Một đại biểu Trung "Tính"

21/11/201713:48(Xem: 6008)
Một đại biểu Trung "Tính"

MỘT  ĐẠI  BIỂU  TRUNG  “TÍNH”


Cuộc sống luôn gặp những chuyện bất ngờ đối với “tiểu tử”.Từ bé cho đến 2/3 đời người, những chuyện ngỡ như đùa lại hóa thành ra thật.

Sau khi nhận được giấy mời và vé bay, 4g sáng tình cờ được thầy G.C đưa xe đến đón ra sân bay, cứ tưởng mình là “Vip”, thật ra là kẻ đi nhờ xe khi thầy đưa 2 sư cô từ Mỹ, để ra sân bay về Đà Nẵng, lại trùng cùng ngày và giờ khởi hành, kẻ đi Hà Nội, người về quê xưa.

Hí hững giữa đất trời bao la trên phi đạo mà cách đó vài ngày, Tổng thống Mỹ cũng đặt chân đến đây, nơi đây, bây giờ, “tiểu tử” và hàng trăm Tăng ni cũng tay xách nách mang lê chân ra xe trung chuyển.

Đến khách sạn Kim Liên, chờ thủ tục nhận phòng từ  10g sáng đến 5g chiều, mới biết mình không có trong danh sách. Thầy Thanh Phong bảo qua khách sạn Công đoàn, thầy lấy phòng, nhưng thời may, Giới Minh trong Ban TTTT nhường lại phòng trống. Trong cái rủi có cái may, phòng nào cũng từ 2 vị trở lên, riêng một mình “tiểu tử” phải sử dụng cả cái phòng 2 giường mênh mông bát ngát. Từ Kim Liên qua chùa Quán Sứ để tìm BTC nhận thẻ. Bụng bảo dạ, chả lẽ ra đến đây rồi mà không có thẻ nữa thì chỉ có nước đi ngao du hết 36 phố phường chờ ngày lên “trời” về lại Thành đô, mang tiếng đi dự Đại hội như thế thế ư!

Vào hội trường, 4 chếc máy kiểm tra hành lý như ở phi trường, nhân viên an ninh cứ nhìn vào hai tấm thẻ tòn teng trên ngực – ai cũng chỉ một thẻ mà sao bác tới hai thẻ? Ối giời, thưa “cán bộ”, xin lỗi quen cách xưng hộ trong tù gần 40 năm trước vẫn chưa phai nhạt, à thưa chú em,à quên, thưa ông thông cảm, cái đó nhờ ông hỏi dùm BTC, ai đưa sao, tui đeo vậy, nếu có thêm thẻ “Hội đồng chứng minh” nữa thì tui cũng tròng vào cổ thôi, thì ra một thẻ Báo chí và một thẻ Đại biểu cứ tung bay theo gió mùa Thu như trêu ngươi trước hàng ngàn người. Cuối ngày, một thầy thấy lạ, nhìn kỷ vào thẻ đại biểu hỏi: sao anh lại thuộc “Phân Ban ni giới à”? úi giời ơi, khi nhận thẻ vội mừng, tròng ngay vào cổ mà chả xem, may mà tên và hình của mình chứ nhỡ nhầm của ai thì khốn.


dai bieu minh man

Hèn chi, khi “Phân ban ni giới” nhận phòng, họ lấy làm lạ sao có tên cái ông này trong danh sách. BTC nhìn theo danh sách sắp phòng tùy  từng đơn vị, họ bảo “tiểu tử” liên lạc với “phân ban”, một sư cô từ chối – đây là Ni làm sao anh ở chung được; Ngày sắp hết, nắng le lói trên ngọn cây, xứ lạ quê người chả lẽ ngủ ngoài công viên vào mùa Đông như những tháng ngày sau 1975, bèn năn nỉ - cô cho trú tạm đêm nay sáng mai hãy tính, các “tiên nữ không tóc” nhìn nhau tủm tỉm cười. Lại gặp một trường hợp khóc không được, mếu cũng chả xong. Tăng không có phòng mà Ni cũng từ chối. Nếu TTTT không nhường phòng thì trở thành “Tây ba lô” dạo phố trên hồ Hoàn kiếm!thầm nghĩ, chả lẽ suốt đời cứ phải ngủ vỉa hè và hàng ba sao!

