Đốn củi, gánh nước (thơ)

23/12/201006:31(Xem: 5153)
Đốn củi, gánh nước (thơ)

 

Ai trèo đèo lội suối,

Mà tôi đà mỏi gối?

Ai bưng bát cơm đầy,

Mà dạ tôi quặn đói?

Ai hát bản tình ca,

Mà tôi ngâm chiêu mộ?

Ai nở đóa quỳnh hoa,

Mà tôi tàn úa nụ?

Bên sông, ngày tắt nắng

Chợt đôi bờ

Giác,

Mê.

Cuối đời, đôi dép rách

Phổ nguyện, trần ai ly

Thầy thỉnh đại hồng chung

Con theo hòa nhịp mõ

Thầy thiền tọa chiều hôm,

Con kinh hành ngoài ngõ

Thầy đốt đỉnh trầm hương

Cho con quỳ trước điện

Thầy lặng thinh, kiết già

Cho con dâng lời nguyện

Con nay nguyện đốn củi

Con nay nguyện gánh nước

“Thần thông tịnh diệu dụng

Vận thủy cập ban sài” (*)

Không lên Ngũ Giác Đài

Vẫn gặp được Bồ Tát

Vì Văn Thù Sư Lợi

Trong tim con bát ngát.

(Như-Thị-Am, Mùa Sen)

(*) Bàng Ẩn.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/11/2010(Xem: 4962)
ngắm sen từng búp nở hương thoảng ngát đưa bay gió qua sương lay động hạ về rớt trên tay.
10/11/2010(Xem: 7678)
Em hãy hát đi, mùa xuân còn đó, rồi trăng sao sẽ đưa lối em về; Quê cũ - đường xưa đôi hàng trúc biếc...
10/11/2010(Xem: 4494)
Ta từ trong cõi vô sinh, vận hành đại nguyện đăng trình thế gian.
10/11/2010(Xem: 5115)
Lên chùa, Gió ngát tâm hương A Di Đà Phật mười phương liên-tòa Nghiêng vai, Nhẹ gánh ta-bà
10/11/2010(Xem: 4580)
“Pháp thân như trúc biếc Bát Nhã tựa hoa vàng” Tóc rơi từng sợi nhỏ Tàn cây nhang
06/11/2010(Xem: 6991)
Thế sự vô thường, nên sớm tỉnh! Danh chẳng màng, lợi cũng chẳng ham, Vinh hoa như bọt nước bổng trầm, Phú quí ví vầng mây tan hiệp.
03/11/2010(Xem: 5230)
Cao đẹp Trang nghiêm bên hồ vắng Cánh đồng, gió nhẹ đóa hoa lay Gom hương trời đất vào hoa quý
02/11/2010(Xem: 5580)
Như là cổ tích ngày xưa Rêu phong mái cổ nắng mưa chùa làng Chỉ hoa trái với đèn nhang Tâm Thiền hướng Phật, Niết Bàn lòng sư...
31/10/2010(Xem: 6978)
Đạo-sỹ lên núi, mùa thu Cửa động, Hòn đá tảng Gió bay hoa phấn, Sương chiều âm u...
30/10/2010(Xem: 6173)
Nụ cười Phật êm đềm và buông xả Như nhắc con, giữa trần thế chông gai Đừng hơn thua tranh tìm lỗi đúng sai Mà xin hãy thương yêu mà cảm hóa