Tỉnh thức từng giây phút (thơ)

24/03/202521:19(Xem: 6624)
Tỉnh thức từng giây phút (thơ)

Ngam Trang Lang Gia-5

Tỉnh thức từng giây phút ! 



Thật sâu sắc : 

“Vầng trăng đó, ai ban cho và ai tiếp nhận” (1) 

Cũng là lời khẳng định về lý duyên sinh 

Nhấn  mạnh tầm quan trọng  của mọi quá trình 

Không bền chắc và không đáng bám víu 

Hãy  tập trung vào những điều thực sự chính yếu !

Có ý nghĩa hướng đến đời sống an lạc thảnh thơi

Chân, thiện, mỹ luôn có mặt khắp mọi nơi 

Ai, trước cảnh thương tâm 

mà trái tim biết rung động

Sẵn sàng giúp nhau, 

chuyển hoá tâm linh rất quan trọng ! 

Dẫu thời gian thực tập vô hạn, miệt mài 

Hãy nỗ lực tập trung mặc cho sự đổi thay 

Vượt  lên trên 

mối liên kết thông thường bằng sự chân thành nhất!

Chỉ mong vừa  lợi ích cho mình và cho người khác 

Trong một ý niệm, thiện ác chẳng tính toán lưu tâm 

Trong mỗi việc mình làm, thận trọng mỗi bước chân 

Hãy nhủ thầm : 

“Tội lỗi không chỉ hình thành khi ta hành động!” 

Mà đã nẩy mầm với sự mất thăng bằng ảo  vọng 

Hãy tỉnh  thức từng giây bằng “phản bổn quy chân”  (2) 

Đừng khởi lên sự phân biệt, dễ bị loạn tâm thần 

Sẽ thật dại khờ, nếu không thấy… 

“Tĩnh, Buông, Nhẫn, Thiện là cội nguồn tốt đẹp ! “ 

Huệ Hương 

————@@@@@@@———————

(1) trích từ 1 bài viết của Nguyễn Duy Nhiên  

(2)Phật dạy rằng : “Điều ý nghĩa nhất của sinh mệnh con người chính là “ Quay trở về “hay còn gọi là “Phản Bổn quy chân”





giau-ho-tinh-lang

Nếu muốn….

 

Kính bạch Thầy, gần đây đọc lại câu nói của Winston Churchill và Benzamin Franklin mới thấy công việc hoằng pháp là việc dấn thân và chịu đựng và con lại học từ Khổng Tử như sau “ Chẳng lo người khác không hiểu mình, mà nên lo làm sao có năng lực khiến cho người khác biết mình “
Như vậy nhiệm vụ của một sứ giả Như Lai thật cao cả quá ….Kính chúc Thầy và quý HT, TT trong đoàn luôn tiến về phía trước thật kiên định trên con đường chuyển hoá tâm linh cho chúng sinh và kính chúc sức khỏe tăng đoàn luôn tốt đẹp.
Phật tử Huệ Hương




Nếu muốn, hãy khóc nhưng đừng bỏ cuộc! 

Nhớ đừng cho phép bản thân…

gục ngã vì một điều gì 

Thứ chênh lệch lớn nhất,

  giữa mọi người đến từ tính kiên trì 

Hãy khẳng định năng lực mình, 

“SỐNG ĐÚNG  NHƯ ƯỚC MUỐN”



Luôn nỗ lực học hỏi 

để không hối hận quá muộn! 

Luôn khiêm tốn thấy rằng tiền tài vừa đủ , không dư 

Cũng dè chừng, chớ  biến bạn thành thù 

Tấm gương của tâm hồn chính là lời nói 



Mọi việc sẽ trở lại an yên, 

khi biết sám hối và thay đổi ! 

Nếu muốn dĩ hoà vi quý …

chê trách kín đáo, khen ngợi công khai 

Đừng hứa nhiều hơn có thể thực hiện, mới tài 

Đôi khi quên được điều mình biết cũng là thiết thực !



Chỉ có 2  bạn thân nhất của mình 

trong đời là chân lý và đạo đức! 

Trong đó đạo đức 

phải gồm trí tuệ và của hành vi 

Sẽ nuôi dưỡng cuộc sống 

và rất tốt khi được duy trì 

Nếu muốn …3 đốm lửa sẽ không thiêu cháy 

Chớ vì kiêu ngạo, tham lam, ganh tỵ mà tranh cãi 



Nếu muốn …đừng khóc mời nghe

  danh ngôn của Benzamin Franklin : 

“Học vấn do người siêng năng định đoạt 

Tài sản do người tinh tế sở hữu 

Quyền lợi do người dũng cảm nắm giữ 

Thiên đường do người lương thiện xây dựng” 



Thì ra thế kỷ hiện đại 

là thời gian để dấn thân và chịu đựng!  (1) 



