Lên trên tất cả (thơ)

16/03/201123:35(Xem: 4923)
Lên trên tất cả (thơ)

phamcongthien-3

LÊN TRÊN TẤT CẢ
Kính tặng Phạm Công Thiện
ÝTHỨC BÙNG VỠ tan rồi
Chỉ còn HỐ THẲM buông lời LẶNG IM.*
Người đi sông núi im lìm
Mà nghe xao xuyến tận miền tâm tư.
Thuở nào khói lửa mịt mù
Người đập phá giữa âm u đất trời
Rồi ngồi khóc dưới mưa rơi
Và câm lặng trước vạn lời tung hô.
Chợt nghe một tiếng gọi đò**
Sững chiều thảng thốt bơ vơ bóng gầy.
Mắt trừng xuyên thấu trùng vây
Ma kia, quỷ nọ, thần này... còn đâu!
Bây giờ giây phút nhiệm màu
Lên trên tất cả...nhẹ vào cõi không.
Trần Huệ Hiền
* Ý thức bùng vỡ (1970), Im lặng hố thẳm (1967) là các tác phẩm của Phạm Công Thiện.
** Đời nửa khói mây chìm bóng mộng
Gọi đò một tiếng lạnh hư không. (thơ Quách Tấn)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/05/2011(Xem: 5455)
Bình minh đang gọi ra bình minh khác Trên cánh đồng lúa mạch bốc khói sương? Tôi nhớ về người tôi thương mến nhất...
09/05/2011(Xem: 4358)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
09/05/2011(Xem: 4428)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
09/05/2011(Xem: 4678)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
09/05/2011(Xem: 4417)
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy...
08/05/2011(Xem: 4689)
Uống vào giọt đắng thời gian Vươn mình chụp bắt tuổi vàng hư không.
08/05/2011(Xem: 4983)
Vì nguyện lực Người chôn vùi cát bụi A-Tăng-kỳ, bao kiếp nối đường quanh Từ Đâu-suất gót mờ vang bóng nguyệt
04/05/2011(Xem: 5234)
Tự mình, tự trang nghiêm Tự mình, tự thành thật Với chính mình và cuộc đời...
04/05/2011(Xem: 5276)
Tình yêu là trói buộc Trói trong dây tham si Trói trong mọi tiền kiếp Kiếp trước và kiếp nay.
04/05/2011(Xem: 5832)
Năm xưa con còn nhỏ Mẹ dẫn con đi chùa Tóc mẹ vẫn còn xanh Bốn tuổi muốn xuất gia.