Nặng trĩu lòng trước mùa Phật Đản

27/07/201108:39(Xem: 5464)
Nặng trĩu lòng trước mùa Phật Đản
NẶNG TRĨU LÒNG TRƯỚC MÙA PHẬT ĐẢN

Minh Thạnh

blankCách đây không lâu, chúng tôi đã có bài giới thiệu cách sử dụng tờ gấp vào việc quảng bá lễ Phật đản. Tuy nhiên, chưa thấy đơn vị Phật giáo nào áp dụng trong thực tế, trong khi các hoạt động truyền thông đã có truyền thống lâu đời của lễ Phật đản, như xe hoa, cũng như những hoạt động truyền thông cổ động mới cho lễ Phật đản, như thuyền hoa, đều bị cắt hủy, loại bỏ tại 1 số địa phương, trong đó có TP.HCM, thì những thế lực bài Phật giáo Việt Nam, lại hết sức thiện nghệ trong việc sử dụng tờ rơi, phương tiện truyền thông lâu đời nhưng rất có hiệu quả, vào mục tiêu thành lập tôn giáo mới và bài Phật giáo.


Sáng 26/3/2014, tôi nhận được tin nhắn từ một vị tu sĩ Phật giáo, cho biết, người của Duy Tuệ - tác giả những quyển sách có nội dung bài Phật giáo Việt Nam và trực tiếp thuyết giảng với nội dung đó, đang tổ chức phát tờ rơi ồ ạt đầy khắp Hội sách TPHCM lần thứ 8, năm 2014. Đến thăm gian hàng của công ty phát hành sách tác giả Duy Tuệ thực chất là một cơ quan tuyên truyền xung kích cho hoạt động nhằm mục tiêu thành lập một tôn giáo mới, thì thấy hoạt động lại không khác gì một gian phát hành sách Phật giáo.

Những thùng loa cỡ lớn phát oang oang những lời thuyết giảng với những từ ngữ có vẻ rất Phật giáo được lặp đi lặp lại, như “từ bi”, “trí tuệ”, “nhân ái”, “thiền”, “chủng tử”, “giác ngộ”… Sách của tác giả thì cũng có những tựa đề nội dung tâm linh tương tự. Còn hình của tác giả có nhiều bức cạo đầu, mặc áo tràng như tu sĩ Phật giáo (có điều áo tràng đủ màu vàng đỏ).

Trong một bài viết trước đây, chúng tôi đã phân tích mục tiêu của tác giả này, không gì khác hơn là một tôn giáo mới, tương tự như đạo Thanh Hải. Nhưng có điều, bà Thanh Hải không khôn khéo, lại thiếu cân nhắc trong một số phát biểu chính trị, nên đạo Thanh Hải bị cấm tại Việt Nam. Đạo Thanh Hải chỉ có thể có mặt trá hình tại Việt Nam bằng hệ thống các quán ăn chay.

Cách truyền thông mà đạo Thanh Hải tiến hành hiện nay chỉ còn là quảng cáo cho những quán ăn chay vì đài truyền hình “Vô thượng sư” đã ngưng hoạt động. Tại các quán chay người ta giới thiệu hình ảnh dĩa hình, dĩa tiếng, trang web, thậm chí sách của bà Thanh Hải in chui. Nhân viên phục vụ đều đeo hình của bà Thanh Hải một cách tôn kính như một vị giáo chủ.

Cách làm như vậy là một hình thức truyền đạo, cải đạo gián tiếp, dĩ nhiên là lách luật, một cách tế nhị, khôn khéo. Quảng cáo quán cơm chay thì cũng khó cho các cơ quan khi đặt vấn đề, dù biết rõ đó là truyền thông gián tiếp cho tôn giáo mới, một cách truyền đạo tuy công khai mà ẩn lậu (đối với Phật giáo, dù sao bà Thanh Hải vẫn còn có sự kính trọng nhất định, bà vẫn tôn xưng Đức Phật, dù coi Đức Phật là Phật quá khứ, còn bà là “Phật” hiện tại).

Tác giả mà chúng ta đang đề cập đây cũng tổ chức truyền đạo gián tiếp như bà Thanh Hải. Ông ta vừa kế thừa kinh nghiệm của bà Thanh Hải, vừa có những bước sáng tạo mới, phát triển mới để hiệu quả hơn. Trước tiên, “giáo chủ” phải chạy ra nước ngoài cho yên ổn cái đã. Rồi từ nước ngoài mà chỉ đạo từ xa. Ông này cũng mơ đến một đài truyền hình toàn cầu như bà Thanh Hải đã từng làm. Nhưng không đủ khả năng, nên đành dùng audio-video internet. Ông ta công kích đạo Phật mạnh mẽ không chút ngần ngại bằng các bài diễn thuyết audio-video.

