Xuân tình vô ngã (thơ)

25/04/201111:47(Xem: 4886)
Xuân tình vô ngã (thơ)
hoa_mai_12
Xuân về
muôn vật xôn xao,
rừng mai hé nụ
ngạt ngào thiền hương.
Mấy mùa xuân
phủ tuyết sương,
Xuân bây giờ đã
dọn đường đi lên.

Cửa Không,
trăng dọi bên thềm,
chuông xa vẳng gọi
ai bên bến này.
Xuân về
xin hãy về đây,
cho em ấm lại
những ngày tháng qua.

Cho anh
hát bản xuân ca,
tình thơm quê mẹ,
vườn cà nương khoai.
Ngày xuân
cánh bướm bay hoài,
tung tăng hoa bưởi,
miệt mài hoa cau.
Xuân từ đâu,
bướm từ đâu;
do đâu mà có
nhịp cầu với nhau?
Xuân từ đâu,
bướm từ đâu;
do đâu hoa nở
xuân cười bướm bay?

Xuân đi
ai đẩy tháng ngày,
xuân về ai gọi,
ai thay đổi màu?
Sương mờ
trong cõi bể dâu,
biết bao giờ
giải được câu hỏi này?

Thôi!
xuân về bướm cứ bay,
xuân về
vạn vật cứ thay đổi màu.
Còn ta,
ta đến với nhau,
xuân tình vô ngã
nhiệm mầu biết bao!

Nguồn: Tập San Pháp Luân 23
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/11/2010(Xem: 5155)
ngắm sen từng búp nở hương thoảng ngát đưa bay gió qua sương lay động hạ về rớt trên tay.
10/11/2010(Xem: 7851)
Em hãy hát đi, mùa xuân còn đó, rồi trăng sao sẽ đưa lối em về; Quê cũ - đường xưa đôi hàng trúc biếc...
10/11/2010(Xem: 4842)
Ta từ trong cõi vô sinh, vận hành đại nguyện đăng trình thế gian.
10/11/2010(Xem: 5222)
Lên chùa, Gió ngát tâm hương A Di Đà Phật mười phương liên-tòa Nghiêng vai, Nhẹ gánh ta-bà
10/11/2010(Xem: 4824)
“Pháp thân như trúc biếc Bát Nhã tựa hoa vàng” Tóc rơi từng sợi nhỏ Tàn cây nhang
06/11/2010(Xem: 7303)
Thế sự vô thường, nên sớm tỉnh! Danh chẳng màng, lợi cũng chẳng ham, Vinh hoa như bọt nước bổng trầm, Phú quí ví vầng mây tan hiệp.
03/11/2010(Xem: 5373)
Cao đẹp Trang nghiêm bên hồ vắng Cánh đồng, gió nhẹ đóa hoa lay Gom hương trời đất vào hoa quý
02/11/2010(Xem: 5739)
Như là cổ tích ngày xưa Rêu phong mái cổ nắng mưa chùa làng Chỉ hoa trái với đèn nhang Tâm Thiền hướng Phật, Niết Bàn lòng sư...
31/10/2010(Xem: 7085)
Đạo-sỹ lên núi, mùa thu Cửa động, Hòn đá tảng Gió bay hoa phấn, Sương chiều âm u...
30/10/2010(Xem: 6296)
Nụ cười Phật êm đềm và buông xả Như nhắc con, giữa trần thế chông gai Đừng hơn thua tranh tìm lỗi đúng sai Mà xin hãy thương yêu mà cảm hóa