Ngọn nến hồng (thơ)

25/01/201109:25(Xem: 5779)
Ngọn nến hồng (thơ)
ngonnen_candle2

Ngọn nến hồng
trong đêm
thắp sáng một niềm tin
ôi, mắt buồn thơ dại!
em vẽ
những thành quách cổ xưa
rêu phong
không dấu vết người
vẽ những bước chân
giữa sa mạc cuộc đời
một lần đi qua là mất hút
vẽ những trái tim yêu thương
khổ đau
buồn, vui…
rất thực
vẽ những giọt nước mắt
như những giọt sương
trên nụ quỳnh chớm nở
trong đêm
vẽ cuộc đời
vẽ tình người
vẽ những tâm hồn xơ cứng
khi lý trí lên ngôi
cảm xúc rụng rơi
giữa đêm đen lạnh giá
vẽ người
vẽ ta
vẽ em
cô liêu một ngọn nến hồng
đêm
bập bùng cháy sáng.

Nguồn: Tập San Pháp Luân 77


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/05/2011(Xem: 5453)
Bình minh đang gọi ra bình minh khác Trên cánh đồng lúa mạch bốc khói sương? Tôi nhớ về người tôi thương mến nhất...
09/05/2011(Xem: 4357)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
09/05/2011(Xem: 4428)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
09/05/2011(Xem: 4677)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
09/05/2011(Xem: 4417)
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy...
08/05/2011(Xem: 4689)
Uống vào giọt đắng thời gian Vươn mình chụp bắt tuổi vàng hư không.
08/05/2011(Xem: 4983)
Vì nguyện lực Người chôn vùi cát bụi A-Tăng-kỳ, bao kiếp nối đường quanh Từ Đâu-suất gót mờ vang bóng nguyệt
04/05/2011(Xem: 5232)
Tự mình, tự trang nghiêm Tự mình, tự thành thật Với chính mình và cuộc đời...
04/05/2011(Xem: 5272)
Tình yêu là trói buộc Trói trong dây tham si Trói trong mọi tiền kiếp Kiếp trước và kiếp nay.
04/05/2011(Xem: 5818)
Năm xưa con còn nhỏ Mẹ dẫn con đi chùa Tóc mẹ vẫn còn xanh Bốn tuổi muốn xuất gia.