Còn ở Việt Nam, ông đưa vào sách, từng đoạn lẻ, từng câu lẻ công kích Phật giáo Việt Nam. Do nội dung công kích Phật giáo nằm phân tán, rời rạc, sách ông ta viết công kích Phật giáo qua mặt được hàng rào biên tập xuất bản hợp pháp tại Việt Nam dưới cái vỏ sách học làm người, kỹ năng sống. Còn ông ta không xưng “vô thượng sư” như Thanh Hải, mà chỉ “đạo sư”.

Ông ta cũng làm mờ nhạt yếu tố tôn giáo bằng cách thêm chữ “học” vào tên ông ta, còn tiếng Anh thì dùng hậu tố “logy”, nghe rất sang, mà lại tránh được màu sắc đạo giáo có thể làm trắc trở những hoạt động truyền bá tôn giáo mới ở Việt Nam. Còn mũi nhọn của hoạt động truyền bá tôn giáo mới tại Việt Nam, trong đó có nội dung bài Phật giáo, thì chính là hoạt động phát tờ rơi tại Hội sách mà chúng ta đang đề cập tới đây.

Công ty truyền thông của ông ta có giấy phép kinh doanh tổ chức liên kết xuất bản sách với nhà xuất bản, đăng ký quầy sách tại Hội sách là hoàn toàn hợp pháp. Có quầy tại hội sách, thì tổ chức phát tờ rơi giới thiệu sách, trang web đương nhiên cũng hoàn toàn hợp pháp. Trong kỹ thuật phát tờ rơi, điều cốt yếu làm sao là nhắm vào chỗ đông người. Hội sách năm nay có đến hàng triệu lượt người tham dự. Thế là ông ta đại thành công. Chỉ 1/100 người nhận tờ rơi vào trang web hay mua sách của ông ta cũng vẫn là thành công, vì tổng số người không nhỏ. Tất nhiên, với nội dung bài Phật giáo, cải đạo thì tổn thất cho Phật giáo sẽ rất lớn.

Tôi thấy lòng nặng trĩu khi viết những dòng này. Là Phật tử có chút kiến thức về truyền thông, đề xuất Phật giáo Việt Nam sử dụng tờ gấp quảng bá Phật đản thì không ai làm. Trái lại, các phương thức tôn kính Phật, truyền thông cổ động Phật đản đã có từ nửa thế kỷ lại bị loại bỏ, cắt hủy, triệt tiêu.Trong khi đó, kỹ thuật truyền thông mà mình đề xuất lại được những người bài Phật giáo triệt để khai thác, để vừa truyền bá tôn giáo mới, vừa bài Phật giáo.

Càng nặng nề hơn nữa khi biết tin một công ty có giám đốc là Phật tử, sẽ lại mời một người nổi tiếng là một nhà truyền đạo Cơ đốc sang Việt Nam diễn thuyết lần 2. Sách của ông này đầy dẫy những câu truyền đạo. Điều đó là chuyện đương nhiên, như một câu tục ngữ: “Con mèo con chuột có lông/Bụi tre có mắt nồi đồng có quai”. Nhà truyền giáo mà không truyền đạo thì còn làm gì. Nhưng trong trường hợp này sẽ chua chát, cay đắng, mỉa mai và tội tình cho Phật giáo hơn, vì nó được một doanh nhân Phật tử bảo trợ!

Xe hoa Phật đản sẽ không còn chạy trong mùa Phật đản vì tổ chức Phật giáo địa phương tự cắt hủy, loại bỏ, triệt tiêu, nhưng xe hú còi mở đường đón tiếp mục sư sẽ lại vang động thành phố như năm nào…

