Cõi cô liêu (thơ)

04/01/201101:14(Xem: 5483)
Cõi cô liêu (thơ)

 

Nắng đã tắt bỏ chiều đi biền biệt
Còn lại đêm hun hút cô liêu
Có tiếng gọi từ đâu về da diết
Một nỗi niềm cháy mãi, không tên.

Ta tự hỏi bóng mình trên vách đá
Tầm thư ơi, thực thể nào đây?
Nghe tiếng dội từ đường bay của lá
Bến bờ kia âm vọng bến bờ này.

Người lẻ bóng giữa rừng hoang tịch tĩnh
Trầm tư gì khí vị cô đơn
Ai trơ trọi không cùng vạn hữu
Hương vị nào vắng bặt, vô ngôn?

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/02/2011(Xem: 4762)
khu phố này một mùa đã qua quen thuộc con đường, không tên để nhớ...
24/02/2011(Xem: 4147)
Từ lúc sinh ra thơ luôn chung thủy với đời nên cũng chẳng muốn ai đẩy thơ lên tận trời cao xa mù mịt...
23/02/2011(Xem: 5254)
Nắng ấm lên rồi xuân đã sang Đất trời lồng lộng gió thênh thang Em vui xuân mới lòng như hội...
21/02/2011(Xem: 4125)
Con tìm thấy… một loài hoa chợt nở trong sương đặt tên cho mẹ là hoa nhân ái
21/02/2011(Xem: 4738)
Hòa cùng tất cả Mà vẫn một mình Cháy hồn ngọn lửa Bừng sáng quang minh
19/02/2011(Xem: 4122)
Dừng bước nhìn mây bốn phía trời Tiếng chim nào vừa đậu xuống lòng tôi Ngùi trong lửa bếp tan trong nắng...
09/02/2011(Xem: 4842)
Đỉnh núi Thái sơn cao Mơ hồ con tưởng tượng Hay biết tình cha đâu Người đi, con lên bốn!
09/02/2011(Xem: 5068)
Nhịp chày con giã trái tre Ngoại sàng lọc sỏi tái tê tuổi già Trăng khuya rọi sáng hiên nhà...
09/02/2011(Xem: 5326)
Đêm chớm lạnh ai ru hồn trong gió Vi vu vi vu xác lá thông rơi Trăng đơn lẻ trăng mờ trong hư ảo...
09/02/2011(Xem: 10461)
Trao nhau lời chúc thân thương Nghe niềm xuân trải xanh đường cỏ non Tình thương hơi thở thon von Nối vòng tay giáp vòng tròn từ tâm.