Về lại chốn xưa (thơ)

14/02/202421:00(Xem: 2105)
Về lại chốn xưa (thơ)

tri lac va thay nguyen tang


VỀ LẠI CHỐN XƯA
 

Khách phong trần mãi mê phiêu bạt
Chốn phồn hoa ngũ dục đắm say
Mặt trời đã lặn sau lưng đồi
Đường về quê dịu vợi mù khơi.
 
Khách như cùng tử quên ngọc quý
Nay đây mai đó giữa chợ đời
Bụi trần ai xuân đông ô nhiễm
Bóng phù vân thu hạ thương vay.
 
Khách lầm tưởng mình là ngọn gió
Lay tàu chuối dưới cơn mưa chiều
Là tiếng chim lạc lõng cô liêu
Là mông lung hoàng hôn ký ức.
 
Khách là nỗi vui buồn thương ghét
Là được mất hoan lạc sầu đau
Là chiếc lá đổi sắc thay màu
Là sinh diệt trong từng hơi thở.
 
Hãy dừng lại! Khách ơi dừng lại
Đường sinh tử sáu nẻo trầm luân
Gom vạn niệm trở về nhất niệm
Quán hơi thở tỉnh thức nhiệm mầu.
 
Nay là chủ tĩnh lặng chiếu sáng
Sắc, thinh, hương, vị, xúc là không,
Pháp cũng không, trống rỗng trong suốt
Yên bình an trú Như Như Lai.
 
Về chốn xưa! Về lại chốn xưa
Vô sinh diệt con đường giải thoát
Về chốn xưa! Về lại chốn xưa
Hằng hiện hữu trang nghiêm thanh tịnh.
 
Trí Lạc
 


hoasen1

CON ĐƯỜNG CHÁNH PHÁP
 
Tôi đứng bên con sông buồn
Lặng nhìn dòng nước chảy hắt hiu
Dặt dìu từng con sóng vỗ
Ru tôi về dĩ vãng xa xôi.
 
Bao năm qua tôi như chiếc lá vàng
Lững lơ
Chỉ cần một cơn gió thoảng
Chiếc lá sẽ rơi.
 
Tôi như con thuyền lênh đênh giữa đại dương mênh mông
Phiêu dạt bềnh bồng không bến đỗ
Chỉ cần một cơn sóng dữ
Thuyền sẽ không còn.
 
Tôi bùì ngùi tự hỏi:
Quê hương của tôi ở đâu? Đâu là cội nguồn tâm linh?
Con đường nào hoa nở dưới chân, chim hót trên đầu
Con đường nào vang vọng lời kinh chú nguyện
Pháp âm vi diệu nhiệm mầu
Cho tôi lìa xa hồng trần, rời khỏi bến mê.
 
A ha!
Con đường chánh pháp
Bốn mươi chín năm giáo hoá chúng sanh
Con đường in dấu chân sen
Cam lồ pháp vũ
Tưới tẩm tâm hồn hạ liệt
Sa mạc nóng cháy ruộng đồng hoang vu.
Con đường in dấu chân tỉnh thức
Mỗi bước chân quang minh rực rỡ
Soi sáng màn đêm tối mù.
 
A ha!
Quê hương là tôi. Tôi là cội nguồn tâm linh.
Con đường chánh pháp
Đưa tôi về bản tánh chơn như
Thiên thu bất sanh bất diệt.
A ha!
 
Trí Lạc
 


hoa_sen (4)

ĐẠO TÂM

Tôi đang sống như chưa từng biết sống
Xuân hồng tươi hoa nở rộ hồn tôi
Bát ngát hương thơm tình đời thơ mộng
Vũ trụ chan hòa khúc hát tinh khôi.
 
Bạn hãy cùng tôi cất tiếng hát vang
Vút tận trời cao, cuối tận biển sâu
Mừng hạnh phúc, yêu thương và an lạc
Về trên thế giới đổ nát tang thương.
 
Tôi đang sống như chưa từng biết sống
Nắng hạ vàng dệt lụa trên sông xanh
Tiếng hát đầu xuân vẫn còn vang vọng
Tâm thức tràn đầy mây trắng đường xưa.
 
Bạn hãy cùng tôi phát bồ đề tâm
Dõng mãnh tu hành thoát khỏi biển mê
Bao đời tù đày trầm luân trôi nổi
Buông tất cả ta dạo bước sơn khê.
 
Tôi đang sống như chưa từng biết sống
Trên thanh long đỏ dưới hoa cúc vàng
Gió thu mát thay nắng hè oi ả
Đôi bồ câu âu yếm rỉa lông nhau.
 
Bạn hãy cùng tôi ngắm lá vàng rơi
Thực chiêm nghiệm cuộc đời vốn huyễn ảo
Sanh diệt lẽ thường duyên hợp duyên tan
Chấp thủ ngã gốc luân hồi sanh tử.
 
Tôi đang sống như chưa từng biết sống                                
Thương người nghèo đói lạnh giữa trời đông
Màn trời chiếu đất áo mỏng manh run
Da tím bầm tay chân cóng tê cứng.
 
Bạn hãy cùng tôi trải rộng tấm lòng
Giúp người hoạn nạn cơ hàn khốn khổ
Hành hạnh từ bi tùy hỷ đạo tâm
Đảnh lễ Như Lai chí thành hồi hướng.
 
