Cành mai vàng.

12/04/201318:44(Xem: 749)
Cành mai vàng.

mai vang

Cành Mai vàng

Một loại cây thân nhỏ, mặt lá nhám,ï cánh hoa vàng tròn có nhụy nhyễn, khi sáu cánh hoặc tám cánh, vô cùng đặc biệt. Mai nỡ trông đẹp và hiền hòa. Còn nữa, khi Mai rụng xuống, nhụy sẽ biến thành những nụ đỏ cũng tựa như một loài hoa. Thân Mai chắc bền, chịu đựng được nắng mưa, chỉ có mặt ở những vùng nhiệt đới gió mùa. Mai không quý phái như những loài hoa khác, không ủy mị như Lan, chẳng kiêu sa như Hồng, càng không phô sắc khoe hương như Hải Đường và Thược Dược. Mai vốn là thế, bản chất phần nào giống với đặc tính của người Á đông.

Người Á đông phần nhiều biết sống chịu đựng. Chịu đựng để vươn lên cái đẹp và tự khẳng định chính mình. Người xưa từng nói ”lùi một để tiến thêm hai” là vậy. Sự ẩn nhẩn như thế kể không phải là nhát hèn mà đó là đức tính gắn liền với đời sống tu học phật pháp. Tính Mai cũng vậy, thầm lặng kinh qua một mùa băng giá để tự thức dậy trong một dáng dấp hiền hòa và tươi vui. Như thiền sư Huyền Giác đã từng nhận xét về Mai như sau:

“ Nếu chẳng một phen sương lạnh thấm

Hoa Mai đâu dễ ngửi mùi hương “

Thật đúng như vậy, cuộc đời không dễ gì cho ta bất kỳ một thành qủa nào mà không thông qua thử thách. Ngay cả một số người bổng dưng có được những cơ may quý báo trong đời này thì theo Đạo Phật hẳn cũng thông qua nhiều cạm bẩy trong quá khứ. Nghĩa là tất cả các giá trị chỉ hiển hiện khi và chỉ khi con người buộc phải bù lại một điều gì đó bằng khả năng, ý chí hay một cuộc dấn thân quên mình. Nôm na là con đường dù ít nhiều chông gai, nếu muốn đến đích thì bạn phải đi, hơn thế nữa cần phải giáp mặt. Các bậc thánh xưa nay đều vậy, trước khi thể nhập chân lý đều phải kinh qua những sóng gió bấp bênh. Đức Phật Thích Ca phải sáu năm khổ hạnh rừng già, tổ Đạt Mạ chín năm ngồi vách, đến ngài Bách Trượng cả đời ruộng rẩy một ngày không làm một ngày không ăn, tất cả nhầm để chứng minh rằng muốn đạt được Đạo thì cần thỏng tay vào chợ.

Chân lý không phải là viên ngọc đựng trong tháp ngà, không là một thứ quyền năng trên cao hay nằm trên chóp đỉnh của sự lộng lẩy quyền bí, mà chân lý chính là thực tại sinh động được đánh đổi bằng xương bằng máu, bằng sự giáp mặt với gió bụi phong trần để từ đó nhận ra một điều vô giá, thánh thiện và hoàn toàn không bị nhiễm ô. Chúng ta hãy nghe Lục Tổ Huệ Năng tuyên bố về chân lý như một kinh nghiệm thể nhập thật hùng hồn: “ Phật Pháp tuyệt không ngoài thế gian mà có”. Như vậy giữa thế gian vốn có điều thánh thiện, nơi chúng sinh vốn có Phật tâm, từ bùn lầy uế bẩn vẫn cứ hiện ra những cánh sen tinh khiết. Vậy thì Mai vàng cũng không chết cứng giữa cái lạnh đêm trước, mà tự đứng dậy trong sức mạnh nhẫn nhục như một dũng sĩ đang băng qua giữa cảnh chợ đời.