Đại hội kỳ này, hạn chế Đại biểu, kiểm soát khá kỷ, mỗi thẻ đều dán hình và có mã vạch do an ninh thực hiện, ngay cả mỗi loại thẻ đều một màu khác nhau, quy định vị trí khác nhau. Thẻ báo chí chỉ ở vòng ngoài,thẻ Đại biểu cũng tùy lọai và theo thứ tự mã số mà chỗ ngồi được chỉ định. Trong cái rủi có cái may, nhờ có cả thẻ “Báo chí” nên không bị bắt buộc ngồi yên một chỗ. Sanh nhằm gót chân “ngũ đế” nên suốt đời mãi bôn ba, luôn gặp những trường hợp chả giống ai. Hơn 40 năm ra khỏi nơi “tăm tối” mà đến nay vẫn chưa có Hộ khẩu và Chứng minh nhân dân, thế mà lại có Hộ chiếu; có bố mẹ mà vẫn là trẻ mồ côi từ tấm bé. Có gia đình mà cứ như kẻ ở đậu ăn nhờ, trụ cột chính trong nhà mà cứ như “osin”, chuyên cầm bút mà hàng ngày trở thành đầu bếp để phục vụ trong nhà. Đời mình là kẻ “hữu danh vô vị” mà quý thầy cúng cô hồn thường khấn “hữu danh vô vị, hữu vị vô danh”. Đôi khi mình cũng chả biết mình là ai, cứ lững lờ như cá ngộp nướcgiữa “trần ai lai khổ”

Cuối ngày phiên họp trù bị, mang tấm thẻ ra gặp thầy Phước Triều phụ trách phòng hành chánh văn phòng 2 phía Nam khiếu nại, thầy bảo: “Vậy sau Đại hội sẽ gửi anh qua Thái Lan để chuyển đổi giới tính”. Nghĩa là hiện “tiểu tử” vẫn đang là “một Đại biểu trung tính”???

 

