Áo Nghĩa Thư (thơ)

31/10/201016:41(Xem: 6947)
Áo Nghĩa Thư (thơ)

Đạo-sỹ lên núi, mùa thu

Cửa động,

Hòn đá tảng

Gió bay hoa phấn,

Sương chiều âm u

Con rắn bò qua thấp thỏm,

Chờ giờ công phu

 

Đạo-sỹ nhập thất, mùa đông

Tuyết trắng mênh mông

Thanh củi nhỏ tí tách

Câu thoại đầu:

“KHÔNG”

 

Đạo-sỹ gieo hạt, mùa hạ

Hoa cải vàng am tranh

Vẫn đi tìm mãi

Ta từ đâu ?

Loanh quanh !

 

Ta là gì ?

Khi chưa là ta

Ta về đâu ?

Khi đời đã qua

Áo-Nghĩa-Thư vỡ hòn đá tảng

Từng hạt sỏi đơm hoa.

 

Đạo-sỹ xuống núi, mùa xuân

Thõng tay vào chợ, chẳng gần, chẳng xa

Bình rượu cúc

Giọt lệ pha

Muối tan biển mặn một nhà Như Lai

 

Diệu Trân

(Tháng 7,2005, mùa Sen)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/09/2011(Xem: 5590)
Dốc lên lưng chừng Thiền viện Từng dòng phồn tạp áo hoa Vô thanh hòa ngàn âm giọng Trực Tâm ngưỡng A Di Đà
05/09/2011(Xem: 9214)
Mẹ già tần tảo tháng ngày Giành con tấm áo kịp tày lứa đôi Hiên ngoài rả rích giọt rơi
26/08/2011(Xem: 4413)
Và ở giữa ngạt ngào hương huệ tím Đêm Vu lan anh lặng khóc duyên mình. Em cứ thế, khi gần khi khuất dạng...
23/08/2011(Xem: 4419)
Ôi Tình Mẹ dạt dào như biển lớn, Khi con đau Mẹ thức suốt năm canh, Từ sinh ra cho đến tuổi trưởng thành...
22/08/2011(Xem: 8568)
Con đành xa Mẹ từ lâu Đến nay mấy bận bạt màu xiêm y Thời gian còn lại những gì?! Còn hình bóng Mẹ khắc ghi trong lòng.
22/08/2011(Xem: 4974)
Tiếng kinh, trong như giọt nước mắt Rơi trên một chiều sẫm nắng Trên những tàn sala xanh biếc
22/08/2011(Xem: 4248)
Nhớ xưa theo Mẹ đến trường Cây bông lan dại bên đường lả lơi Mùa xuân dừng lại mỉm cười Xanh xanh tha thướt ngang trời bóng mây
22/08/2011(Xem: 5350)
Anh may mắn được về thăm xứ Huế tôi vẫn lênh đênh cách trở muôn trùng lòng thương Huế tháng năm còn đọng mãi...
31/07/2011(Xem: 5588)
Nào là hoa bưởi hoa chanh, Nào câu quan họ mái đình cây đa, Xin đừng bắt chước câu ca, Đi về dối mẹ để mà yêu nhau... Xuân Quỳnh
25/07/2011(Xem: 4921)
Từ khi lộ ánh trăng thiền Tri ân sâu nặng cơ duyên cuộc đời Vô ngôn sáng giữa muôn lời Dấn thân thế sự, chẳng rời Tánh Không.