Thời gian luân chuyển tựa cánh thoi đưa
Tâm cảm nhận nhưng không hề rong ruổi
Hiểu vô thường, biết tánh không vạn pháp
An lạc chết và hoan hỷ tái sanh.
 

Trí Lạc
                                          
 
 
 
 
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/02/2016(Xem: 13582)
Người Trung Hoa và người Ấn Độ coi khỉ như một con vật linh thiêng là thần khỉ là hầu vương, đại thánh tề thiên. Trong lãnh vực võ thuật cổ truyền, khỉ có riêng biệt những thế võ khỉ được gói ghém trong những bài “Hầu Quyền.”
05/02/2016(Xem: 13805)
Người qua một giấc Đông miên - Trở mình tỉnh thức.. ngoài hiên Xuân về
05/02/2016(Xem: 13991)
Nghinh xuân trống gõ bên thềm - Đỏ hoa Râm Bụt cửa Thiền mãn khai
05/02/2016(Xem: 14007)
Rộn ràng chuông mõ ê a Cuối năm các Tiểu vào nhà đón Xuân.
05/02/2016(Xem: 15874)
Xuân qua xuân lại mấy lần Hoa Xuân rơi rụng cũng ngần ấy thôi Xuân là tất cả đất trời Trăm hoa đua nhụy đón mời Xuân sang Cuộc đời như thể mây tan Trải qua mọi cảnh cung đàn biệt ly Người xưa đâu qủan sá gì Dẫu cho tóc bạc không vì xôn xao Xuân đi ai bảo xuân nào Hoa kia còn mãi trôi vào không trung Cành mai một nhánh trùng phùng Đêm qua sân trước như chừng nở hoa.
02/02/2016(Xem: 5779)
“Chúc Xuân Mới” dẫu Đông-Tây-Nam-Bắc Tất cả những lòng ước nguyện như nhau : Cầu Thế giới Thanh bình Nhân sinh An lạc Để thưởng Xuân với cảnh đẹp muôn màu
01/02/2016(Xem: 6604)
Cuối cũng rồi cũng đến ngày cuối năm, cái ngày như được báo trước bởi phong tục cúng tiễn đưa Ông Táo về trời 23 thang chạp. Nhớ lại quảng đời tuổi thơ của mình, khi chưa đủ trí khôn để hiểu rõ nguồn gốc, sự tích Ông Táo, chỉ biết ông qua hình ảnh đội mão cánh chuồn xốc xếch, mặc áo dài đen nhưng không có quần dài, để lộ hai ống quyển đầy lông lá và mang đôi giày quá cở trông rất buồn cười. (ảnh 1: Hình ảnh ông Táo trong mắt tôi), nhưng cái ngày cúng tiễn ông lên trời chầu “Ngọc hoàng “ nó thú vị làm sao. Bởi vì trông ông buồn cười vậy nhưng quyền lực của ông nằm trong tớ sớm dài thoòng cặp nách bên mình để trình tấu với Ngọc hoàng. Vậy mà ngày tiễn đưa ông về trời đã đi vào nếp sống của con dân đất Việt tự bao đời.
01/02/2016(Xem: 5755)
Nếu tôi bắt đầu cho bài viết bằng câu “Năm Khỉ nói chuyện Khỉ“ chắc các bạn sẽ lắc đầu cho tôi thuộc loại “Khỉ mốc“ hay “Khỉ khô“ hay tệ hơn nữa là “Khỉ…gió“ gì đi chăng nữa cũng chẳng sao, vì tôi không viết về đề tài nóng bỏng này. Tôi viết cái khác cơ! Tôi nhớ câu nhà văn kiêm nhà báo Chu Tử thời xa xưa đã viết, làm báo khi nào thiếu đề tài cứ việc lôi chuyện Tam Quốc Chí ra bàn là viết được thiên thu bất tận, chủ bút hay chủ nhiệm gì cũng không thể mắm muối được. Trước khi bàn chuyện “lớn“, Thiên thời - Địa lợi - Nhân hòa, tôi xin được sơ qua vài dòng tâm sự cùng các bạn.
29/01/2016(Xem: 5149)
Mùa Xuân cây trổ lộc non Hoa An Nhiên nở thơm vườn nhân sinh Con chim Én hót trên cành Mừng Xuân An Lạc Chúc Lành Nhân Gian ... Diệu Minh Tuệ Nga Mùa Xuân Biển Mẹ Lại Tết đến rồi, đón Tết a ! Trăm năm Mộng, Thực cõi người ta Tìm Trăng năm ấy mùa thi hội
26/01/2016(Xem: 8181)
Lên chùa hái lộc đầu xuân Hái tâm thanh tịnh, an lành trọn năm Hoa đời hoa đạo vô tâm Một tâm vô ngã cho lầm lỗi qua Tu từ vô lượng kiếp xa Có ai hái được đoá hoa ưu đàm Bụi trần vẫn vướng già lam Được thua còn mất có làm đảo điên Vẫn chưa sống hết cùng duyên Vẫn còn mê muội kiếm tìm viẽn vông Đầu năm hái những chờ mong Hái từ bi để trong tâm tặng đời.