Soi gương (thơ)

28/05/201102:37(Xem: 4953)
Soi gương (thơ)

 soi_guong_1

Soi gương thấy mặt mình xinh đẹp

Dậy cả hồn xuân ánh mắt hiền

Sáng trưa chiều tối gương thành bạn

Em ngỡ cõi đời hoá cõi tiên

Dòng thời gian bỗng dưng khúc khuỷu

Vô thường không vị nể hồng nhan

Soi gương không gặp mùa xuân nữa

Chỉ thấy hằn sâu nỗi bất an!...

Rồi một buổi nghe lời sư cụ

Em tìm cổ kính để soi lòng

Gương tâm hiển lộ xuân bất diệt

Từ ấy thanh bình giữa sắc-không.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/04/2011(Xem: 4293)
Giữa bao tiếng niệm Phật Tiễn người về cố hương Mẹ ra đi đi mãi Cho con cháu tiếc thương!
05/04/2011(Xem: 5020)
Trở về nương tựa cội tâm Phước duyên cuối nẻo phong trần thong dong...
05/04/2011(Xem: 4517)
Thênh thang rừng nắng sớm Róc rách suối trong veo Thiền sư chống gậy trúc Chim ngàn ríu rít theo...
05/04/2011(Xem: 5245)
Ban mai dạo quanh vườn Chồi biếc còn giăng sương Núi rừng tràn sức sống...
05/04/2011(Xem: 4511)
Chiều Hương Thiền Gió không là gió Sao nghe như Nâng nhẹ bước chân ai...
26/03/2011(Xem: 4898)
Trùng phùng - Tưởng niệm thi sĩ, triết gia Phạm Công Thiện - Tác giả: Triều Nguyên
20/03/2011(Xem: 4681)
Tiếng thét ấy đã im bặt gánh trần gian quẫy bước dặm ngàn âm thanh khốc liệt vẫn bàng hoàng ngân vang...
16/03/2011(Xem: 4894)
Người đi sông núi im lìm, Mà nghe xao xuyến tận miền tâm tư.
14/03/2011(Xem: 4773)
Ngài Pháp Tạng Bồ-tát Thề nguyện lúc tu nhơn Tâm từ bi đại lực Thương muôn loài chúng sanh.
12/03/2011(Xem: 4965)
Quanh tôi giọng cười con trẻ Vô tư rộn rã tiếng chim Nụ cười ngây thơ đến lạ Mắt tròn da mịn mùa xuân