Trời Xuân Bạt Ngàn

06/02/201106:43(Xem: 5416)
Trời Xuân Bạt Ngàn
canh-mai-01
Trời Xuân Bạt Ngàn
Mùa xuân ta có mặt nhau
dù nhìn nhau kỹ trước sau đã từng;
Bụi đời mòn mỏi đôi chân
tàn canh ta lại trông xuân đi về...
Nơi nào cũng có xuân quê
một tâm xuân có ba bề bốn bên;
Dẫu đời có xuống có lên
xuân tình chung thủy ngự trên đỉnh người.
Có chi mà khóc mà cười
giữa phù vân vẫn có người tri âm;
Biết tâm xưa sạch hồng trần
cũng từ tâm ấy, trời xuân bạt ngàn...

Huế -Tàng Kinh Các - Xuân Tân Mão 2011
Tuệ Nguyên

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/05/2011(Xem: 5514)
Bình minh đang gọi ra bình minh khác Trên cánh đồng lúa mạch bốc khói sương? Tôi nhớ về người tôi thương mến nhất...
09/05/2011(Xem: 4433)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
09/05/2011(Xem: 4487)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
09/05/2011(Xem: 4780)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
09/05/2011(Xem: 4495)
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy...
08/05/2011(Xem: 4826)
Uống vào giọt đắng thời gian Vươn mình chụp bắt tuổi vàng hư không.
08/05/2011(Xem: 5090)
Vì nguyện lực Người chôn vùi cát bụi A-Tăng-kỳ, bao kiếp nối đường quanh Từ Đâu-suất gót mờ vang bóng nguyệt
04/05/2011(Xem: 5319)
Tự mình, tự trang nghiêm Tự mình, tự thành thật Với chính mình và cuộc đời...
04/05/2011(Xem: 5360)
Tình yêu là trói buộc Trói trong dây tham si Trói trong mọi tiền kiếp Kiếp trước và kiếp nay.
04/05/2011(Xem: 5925)
Năm xưa con còn nhỏ Mẹ dẫn con đi chùa Tóc mẹ vẫn còn xanh Bốn tuổi muốn xuất gia.