Cành Mai không những thầm nhắc với chúng ta về điều ấy_đức nhẫn nhục cần có cho một hành giả_ mà còn mách bảo với chúng ta về một đức tính khác cũng rất cần thiết cho lộ trình hướng thượng, đó là ý chí kiên trì. Một khi đã chọn thì phải theo, theo đến tận cùng, nghĩa là bước đi không ngừng nghĩ, không chùn chân với bất kỳ hoang tưởng nào. Hành giả phải như một cành Mai, cô độc vận hành trong đêm tối, ý chí dạt dào giữa muôn trùng sóng gió để có một ngày…

“ Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết

Đêm qua sân trước một nhành Mai”

Mãn Giác thiền sư đã nhận ra nơi nhành Mai một cái gì đó vượt ngoài biên hạn mà mắt thường không thể thấy được. Phải thật sự bằng tuệ giác, bằng thật chứng cao vời ngài mới hiển hiện như một nhành Mai. Ngài muốn nhấn mạnh rằng việc xuân mang hoa tới lấy hoa đi theo lẽ sinh diệt là chuyện bình thường nhưng với Mai trong thiền ý thì xuân chẳng tài nào làm được, vì đêm qua giữa lúc không còn xuân nữa thì nhành Mai vẫn nở như một phép mầu.

Trong lần về thăm quê hương vừa rồi tôi có gặp một đôi vợ chồng nghèo lắm, sống bằng nghề làm thuê cho người khác, nhà tranh vách lá cùng với bốn mặt con, vất vả vô cùng. Mỗi năm mùa tết đến gần, anh phải đầu tắt mặt tối, làm lụn cực khổ nín cả thở thì gia đình mới được cái tết ấm êm. Nhưng năm nay anh tâm sự :” Đúng là năm chuột thầy ơi ! gia đình còn vất vả nhiều, mỗi năm vợ chồng cậy vào nghề bán Mai cũng xoay sở được phần nào. Năm nay lại khác, lượng Mai giảm đi vì rừng bị đốn phá nhiều, mọi thứ nguyên sinh cũng không còn như xưa nữa. Anh tự nhủ, dù sao trong nhà cũng có được vài cành Mai trong ba ngày tết. Anh mỉm cười.” Đó là câu chuyện thật, đời thật về những con người giữa thời đại mới. Cái nghèo vẫn cứ đeo bám như một hồn ma. Nhìn anh tay vịn cành Mai có vẻ an phận, tôi chợt thấy nơi anh dường như lâu lắm rồi anh chưa từng tận hưởng cành Mai mà chỉ dùng nó để bán cho người.

Anh biết không, thường thì mở đầu cho năm mới con người ta có khuynh hướng muốn quên đi hoàn toàn cái cũ, hoặc nói rõ hơn là những điều xui xẻo bất an. Nhưng ở một người giản dị như anh tôi nghỉ rằng cái khó, cái cực không dễ gì làm anh ngả quỵ. Bởi lẽ cái tâm lặng lẽ và sự nhàn hạ của anh cho thấy điều đó, điều mà cành Mai vừa mới truyền đạt trong anh, nhẫn nhục và lòng kiên định.

Như vậy, Mai muốn nói gì, gửi gấm điều gì đến với con người ? Người học Phật và kẻ thế gian nếu sống được như Mai thì hoàn cảnh sẽ khác đi và phẩm chất cũng trở nên hoàn mỹ. Trong đạo, người hành giả thường phải đối mặt với những thử thách thì có thể học theo đức tính của Mai, không lụy bước chùn chân và lòng nhẫn kham nghịch cảnh. Ngoài đời, kẻ thế tình lòng hay chao đảo thì Mai sẽ gợi lại trong họ một thái độ sống hiền hòa và ý chí vững vàng giữa lộ trình cuộc sống. Riêng tôi xin được vài lời gửi tặng cành Mai

“ Kinh qua mùa rét mướt

Cùng gió táp mưa sa

Tưởng chừng đêm hôm trước

Mai lặng chết êm đềm

Nào ngờ Mai thức dậy

Khoác lên chiếc áo vàng

Hiện nét cười vui thú

Ta nhìn Mai hân hoan.

