Dang dở (thơ)

05/10/201015:10(Xem: 4784)
Dang dở (thơ)
hongtim_1
Dang dở


-Thơ Thâm Tâm gởi tặng T.T.Kh-


Khi biết lòng anh như đã chết
Mây thôi hồng, và lá cũng thôi xanh
Màu hoa tươi cũng héo ở trên cành
Và vũ trụ thảy một màu đen tối


Anh cố giữ lòng anh không bối rối
Để mơ màng tưởng nhớ phút giây xưa
Em cùng anh sánh gót dưới bóng dừa
Một đêm trăng sáng trên đường lá đổ

Em nói những gì? Anh còn nhớ rõ
Nhưng làm sao? Anh hiểu tại làm sao?
Chim muốn bay, cũng giữ chẳng được nào
Tình đã chết, có mong gì sống lại!

Anh không trách chi em điều ngang trái
Anh không buồn số kiếp quá mong manh
Còn gì đâu khi bướm muốn xa cành,
Anh cứ tiếc cái gì xưa đã chết

Nhưng anh biết cái gì xưa đã chết
Anh càng buồn, càng muốn kết thành thơ
Mộng đang xanh, mộng hoá bơ phờ
Đây bài thơ chót kính dâng tặng bạn

Và thành chúc đời em luôn tươi sáng
Như mộng kiều đầm ấm tuổi xuân xanh
Như hương trinh bát ngát ý dịu lành
Hòa nhạc mới triều dâng tơ hạnh phúc

Cuộc ly biệt ngờ đâu vừa đúng lúc
Lòng bâng khuâng, bối rối trước khúc quanh
Đi không đành, mà ở cũng không đành
Muôn chim Việt hãy về thành Nam cũ

Chiều nay lạnh, có nhiều sương rơi quá
Nhưng lòng anh đã bình thản lại rồi
Hết đau buồn và cảm thấy sục sôi
Niềm uất hận của một thời lạc lội

Lấy nghệ thuật làm trò hề múa rối
Đem tài hoa cung phụng sóng mắt huyền
Để khẩn cầu xin một nụ cười duyên
Nàng kiều nữ chốn lầu hoa thầm kín

Trong khi ấy, thanh niên không bịn rịn
Giã gia đình, trường học để ra đi
Họa xâm lăng đe dọa ở biên thuỳ
Kèn gọi lính giục lòng trai cứu quốc

Thôi em nhé! Từ đây anh cất bước
Em yên lòng vui hưởng cuộc đời vui
Đừng buồn thương, nhớ tiếc hoặc ngậm ngùi
Muôn việc thảy đều do nơi số kiếp
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/09/2011(Xem: 5586)
Dốc lên lưng chừng Thiền viện Từng dòng phồn tạp áo hoa Vô thanh hòa ngàn âm giọng Trực Tâm ngưỡng A Di Đà
05/09/2011(Xem: 9156)
Mẹ già tần tảo tháng ngày Giành con tấm áo kịp tày lứa đôi Hiên ngoài rả rích giọt rơi
26/08/2011(Xem: 4413)
Và ở giữa ngạt ngào hương huệ tím Đêm Vu lan anh lặng khóc duyên mình. Em cứ thế, khi gần khi khuất dạng...
23/08/2011(Xem: 4419)
Ôi Tình Mẹ dạt dào như biển lớn, Khi con đau Mẹ thức suốt năm canh, Từ sinh ra cho đến tuổi trưởng thành...
22/08/2011(Xem: 8484)
Con đành xa Mẹ từ lâu Đến nay mấy bận bạt màu xiêm y Thời gian còn lại những gì?! Còn hình bóng Mẹ khắc ghi trong lòng.
22/08/2011(Xem: 4916)
Tiếng kinh, trong như giọt nước mắt Rơi trên một chiều sẫm nắng Trên những tàn sala xanh biếc
22/08/2011(Xem: 4216)
Nhớ xưa theo Mẹ đến trường Cây bông lan dại bên đường lả lơi Mùa xuân dừng lại mỉm cười Xanh xanh tha thướt ngang trời bóng mây
22/08/2011(Xem: 5337)
Anh may mắn được về thăm xứ Huế tôi vẫn lênh đênh cách trở muôn trùng lòng thương Huế tháng năm còn đọng mãi...
31/07/2011(Xem: 5513)
Nào là hoa bưởi hoa chanh, Nào câu quan họ mái đình cây đa, Xin đừng bắt chước câu ca, Đi về dối mẹ để mà yêu nhau... Xuân Quỳnh
25/07/2011(Xem: 4892)
Từ khi lộ ánh trăng thiền Tri ân sâu nặng cơ duyên cuộc đời Vô ngôn sáng giữa muôn lời Dấn thân thế sự, chẳng rời Tánh Không.