhang
06/11/2010(Xem: 6991)
Thế sự vô thường, nên sớm tỉnh! Danh chẳng màng, lợi cũng chẳng ham, Vinh hoa như bọt nước bổng trầm, Phú quí ví vầng mây tan hiệp.
03/11/2010(Xem: 5230)
Cao đẹp Trang nghiêm bên hồ vắng Cánh đồng, gió nhẹ đóa hoa lay Gom hương trời đất vào hoa quý
02/11/2010(Xem: 5580)
Như là cổ tích ngày xưa Rêu phong mái cổ nắng mưa chùa làng Chỉ hoa trái với đèn nhang Tâm Thiền hướng Phật, Niết Bàn lòng sư...
31/10/2010(Xem: 6979)
Đạo-sỹ lên núi, mùa thu Cửa động, Hòn đá tảng Gió bay hoa phấn, Sương chiều âm u...
30/10/2010(Xem: 6174)
Nụ cười Phật êm đềm và buông xả Như nhắc con, giữa trần thế chông gai Đừng hơn thua tranh tìm lỗi đúng sai Mà xin hãy thương yêu mà cảm hóa