Úc châu / Sydney ngày 24/3/2025 

Phật tử Huệ Hương 

———-@@@@@@@———-

(1) Winston Churchill từng tuyên bố “ Đây không phải là thời gian để thanh nhàn và thoải mái mà đây là thời gian của dấn thân và chịu đựng” 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/05/2011(Xem: 5381)
Sớm mai ấy, nơi vườn Lâm Tỳ Ni hoa Vô Ưu Mạn Đà La bừng nở và chim Ka Lăng Tần Già bay lượn, cất tiếng hót vang lừng đón mừng thái tử Tất Đạt Đa...
24/03/2011(Xem: 10643)
Đức Phật thuyết Pháp, chư tăng gìn giữ pháp Phật để vĩnh viễn lưu truyền làm đạo lý tế độ quần sanh. Vì thế, Phật, Pháp và Tăng là ba món báu của chúng sanh...
28/01/2011(Xem: 7843)
Nếu chọn một số tròn để ghi lên cột mốc thời gian của những mùa Xuân lạc xứ, xa nhà thì tôi sẽ đề số 35/30 trên cột mốc năm nay. Đây không phải là số tuổi chín muồi của một cặp vợ chồng lý tưởng; cũng chẳng phải là hai con số cặp kè của sự phân chia bí ẩn nào đó. Nó chỉ đơn giản như những mùa xuân qua đếm bằng cuốn lịch trên tường và tóc bạc trên đầu. Con số đó là dấu chỉ của dòng thời gian nhớ nhớ, quên quên: 35 năm sống trên quê mẹ và 30 năm sống ở quê người. Ở tuổi về hưu, một người sống gần trọn đời giữa hai thế giới. Người ấy sẽ là ai ở giữa mùa Xuân?... Trời Cali suốt cả tháng cuối năm mưa buồn như mưa Huế. Trong bầu trời tím lịm của mưa lạnh, người ta mới nghĩ tới mùa Xuân. Tôi lắng lòng nhìn lại cột mốc mùa Xuân của đời mình...
14/01/2011(Xem: 18080)
Vạt nắng vui đùa cơn gió thoảng nụ cười hoa nở lúc xuân sang chân tình từng bước ru hoang dại mở cánh mai vàng đón ước mơ ta đi tìm đến cửa thiên thanh từ thưở lòng son ngủ giấc dài bao thiên niên kỷ, nhìn mây nước giật mình, thấy bóng vẫn không phai..
14/01/2011(Xem: 14293)
Đã lâu rồi, gặp lại nhau, chúng mình đều già hết. Người bạn thân ở lúc nào đó, nay nhìn lại, cũng khó nhận ra. Mái tóc đã bạc, vầng trán có nhiêu gạch dài, đôi mắt vẫn hoang vu như ngày nào. Tôi mỉm cười vì ngày xưa, anh cũng từng nhìn đôi mắt tôi, thăm dò. Lúc đó, cao hứng làm sao, tôi vội trả lời bằng hai câu thơ nhí nhố của tuổi trẻ “ mắt tôi chứa cả bầu trời. Mắt tôi ôm cả một đời thương yêu”..Thế mà thời gian đã vội trôi qua, phong trần đã cướp đi nhiều thứ trong anh, trong tôi..
30/12/2010(Xem: 3266)
Triển khai Ý niệm đoàn viên nằm trong đoạn thơ từ câu 2967 đến câu 3254 trong Truyện Kiều [1] , ngoài ý hướng „đọc lại“ những vần thơ đẹp trong ánh dương quang „ngày xuân con én đưa thoi“, với nỗi đồng cảm „chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài“ về một mùa xuân nối tiếp mùa đông mà „đoàn viên“ là ý niệm của sự nối tiếp ấy, bài viết thử tìm lại ý nghĩa đích thực của đoạn văn này giữa mê hồn trận những quan điểm khác nhau về nó, cũng như tìm cách lý giải tư tưởng có tính Phật giáo then chốt của Nguyễn Du [2] trong „ý niệm đoàn viên“ như là ý niệm nhân quả toàn vẹn, là cánh cửa mở ra Niết bàn trong hiện tại, qua đó cho thấy trong thời đại của ông, Nguyễn Du là người đã thâm hiểu và cảm nhận đạo Phật trầm diệu và uyên bác đến nỗi triết lý đạo Phật dưới ngòi bút sáng tạo của ông trở nên dòng tư tưởng Việt Nam tuôn chảy linh hoạt và sống động mãi đến ngày hôm nay.
30/12/2010(Xem: 2737)
“Đoạn trường tân thanh” hay chúng ta quen gọi là truyện Kiều, là tác phẩm đã đưa tên tuổi Nguyễn Du lên hàng đại văn hào thế giới. Giá trị về tư tưởng, nghệ thuật của “Đoạn trường tân thanh” là điều khơng cĩ gì phải bàn cãi. Bao nhiêu những khảo luận, phê bình, nghiên cứu của rất nhiều học giả uyên bác, thuộc hàng đại thụ trong nền văn học nghệ thuật Việt Nam suốt gần hai thế kỷ qua đã phần nào chứng minh điều đĩ.
30/12/2010(Xem: 2352)
Những con sóng bạc trường giang lắng mình, trở về hội ngộ cõi uyên nguyên huyền ảo, cõi ban sơ hoa hạnh ngân dài. Không gian tĩnh lặng. Hết thảy mọi tinh thể lần lượt hiển hiện như tự thân ban đầu của nó. Những cánh nhạn vút qua rồi lặng lẽ. Phong lai sơ trúc, phong khứ nhi trúc bất lưu thanh. Nhạn quá hàn đàm, nhạn khứ nhi đàm vô ảnh hiện.
30/12/2010(Xem: 2505)
Lương triều Chiêu Minh thái tử phân kinh xứ, Thạch đài do kí “Phân kinh” tự. Đài cơ vu một vũ hoa trung, Bách thảo kinh hàn tận khô tử. Bất kiến di kinh tại hà sở? Vãng sự không truyền Lương thái tử Thái tử.
25/11/2010(Xem: 2091)
"Thấy nhàn" là thấy chim nhạn. Theo nguyên tác bằng Hán văn của Đặng Trần Côn là: "Kiến nhạn uổng nhiên tư tái bạch". "Thấy nhàn" có nghĩa là thư tín, do điển Tô Võ.