MINH MẪN

20/11/2017

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/08/2010(Xem: 7294)
Bạn tôi là Phật tử và đã trót lỡ lầm mang thai với người yêu. Sau khi sự việc xảy ra, người yêu của bạn ấy đã chối bỏ trách nhiệm, còn gia đình thì giận dữ xua đuổi. Quá đau khổ và không biết chia sẻ cùng ai nên bạn ấy đã quyết định trút bỏ giọt máu của mình (thai nhi đã trên 1 tháng tuổi). Giờ đây, bạn ấy rất đau khổ, bị dằn vặt về việc làm của mình, bạn ấy mong muốn được sám hối. Xin quý Báo cho biết quan điểm của Phật giáo về tội lỗi phá thai và chỉ cho bạn ấy phương cách sám hối cùng những lời sẻ chia.
27/08/2010(Xem: 6360)
Tôi là Phật tử thường tham gia tu tập Bát quan trai. Tôi được biết trong giới luật nhà Phật có giới cấm không được ca hát và xem nghe. Tuy nhiên, tôi nhận thấy các chùa vẫn thường tổ chức văn nghệ, các Phật tử và chư Tăng cũng hay ca hát đạo ca trong các khóa tu và những dịp lễ. Vậy điều đó có mâu thuẫn không? Nếu không thì nên phát huy vì đạo ca làm cho người nghe nhớ mãi lời Phật dạy.
27/08/2010(Xem: 6006)
An tử, hay “cái chết êm đềm” được thực hiện bằng “máy tự tử” do bác sĩ Jack Kevorkian, chuyên nghiên cứu bệnh học tại nhiều bệnh viện khác nhau ở California và Michigan, thiết kế năm 1989 dưới tên gọi “mercitron”. Máy này nhằm giúp những người mắc bệnh nan y không còn cơ hội chạy chữa, chỉ còn sống lại những ngày tháng “chờ chết” trong đau đớn tột cùng được chết theo ý nguyện của họ, một cái chết “nhanh chóng, nhẹ nhàng” hơn là phải sống trong nỗi khổ đau giày vò triền miên.
11/08/2010(Xem: 6226)
Phải chờ thêm 12 năm nữa, cho đến 1871, khi không thể giấu mãi niềm tin chắc của mình, ông mới xuất bản tác phẩm "Thủy tổ của con người". Darwin viết thầm trong Nhật Ký: "Để tránh khỏi phải nói rằng tôi đã trở thành duy vật đến thế, tôi phải nhẹ nhàng trong cách nói, chỉ nói rằng những cảm xúc, những bản năng, những mức độ tài năng, tất cả đều di truyền, bởi vì bộ não của đứa bé giống như bộ não của cha mẹ nó" (18). Ông viết trong thư gửi Karl Marx: Đừng tấn công trực tiếp Thiên chúa giáo làm gì, vô ích đối với quần chúng; "hãy làm giàu trí óc con người bằng tiến bộ của khoa học, chỉ nhờ thế tự do tư tưởng mới phát triển thêm. Và bởi vậy, tôi tránh nói đến tôn giáo, chỉ hạn chế vào khoa học" (19).
16/07/2010(Xem: 10599)
Nhà nước xác nhận ý muốn thực hiện sự tách rời giáo quyền ra khỏi chính quyền. Giáo quyền và chính quyền là hai lãnh vực riêng biệt không có quyền can thiệp vào nhau. Nhưng cả giáo quyền và chính quyền đều phải có đạo đức, nếu cả hai đều không muốn phá sản. Vì vậy tôn giáo có thể giúp cho chính trị và chính trị có thể giúp cho tôn giáo, nhưng cả hai bên đều phải theo luật pháp quốc gia. Bên tôn giáo có thể đóng góp tuệ giác và nhắc chừng về chiều hướng tâm linh đạo đức trong cả hai ngành lập pháp và hành pháp, bên chính trị có thể đóng góp ý kiến về sự suy thoái đạo đức trong tôn giáo và sự lạm dụng giáo quyền trong việc tìm cầu danh lợi và quyền bính, và yểm trợ cho tôn giáo trong những công tác giáo dục đạo đức và thực tập đưa tới lành mạnh hóa xã hội.
04/07/2010(Xem: 7246)
1. Người Cộng Sản Việt Nam cảm thấy thoải mái trong nếp sống văn hóa truyền thống dân tộc Việt Nam và nguyện sống như thế nào để có thể mỗi ngày làm đẹp thêm nếp sống ấy.
03/07/2010(Xem: 7143)
“Kính thưa các bạn, tôi đã từng có dịp đọc Phúc Âm với con mắt của một thiền sư. Chúng tôi đã từng có giao lưu với các linh mục và các vị mục sư. Chúng tôi đã từng sinh hoạt chung, những sinh hoạt này không phải chỉ là trao đổi ý kiến và kinh nghiệm mà còn là sống chung và tu tập chung. Chúng tôi xin phát biểu trên cơ bản đó. Chúng tôi cũng đã tham dự nhiều buổi họp, nhiều hội nghị đối thoại giữa đạo Phật, đạo Ki Tô và những đạo khác. Tôi nhớ ngày xưa có một thiền sư Việt Nam đã đọc kinh Dịch và đã trình bày kinh Dịch theo cái nhìn của một thiền sư.
03/06/2010(Xem: 6425)
"Phải có gì của riêng ta thì mới dung thông được với cái của người. Khi ta không biết ta là ai mà mở cửa đón nhận thì mất luôn cả mình. Điều đáng sợ nhất trong văn hóa VN là đánh mất bản sắc của mình, vậy nhưng, hình như ta còn chưa nhất trí được bản sắc của mình là gì nữa"
21/05/2010(Xem: 6613)
Tôi mới đây được xem bộ phim 'Kẻ trộm sách' của đạo diễn Brian Percival và trong đầu luôn ghi nhớ hình ảnh cô bé xinh xắn, đáng yêu Liesel Meminger nghiêng mình bên trang sách.