Thích Thiện Lợi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/02/2018(Xem: 6037)
Cách nay cũng ngoại hai chục năm, Tôi có bạn thân ở Tóc-Tơn (Stockton), Đùa giỡn tim sen uống mấy ngụm, Suốt đêm trân tráo mắt đứng tròng.
15/02/2018(Xem: 7504)
Nếu Trái Đất mỗi ngày không múa điệu nghê thường lả lướt quanh Vầng Thái Dương rực rỡ thì có lẽ con người cũng chẳng chiêm ngưỡng được vẻ đẹp kỳ diệu của xuân hạ thu đông. Và nếu tâm thức con người không hòa điệu bước nhảy theo vũ khúc thiên thu của trời đất thì làm gì có cảnh rộn ràng vui tươi của ngày Tết theo truyền thống văn hóa Việt. Xuân, vì vậy, là hương sắc tuyệt trần của sự phối ngẫu nhiệm mầu giữa tâm, cảnh và thời gian. Chả thế mà danh thần Nguyễn Trãi, trong bài thơ “Hải Khẩu Dạ Bạc Hữu Cảm,” đã từng có lần nhìn sắc xuân đến say đắm: Nhãn biên xuân sắc huân nhân tuý (Sắc mùa xuân xông vào mắt khiến cho lòng say đắm)
15/02/2018(Xem: 6530)
Bài thơ nguyên gốc bằng chữ Hán, chữ Hán “Cáo Tật Thị Chúng” của Thiền sư Mãn Giác thời Lý (1052 – 1096)đã được phiên âm Hán-Việt và cũng đã được dịch bởi nhiều khách yêu thơ văn. Những nhà văn, Vĩnh Hảo xuất bản tác phẩm “Sân Trước Cành Mai.” Hơn nhữngthập niên sau,Nguyễn Tường Bách bên Đức có tác phẩm “Đêm Qua Sân Trước Một Cành Mai.” BS Đỗ Hồng Ngọc xuất bản cuốn “Cành Mai Sân Trước.” Trần Trung Đạo ở Massachusetts, Hoa Kỳ, có bài tâm bút “Tối Qua Sân Trước Một Cành Mai.” Võ Đình ở Florida, Hoa Kỳ, xuất bản cuốn “Một Cành Mai.” Thái Kim Lan bên Pháp cũng có bài tùy bút “Một Cành Mai.” Bài thơ nguyên gốc bằng chữ Hán, chữ Hán “Cáo Tật Thị Chúng” của Thiền sư Mãn Giác thời Lý (1052 – 1096)đã được phiên âm Hán-Việt và cũng đã được dịch bởi nhiều khách yêu thơ văn. Những nhà văn, Vĩnh Hảo xuất bản tác phẩm “Sân Trước Cành Mai.” Hơn nhữngthập niên sau,Nguyễn Tường Bách bên Đức có tác phẩm “Đêm Qua Sân Trước Một Cành Mai.” BS Đỗ Hồng Ngọc xuất bản cuốn “Cành Mai Sân Trước.
15/02/2018(Xem: 5361)
Như Mùa Xuân Ấy Thôi. Đã mấy mùa xuân xa Huế rồi, vậy là gần 13 năm còn gì phải hỏi..? Xuân về bên Huế ai về lại cho tôi gởi chút tình về lại bến xưa. Xuân về rồi mà ta vẫn miệt mài ngồi bên thất củ, để đảnh lễ Tam bảo trong căn phòng phổ tịnh, trì danh niệm Phật, tham cứu kinh điển, chiêm nghiệm năm qua có gì sung túc trong việc tu và học. Trong không khí thanh bình đón mùa xuân Mậu Tuất, tôi đã thầm mong cho ai đó hữu duyên tín tâm Tam bảo, cho thầy tổ trùng hưng, cho huynh đệ vững chắc như kim cương, không lây tâm chuyển ý tu hành, mà kiên định như gốc mai kia chịu đựng tuyết phong, dù lạnh giá vẫn sưởi ấn bằng nụ mai vàng chớm nở.
