Nụ cười của Phật (thơ)

30/10/201016:51(Xem: 6169)
Nụ cười của Phật (thơ)

tuongphat-1

Khi lạy Phật, con nhìn thấy Phật cười
Nụ cười Phật chứa tình thương bất tử
Nụ cười Phật ôm trời đất bao la
Nụ cười Phật đưa con sóng lan xa...



Nụ cười Phật trang nghiêm như người cha
Nhưng nâng niu, thiết tha như người mẹ
Nụ cười Phật ru giấc con khe khẽ
Đưa cho con từng hơi ấm vào ra


Nụ cười Phật êm đềm và buông xả
Như nhắc con, giữa trần thế chông gai
Đừng hơn thua tranh tìm lỗi đúng sai
Mà xin hãy thương yêu mà cảm hóa


Giữa đời thường nhiều hào quang chói lóa
Xin từ bỏ, tìm về cội từ bi
Nhìn Phật cười, lòng còn ước nguyện chi!
Bởi chỉ ước muôn đời được thấy mãi


Trong cuộc sống, nụ cười Phật đâu đó
Trên niềm vui mà con tặng trao nhau
Trong Thiền Định biết hơi thở lắng sâu
Con như thấy nụ cười Phật tỏa sáng!



Thân tặng huynh đệ gần xa nhân mùa Phật Đản!


Minh Chánh Toàn

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/11/2010(Xem: 6300)
Bên giòng sông Ni Liên, Trước đôi bờ sinh - diệt, Bên giòng sông Ni Liên, Giữa sinh tử luân hồi.
25/11/2010(Xem: 7514)
anh có biết thêm người thân đi vội trao phần em năm tháng đếm bồi hồi tà áo cũ phai xanh màu kỷ niệm trải con đường lên xuống cõi bình yên
16/11/2010(Xem: 4787)
Suốt nửa bình sanh từng cưu mang San định giải bày lý Kim cang Hừng hực lửa lòng thôi thúc mãi...
16/11/2010(Xem: 4399)
Đêm lặng Con phố cũng lặng Chỉ dòng sông vẫn thầm thì Bên chiếc cầu lịch sử
14/11/2010(Xem: 5149)
Mẹ là giọt nắng êm, Là cánh bướm mềm dập dờn trong gió sớm. Mẹ là nụ hồng một nắng hai sương.
14/11/2010(Xem: 4621)
Chim hót giữa nắng mai Hoa nở ngát bên đồi Bước đi trong thinh lặng Chừ nghe lòng tinh khôi.
14/11/2010(Xem: 6975)
Cho luôn cho mượn cho là Tồn sinh cốt yếu như hà hình dung?
12/11/2010(Xem: 6488)
Nuôi Lan từ bấy tới nay Thành thân cách điệu thiên tài thong dong Thượng thừa đầy ắp bướm ong...
12/11/2010(Xem: 6194)
Mặc vận-chuyển, xuân đi, xuân lại, Dù doanh, hư, tiêu, trưởng vẫn như thường. Âm vô ngôn, chung điệu nhạc muôn phương...
11/11/2010(Xem: 4736)
mây rất cũ mà màu chiều rất mới ta bước đi lững thững giữa thời gian xuân hạ thu đông sử lịch xéo hàng khói sương mênh mông...