Bờ giác (thơ)

25/11/201009:52(Xem: 7025)
Bờ giác (thơ)
canhdep_2c
Lơ lửng trời chiều mây trắng bay
Hoàng hôn soi bóng dáng hao gầy
Trăng treo đầu núi chuông chùa đổ
Lắng đọng hồn đơn mỗi nhịp dài.

Tiếng mõ vang vang đêm tĩnh mịch
Lời kinh văng vẳng giữa không gian
Suối mơ réo rắt vòng sinh diệt
Thực thực hư hư giữa cõi trần.

Mộng huyễn chơn không miền thế tục
Hồng trần vương víu bước chân đơn
Ta như hạt bụi từ muôn kiếp
Mải miết luân hồi trong gió sương.

Biển khổ thuyền không không có có
Bến mê hiện hữu biết đâu tường
Vị lai, quá khứ chưa từng bước
Mãi nguyện cầu mong trước Phật đường.

Phiền não lục trần tâm dứt bỏ
Quây về bờ giác, tỉnh cơn mê . . .
Tránh xa ba cõi, lòng thanh tịnh
Thiên mộng địa mơ, ấy mộng mơ!


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/05/2011(Xem: 5433)
Bình minh đang gọi ra bình minh khác Trên cánh đồng lúa mạch bốc khói sương? Tôi nhớ về người tôi thương mến nhất...
09/05/2011(Xem: 4329)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
09/05/2011(Xem: 4425)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
09/05/2011(Xem: 4676)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
09/05/2011(Xem: 4405)
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy...
08/05/2011(Xem: 4686)
Uống vào giọt đắng thời gian Vươn mình chụp bắt tuổi vàng hư không.
08/05/2011(Xem: 4980)
Vì nguyện lực Người chôn vùi cát bụi A-Tăng-kỳ, bao kiếp nối đường quanh Từ Đâu-suất gót mờ vang bóng nguyệt
04/05/2011(Xem: 5216)
Tự mình, tự trang nghiêm Tự mình, tự thành thật Với chính mình và cuộc đời...
04/05/2011(Xem: 5268)
Tình yêu là trói buộc Trói trong dây tham si Trói trong mọi tiền kiếp Kiếp trước và kiếp nay.
04/05/2011(Xem: 5806)
Năm xưa con còn nhỏ Mẹ dẫn con đi chùa Tóc mẹ vẫn còn xanh Bốn tuổi muốn xuất gia.