15/02/2018(Xem: 4752)
Đầu xuân dâng nén tâm hương Cúng dường Tam Bảo mười phương hiện tiền Nguyện mong thế giới bình yên Muôn người vui sống trọn niềm an vui .
15/02/2018(Xem: 5752)
Xuân Tết Nguyên Đán, còn là Xuân Di Lặc đối với Đạo Phật Việt Nam. Một mùa Xuân hướng đến một tương lai cao rộng, chân thiện mỹ, hạnh phúc an lạc chân thật. Mùa Xuân Di Lặc đến, nhằm nhắc nhở chúng sanh luôn sống bằng đức hạnh Từ Bi Hỷ Xả qua hình ảnh của đức Phật Di Lặc thị hiện. Đó là: Đại đỗ năng dung, dung thế gian nan dung chi sự. Hàm nhan vi tiếu, tiếu thế gian nan tiếu chi nhân. Nghĩa là: Cái bụng lớn có thể dung chứa những việc mà người đời không dung chứa được. Miệng nở nụ cười mỉm với những điều mà người đời khó có thể mỉm cười được.
14/02/2018(Xem: 12609)
Phật khi còn tại thế gian Có vua hung ác, bạo tàn, hại dân Nghe ngài thuyết pháp ở gần Vua theo dân chúng ân cần tới lui Xin ngài kể một chuyện vui Lại vừa hữu ích cho đời dài lâu. Phật bèn kể lại chuyện sau Chuyện "Con Chó Đói" xiết bao lạ thường.
14/02/2018(Xem: 6929)
Cách đây vài chục năm mỗi độ Xuân về, mọi người lớn nhỏ, ai ai cũng lo mua thiệp chúc Tết gửi đến bạn bè thân hữu bà con ruột thịt như là một dịp tốt để bày tỏ lòng quý mến nhau, hoặc là vì giao dịch lễ nghĩa hầu như bắt buộc người ta phải làm. Trong thời đại vi tính bây giờ, những tập tục tốt đẹp này người ta vẫn còn giữ nhưng ít người gửi thiệp chúc Tết qua đường bưu điện mất thời giờ,đa sốngười ta chọn những mẫu mã có sẵn trên internet, gõ vài lời chúc tốt đẹp, rồi ghi địa chỉ email của người mình quen, bấm "send" một cái là người bên kia nhận lời chúc của mình liền. Hay là trong ba ngày Tết, người ta gọi điện thoại thẳng chúc Tết lẫn nhau. Còn trong nhà, thì con cháu chúc Tết mừng tuổi ông bà cha mẹ rồi nhận tiền lì xì. Tuỳ theo bối cảnh gia đình hay hoàn cảnh mà người ta chúc những lời như sau:
14/02/2018(Xem: 15318)
Ớn lạnh cả làng ăn thịt chó mừng xuân (thơ), Nhân quả ngàn đời chẳng thể tha Đừng vì truyền thống giết cho ra Mở tiệc vui xuân ăn xác chó Nghe mà ớn lạnh quá xót xa . Năm nay năm chó quí vị ơi ! Hãy lấy từ bi sống nghĩ suy Bỏ đi tập tục ngàn năm(?) đó Thời buổi bây giờ chẳng thiếu chi .
14/02/2018(Xem: 7545)
Ngộ Nhạc và lời: Nguyễn Ngọc Thạch Ca sĩ: Gia Huy