Chánh Pháp Số 153, Tháng 08.2024

8/4/202417:21(View: 6560)
Chánh Pháp Số 153, Tháng 08.2024
Chánh Pháp, số 153, tháng 08.2024-front

CHÁNH PHÁP Số 153, tháng 08.2024

Hình bìa:  Kareni (Pixabay.com)

 

NỘI DUNG SỐ NÀY:

 

THƯ TÒA SOẠN, trang 2

TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI (Diệu Âm lược dịch), trang 4

CẢM NGHĨ VỀ VU LAN (thơ ĐNT Tín Nghĩa), trang 6

GIÁO DỤC HIẾU THẢO VỚI MẸ CHA (Nguyên Siêu), trang 7

TĂNG LÀ ĐOÀN THỂ ĐẸP (Thích Pháp Uyển), trang 10

PHÁP HỘI CHƯA TAN (thơ Huệ Trân), trang 11

LÀM CHỦ TÂM MÌNH / TƯỞNG NIỆM ÂN SƯ (thơ Hàn Long Ẩn & Thích Giác Chính), tr. 12

VÀI SUY NGHĨ VỀ GIÁO DỤC PGVN TẠI HOA KỲ (Thích Chúc Đại), trang 13

SÁM HỐI VU LAN (thơ Thương Tử Tâm), trang 15

VÀI ĐIỂM THÚ VỊ TRONG “CƯ TRẦN LẠC ĐẠO PHÚ” (Thích Chúc Hiền), trang 16

TỨ CÚ LỤC BÁT “NƯƠNG” (thơ Vĩnh Hữu Tâm Không), trang 19

CÚNG DƯỜNG CHA MẸ (Quảng Tánh), trang 20

THÔNG BÁO AN CƯ KIẾT ĐÔNG (GHPGVNTNHK), trang 21

TÌNH MẸ TRONG VĂN HÓA VIỆT NAM (Quang Kính Võ Đình Ngoạn), trang 22

BỐN CHẶNG ĐƯỜNG ĐỜI, HÃY SỐNG HỒN NHIÊN... (thơ Diệu Viên), trang 24

SƠ QUÁT VỀ BA PHÁP MÔN CHỈ-QUÁN-THIỀN... (Khánh Hoàng), trang 25

HOÀNG TỬ HIẾU THẢO (thơ TM Ngô Tằng Giao), trang 29

BỐ THÍ BA LA MẬT (Nhóm Áo Lam), trang 30

CHIẾC ÁO KHÔNG LÀM NÊN NHÀ SƯ (Thích Tâm Nhãn), trang 31

TÂM TỪ: ĐỌC TRONG MÙA VU LAN (Nguyên Giác), tr. 39

TẠC TƯỢNG 1 & 2 (thơ Lý Thừa Nghiệp), trang 42

THƯƠNG NHỚ MẸ HIỀN (Kiều Mỹ Duyên), trang 43

VỀ ĐÂU, NGHIỆP, NGUYỆN (thơ Minh Đạo), trang 45

LỘ TRÌNH GIẢI THOÁT TRONG ĐẠO PHẬT (TN Hằng Như), trang 46

NẤU CHAY: BÚN CHAY KHÔ (Phạm Bình – Khánh Hằng), trang 48

TRUYỆN CỰC NGẮN (Steven N), trang 49

CON KHÔNG TRÒN CHỮ HIẾU / MÙA TRĂNG CỦA MẸ (thơ Thanh Nguyễn & Đồng Thiện), trang 51

TRUYỆN CỰC NGẮN HOÀNG LONG, trang 52

ĐÓA HOA HIẾU HẠNH (thơ Tịnh Bình), trang 53

KHÓA TU HỌC PHẬT PHÁP BẮC MỸ LẦN THỨ 11 (Thích Chúc Đại), trang 54

THÁNG BẢY MÙA TRĂNG CỦA MẸ (Tiểu Lục Thần Phong), trang 59

TẠP NIỆM (thơ Thy An), trang 60

CỞI TRÓI tập 1 – chương 11 (truyện dài Vĩnh Hảo), trang 61

THE STORY OF A BRAHMIN WHO HAD GREAT FAITH (Daw Tin), trang 66

TIẾNG ĐÀN AI OÁN (Truyện cổ Phật Giáo), trang 67

PHÒNG NGỪA SÂU RĂNG (Bs. Nguyễn Ý Đức), trang 70

 

 

 

