Trúc Lâm thiền viện Đà Lạt (thơ)

05/09/201114:43(Xem: 5875)
Trúc Lâm thiền viện Đà Lạt (thơ)

thienvientruclam_1

Dốc lên lưng chừng Thiền viện

Từng dòng phồn tạp áo hoa

Vô thanh hòa ngàn âm giọng

Trực Tâm ngưỡng A Di Đà

Phơi cong mái Thiền nắng mỏng

An nhiên tự tại mười phương

Lắng trong thiền thất tịnh độ

Chân Như nhịp mõ vô thường

Tượng Thích Thanh Từ Bát Nhã

Bao dung ánh Đạo nhân từ

Nhìn người giữa cảnh giới ảo

Trầm luân nhân thế Thực - Hư

Dốc đi ngỏ về hai lối

(Thênh thang – hạn cuộc sóng đôi)

Dòng người tâm hồn giao hội

Tôi nhìn lữ khách trong tôi

Đà Lạt, tháng 3/2009

VKC

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/03/2019(Xem: 7507)
KÍNH MỪNG ĐẠI LỄ VESAK LIÊN HIỆP QUỐC 2643 (TL:2019 - PL: 2563) Vui thay, Phật ra đời Vui thay, Chùa mọc lên Giữa hỗn độn tơi bời Người tìm phút bình yên
03/03/2019(Xem: 5359)
Buồn đời Ngồi đếm nhân duyên Một hai ba bốn bách thiên vạn tình
02/03/2019(Xem: 4864)
Nhân duyên Trẻ mới gặp già Oan gia chung một mái nhà Cộng sinh...
27/02/2019(Xem: 4282)
Mỗi ngày qua như cơn gió thổi Đạo làm người tu sửa mãi thôi Năng siêng hành Pháp trừ tồi Thân tâm an lạc đứng ngồi thảnh thơi.
25/02/2019(Xem: 5374)
Chiều qua ngang trước cổng nhà Vô tình, cố ý hay là ngẫu nhiên Con bò đứng lại làm quen Đánh rơi một đống quà đen thùi lùi...
24/02/2019(Xem: 4996)
Ngày qua ngày đã lần trôi Tình buồn gợi nhớ Nợ vui vẫy chào Có bầy chim sáo ngoài rào
22/02/2019(Xem: 5099)
Chợt nghe Duyên mới thở dài E chừng khăng khít chỉ vài trống canh Xuân vừa khoe nụ tươi xanh Đã nghe hạ hối đỏ nhành phượng xa
19/02/2019(Xem: 5420)
Từ trong ý nghĩ phải là chân thật Không âm mưu thủ đoạn lợi mình Mọi suy tư nhớ chánh niệm phân minh Tâm thanh tịnh là điều quan trọng nhất
16/02/2019(Xem: 4495)
Người người tĩnh tọa tịnh tâm Còn mình cứ mãi lăng xăng vòng ngoài Người người chú ngắn kinh dài Còn mình cứ mãi rảo hoài phía sau Người người thiền chậm định sâu Còn mình cứ mãi dang đầu nắng mưa
11/02/2019(Xem: 5163)
Chuông đầu năm vọng ngân xa Bình An gửi khắp san hà nước non Bao cơn huyết lệ mất còn Nồi da xáo thịt, tương tàn đệ huynh