Minh Thạnh
(Phật Tử Việt Nam)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/02/2011(Xem: 9489)
Có rất nhiều hình tượng để chúng ta hư cấu, mà thông qua đó gởi gấm tâm sự của mình, hay phê phán hoặc giáo dục thói hư tật xấu của xã hội. Phật, Bồ-tát và thánh tăng là những mẫu người toàn thiện của xã hội, những bậc vĩ nhân của nhân loại (chứ không phải của chủ nghĩa lý tưởng hóa).
23/01/2011(Xem: 5455)
Tôn trọng niềm tin tôn giáo của người khác chính là tôn trọng mình. Ai đem sự tôn trọng đi thì nhận lại sự tôn trọng. Đó là định luật nhân quả. Người viết xin được mở đầu câu chuyện trong tuần kỳ này bằng câu thành ngữ “Cáo mượn oai hùm” thường ngụ ý để chỉ cho những người ưa lòe bịp, hù dọa mọi người bằng quyền uy của người khác để tự tung tự tác. Chuyện kể, có một con hùm đói bụng đang tìm cách săn mồi thì gặp ngay một con cáo. Cáo thấy nguy bèn nói: “Này anh hùm, anh đừng có ý định ăn thịt tôi. Trời đã giao cho tôi làm chúa tể muôn loài. Anh mà ăn tôi là làm trái ý của trời! Không tin, tôi đi đằng trước, anh đi đằng sau, thử hỏi có con vật nào trông thấy tôi mà không sợ?”. Quả nhiên, khi cả hai cùng bước đi, mọi vật nhìn thấy đều chạy tán loạn. Con cáo lấy uy của trời để lừa hùm, rồi lại mượn hình ảnh của hùm để dương dương tự đắc với những loài vật khác.
08/01/2011(Xem: 6017)
Chẳng bao lâu nữa, đám lửa bùng lên từ Mỹ Đình kia, hay từ bất cứ tư gia nào, sẽ lan hết khắp mọi miền đất nước, và lan cả đến xung quanh chùa Quán Sứ, hay mỗi ngôi chùa khác. Mùa Noel năm nay, bên cạnh các hoạt động tưng bừng không khí ăn chơi, hội hè, mua bán thường thấy ngoài xã hội, chúng ta còn chứng kiến sự trỗi dậy của Tin lành, qua một loạt các sự kiện lễ hội mừng giáng sinh được tổ chức vào giờ chót khắp nơi trên đất nước, đặc biệt tại TP.Hồ Chí Minh và Hà Nội.
06/01/2011(Xem: 6388)
Những người mưu toan cải đạo tín đồ Phật giáo sang các tôn giáo phương Tây luôn săn tìm những không gian thuận lợi để tổ chức thực hiện việc cải đạo. Tất cả mọi địa điểm đều được chú ý đến, đặc biệt là những địa điểm công cộng như trường học, bệnh viện, kể cả những không gian di động, nhưng có nhiều thời gian để hành sự, như xe đò đường dài, xe lửa…
31/12/2010(Xem: 5388)
Khi thấy những không gian ngập tràn sách trong ngày hội sách đang diễn ra ở nhiều thành phố lớn, lòng tôi rộn lên một niềm vui khó tả. Tôi bỗng nhớ về những ngày chật vật gom từng cuốn sách từ nước ngoài về Việt Nam, thời chúng ta còn hiếm sách.
27/12/2010(Xem: 5627)
Người dịch: Xuất bản lần đầu vào năm 1995 (tái bản 2001), “Phật Giáo và Đạo Đức Sinh Học” (Buddhism and Bioethics) là một đống góp có ý nghĩa của Damien Keown* cho Phật giáo về một đề tài chưa được giới Phật giáo nghiên cứu nhiều trước đó. Nội dung cuốn sách tập trung thảo luận về đạo đức học Phật giáo và liên hệ nó với những vấn đề đạo đức hiện đại như phá thai, hạn chế sinh sản, nghiên cứu phôi thai, trợ tử, việc kéo dài trạng thái sống thực vật.v.v… Cuốn sách cũng bàn đến vấn đề khi nào thì đời sống một con người được xem chính thức bắt đầu, và khi nào cái chết được coi chính thức xảy ra.
24/12/2010(Xem: 7718)
Phật giáo Việt-Nam trải qua nhiều bước thăng trầm. Đời Lý, Trần Phật giáo cực thịnh, là quốc đạo. Triều Lê Phật giáo bắt đầu suy vi. Đến triều Nguyễn Phật giáo sa sút, mất hẳn vị trí trong chính trị văn hóa và xã hội ở Việt-Nam.
19/12/2010(Xem: 6671)
Gần đây có người nói rằng Phật Giáo Đại Thừa là Bà La Môn Giáo, là tà ma ngoại đạo. Thật ra lời nói này không có gì mới lạ, nó đã có từ thời xưa, khi Phật Giáo đang ở trong thời kỳ phát triển. Tuy nhiên, nhằm tránh sự hoang mang cho những người mới bước chân vào đạo Phật và cho những Phật tử không có nhiều thì giờ nghiên cứu về sự khác biệt giữa hai tôn giáo nên chúng tôi viết bài dưới đây. Chúng tôi không có ý so sánh hai tôn giáo lớn của nhân loại, vì việc làm này là của các nhà học gỉa, mà chúng tôi chỉ đưa ra vài điểm khác biệt quan yếu có tính cách nền tảng giữa đạo Phật nói chung, Phật Giáo Đại Thừa nói riêng so với Bà La Môn Giáo.
18/12/2010(Xem: 18635)
Nhận Xét Của Thượng Tọa Thích Đức Thắng Về Quyển Sách: Đường Về Xứ Phật Thích Thông Lạc
08/12/2010(Xem: 6441)
“Tăng ly chúng tăng tàn”, còn chúng tại gia ly chúng xuất gia thì ra sao? Thế nào là “cư sĩ ly tăng”? Đâu là nguyên nhân và đâu là cách giải quyết vấn đề? “Tăng ly chúng” là một vấn đề đã được bàn luận nhiều.