pdf-download
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
5/9/2011(View: 5384)
Sớm mai ấy, nơi vườn Lâm Tỳ Ni hoa Vô Ưu Mạn Đà La bừng nở và chim Ka Lăng Tần Già bay lượn, cất tiếng hót vang lừng đón mừng thái tử Tất Đạt Đa...
3/24/2011(View: 10646)
Đức Phật thuyết Pháp, chư tăng gìn giữ pháp Phật để vĩnh viễn lưu truyền làm đạo lý tế độ quần sanh. Vì thế, Phật, Pháp và Tăng là ba món báu của chúng sanh...
1/28/2011(View: 7845)
Nếu chọn một số tròn để ghi lên cột mốc thời gian của những mùa Xuân lạc xứ, xa nhà thì tôi sẽ đề số 35/30 trên cột mốc năm nay. Đây không phải là số tuổi chín muồi của một cặp vợ chồng lý tưởng; cũng chẳng phải là hai con số cặp kè của sự phân chia bí ẩn nào đó. Nó chỉ đơn giản như những mùa xuân qua đếm bằng cuốn lịch trên tường và tóc bạc trên đầu. Con số đó là dấu chỉ của dòng thời gian nhớ nhớ, quên quên: 35 năm sống trên quê mẹ và 30 năm sống ở quê người. Ở tuổi về hưu, một người sống gần trọn đời giữa hai thế giới. Người ấy sẽ là ai ở giữa mùa Xuân?... Trời Cali suốt cả tháng cuối năm mưa buồn như mưa Huế. Trong bầu trời tím lịm của mưa lạnh, người ta mới nghĩ tới mùa Xuân. Tôi lắng lòng nhìn lại cột mốc mùa Xuân của đời mình...
1/14/2011(View: 18080)
Vạt nắng vui đùa cơn gió thoảng nụ cười hoa nở lúc xuân sang chân tình từng bước ru hoang dại mở cánh mai vàng đón ước mơ ta đi tìm đến cửa thiên thanh từ thưở lòng son ngủ giấc dài bao thiên niên kỷ, nhìn mây nước giật mình, thấy bóng vẫn không phai..
1/14/2011(View: 14294)
Đã lâu rồi, gặp lại nhau, chúng mình đều già hết. Người bạn thân ở lúc nào đó, nay nhìn lại, cũng khó nhận ra. Mái tóc đã bạc, vầng trán có nhiêu gạch dài, đôi mắt vẫn hoang vu như ngày nào. Tôi mỉm cười vì ngày xưa, anh cũng từng nhìn đôi mắt tôi, thăm dò. Lúc đó, cao hứng làm sao, tôi vội trả lời bằng hai câu thơ nhí nhố của tuổi trẻ “ mắt tôi chứa cả bầu trời. Mắt tôi ôm cả một đời thương yêu”..Thế mà thời gian đã vội trôi qua, phong trần đã cướp đi nhiều thứ trong anh, trong tôi..
12/30/2010(View: 3266)
Triển khai Ý niệm đoàn viên nằm trong đoạn thơ từ câu 2967 đến câu 3254 trong Truyện Kiều [1] , ngoài ý hướng „đọc lại“ những vần thơ đẹp trong ánh dương quang „ngày xuân con én đưa thoi“, với nỗi đồng cảm „chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài“ về một mùa xuân nối tiếp mùa đông mà „đoàn viên“ là ý niệm của sự nối tiếp ấy, bài viết thử tìm lại ý nghĩa đích thực của đoạn văn này giữa mê hồn trận những quan điểm khác nhau về nó, cũng như tìm cách lý giải tư tưởng có tính Phật giáo then chốt của Nguyễn Du [2] trong „ý niệm đoàn viên“ như là ý niệm nhân quả toàn vẹn, là cánh cửa mở ra Niết bàn trong hiện tại, qua đó cho thấy trong thời đại của ông, Nguyễn Du là người đã thâm hiểu và cảm nhận đạo Phật trầm diệu và uyên bác đến nỗi triết lý đạo Phật dưới ngòi bút sáng tạo của ông trở nên dòng tư tưởng Việt Nam tuôn chảy linh hoạt và sống động mãi đến ngày hôm nay.
12/30/2010(View: 2737)
“Đoạn trường tân thanh” hay chúng ta quen gọi là truyện Kiều, là tác phẩm đã đưa tên tuổi Nguyễn Du lên hàng đại văn hào thế giới. Giá trị về tư tưởng, nghệ thuật của “Đoạn trường tân thanh” là điều khơng cĩ gì phải bàn cãi. Bao nhiêu những khảo luận, phê bình, nghiên cứu của rất nhiều học giả uyên bác, thuộc hàng đại thụ trong nền văn học nghệ thuật Việt Nam suốt gần hai thế kỷ qua đã phần nào chứng minh điều đĩ.
12/30/2010(View: 2352)
Những con sóng bạc trường giang lắng mình, trở về hội ngộ cõi uyên nguyên huyền ảo, cõi ban sơ hoa hạnh ngân dài. Không gian tĩnh lặng. Hết thảy mọi tinh thể lần lượt hiển hiện như tự thân ban đầu của nó. Những cánh nhạn vút qua rồi lặng lẽ. Phong lai sơ trúc, phong khứ nhi trúc bất lưu thanh. Nhạn quá hàn đàm, nhạn khứ nhi đàm vô ảnh hiện.
12/30/2010(View: 2505)
Lương triều Chiêu Minh thái tử phân kinh xứ, Thạch đài do kí “Phân kinh” tự. Đài cơ vu một vũ hoa trung, Bách thảo kinh hàn tận khô tử. Bất kiến di kinh tại hà sở? Vãng sự không truyền Lương thái tử Thái tử.
11/25/2010(View: 2095)
"Thấy nhàn" là thấy chim nhạn. Theo nguyên tác bằng Hán văn của Đặng Trần Côn là: "Kiến nhạn uổng nhiên tư tái bạch". "Thấy nhàn" có nghĩa là thư tín, do điển Tô Võ.