Trúc biếc hoa vàng (thơ)

10/11/201009:55(Xem: 4571)
Trúc biếc hoa vàng (thơ)

“Pháp thân như trúc biếc
Bát Nhã tựa hoa vàng”
Tóc rơi từng sợi nhỏ
Tàn cây nhang

Người xòe tay,

Tay trắng
Bình bát,
Củ khoai lang
Cúng dường Xá Lợi Phất
Công đức ba ngàn thế giới,
Hồi hướng Vu Lan

Cha về với Phật,

Mẹ còn đây
Sương sớm có tan,
Trăng có gầy
Mẹ ơi, tháng bẩy, Vu Lan tụng
Đóa hồng cài áo,
Hồi chuông xa bay …

Cha như núi,

Mẹ như sông
Núi cao dựng vách,
Xanh phấn thông
Sông chảy mênh mang giòng sữa ngọt
Một trời hư không

Con xuống tóc, đi tìm Cha

Sợi vương cửa động, san hà lung lay
Rừng chiều một cánh chim bay
Chợt nghe gió thoảng,
Hương say hoa rừng

Con về, ngủ dưới gốc thông

Trong mơ hé nụ đóa hồng Vu Lan

(Tháng 7, 2005, mùa Sen)


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/05/2011(Xem: 5451)
Bình minh đang gọi ra bình minh khác Trên cánh đồng lúa mạch bốc khói sương? Tôi nhớ về người tôi thương mến nhất...
09/05/2011(Xem: 4355)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
09/05/2011(Xem: 4428)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
09/05/2011(Xem: 4677)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
09/05/2011(Xem: 4415)
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy...
08/05/2011(Xem: 4689)
Uống vào giọt đắng thời gian Vươn mình chụp bắt tuổi vàng hư không.
08/05/2011(Xem: 4983)
Vì nguyện lực Người chôn vùi cát bụi A-Tăng-kỳ, bao kiếp nối đường quanh Từ Đâu-suất gót mờ vang bóng nguyệt
04/05/2011(Xem: 5229)
Tự mình, tự trang nghiêm Tự mình, tự thành thật Với chính mình và cuộc đời...
04/05/2011(Xem: 5272)
Tình yêu là trói buộc Trói trong dây tham si Trói trong mọi tiền kiếp Kiếp trước và kiếp nay.
04/05/2011(Xem: 5812)
Năm xưa con còn nhỏ Mẹ dẫn con đi chùa Tóc mẹ vẫn còn xanh Bốn tuổi muốn xuất gia.