Bên giòng sông Ni Liên (thơ)

25/11/201009:08(Xem: 6604)
Bên giòng sông Ni Liên (thơ)
dongsong_2

Bên giòng sông Ni Liên,

Trước đôi bờ sinh - diệt,

Bên giòng sông Ni Liên,

Giữa sinh tử luân hồi.

Chân người đi không ngơi

Những bước đầy an lạc

Nhân loại đang chơi vơi

Giữa muôn đường trầm luân

Sông sâu kia mấy khúc

Đời phù du bao ngày

Bồng bềnh tựa sương khói

Như mây chiều nhẹ bay

Vượt dặm ngàn chân bước

Lòng từ bi chẳng màng.

Đạo Vàng, Bậc Tỉnh Thức

Truyền về cho muôn sinh

Bên giòng sông Ni Liên

Trước đôi bờ sinh - diệt

Nhân loại bao hân hoan

Mưa pháp ban ân lành

Bên giòng sông Ni Liên

Trước đôi bờ oan nghiệt

Cuộc đời trôi, trôi nhanh

Giữa nắng vàng mênh mông

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/10/2010(Xem: 9885)
Vui với niềm vui của Đạo Vàng, Vui cùng tứ chúng mỗi hè sang. Vui mây bàng bạc mười phương hợp, Vui nắng dâng hoa đẹp mọi đàng.
20/10/2010(Xem: 5637)
Có một ngày lịch sử Nhân loại không bao giờ quên Ngày thiêng liêng trọng đại Chúng sanh thoát khỏi ngục tù.
19/10/2010(Xem: 4794)
Con yêu dấu, khi đến tuổi về già Cha mẹ không còn tươi như hoa Mà nhăn nhó, mặt cau, mắt ướt. Con sẽ thấy không còn vui như trước
19/10/2010(Xem: 5475)
Múa giáo non sông trải mấy thu; Ba quân hùng khí át sao Ngưu. Công danh nam tử còn vương nợ; Luống thẹn tai nghe chuyện Vũ hầu.
19/10/2010(Xem: 5594)
Xưa nếu biết cuộc đời là cõi tạm Thì lối về đã theo dấu chân nai Người cứ tưởng ta bà là cõi thật Nên nghìn đời vẫn theo dấu chim bay.
19/10/2010(Xem: 5063)
Đoạt sóc Chương Dương độ, Cầm Hồ Hàm Tử quan. Thái bình tu nỗ lực, Vạn cổ thử gian san.
19/10/2010(Xem: 4626)
Đưa người, ta không đưa qua sông Sao có tiếng sóng ở trong lòng Bóng chiều không thắm, không vàng vọt Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?
17/10/2010(Xem: 4974)
Thần tiên còn phải giận hờn Huống chi anh chỉ trần nhơn vụng về Anh còn chưa dứt cơn mê Làm sao có thể đi về Tây Phương
17/10/2010(Xem: 5214)
Ta có tình yêu rất đượm nồng, Yêu đời yêu lẫn cả non sông. Tình yêu chan chứa trên hoàn vũ, Không thể yêu riêng khách má hồng.
16/10/2010(Xem: 6383)
Hai mươi bốn năm xưa, Một đêm vừa gió lại vừa mưa, Dưới ngọn đèn mờ, Trong gian nhà nhỏ, Hai cái đầu xanh kề nhau than thở