Về lại chốn xưa (thơ)

14/02/202421:00(Xem: 2270)
Về lại chốn xưa (thơ)

tri lac va thay nguyen tang


VỀ LẠI CHỐN XƯA
 

Khách phong trần mãi mê phiêu bạt
Chốn phồn hoa ngũ dục đắm say
Mặt trời đã lặn sau lưng đồi
Đường về quê dịu vợi mù khơi.
 
Khách như cùng tử quên ngọc quý
Nay đây mai đó giữa chợ đời
Bụi trần ai xuân đông ô nhiễm
Bóng phù vân thu hạ thương vay.
 
Khách lầm tưởng mình là ngọn gió
Lay tàu chuối dưới cơn mưa chiều
Là tiếng chim lạc lõng cô liêu
Là mông lung hoàng hôn ký ức.
 
Khách là nỗi vui buồn thương ghét
Là được mất hoan lạc sầu đau
Là chiếc lá đổi sắc thay màu
Là sinh diệt trong từng hơi thở.
 
Hãy dừng lại! Khách ơi dừng lại
Đường sinh tử sáu nẻo trầm luân
Gom vạn niệm trở về nhất niệm
Quán hơi thở tỉnh thức nhiệm mầu.
 
Nay là chủ tĩnh lặng chiếu sáng
Sắc, thinh, hương, vị, xúc là không,
Pháp cũng không, trống rỗng trong suốt
Yên bình an trú Như Như Lai.
 
Về chốn xưa! Về lại chốn xưa
Vô sinh diệt con đường giải thoát
Về chốn xưa! Về lại chốn xưa
Hằng hiện hữu trang nghiêm thanh tịnh.
 
Trí Lạc
 


hoasen1

CON ĐƯỜNG CHÁNH PHÁP
 
Tôi đứng bên con sông buồn
Lặng nhìn dòng nước chảy hắt hiu
Dặt dìu từng con sóng vỗ
Ru tôi về dĩ vãng xa xôi.
 
Bao năm qua tôi như chiếc lá vàng
Lững lơ
Chỉ cần một cơn gió thoảng
Chiếc lá sẽ rơi.
 
Tôi như con thuyền lênh đênh giữa đại dương mênh mông
Phiêu dạt bềnh bồng không bến đỗ
Chỉ cần một cơn sóng dữ
Thuyền sẽ không còn.
 
Tôi bùì ngùi tự hỏi:
Quê hương của tôi ở đâu? Đâu là cội nguồn tâm linh?
Con đường nào hoa nở dưới chân, chim hót trên đầu
Con đường nào vang vọng lời kinh chú nguyện
Pháp âm vi diệu nhiệm mầu
Cho tôi lìa xa hồng trần, rời khỏi bến mê.
 
A ha!
Con đường chánh pháp
Bốn mươi chín năm giáo hoá chúng sanh
Con đường in dấu chân sen
Cam lồ pháp vũ
Tưới tẩm tâm hồn hạ liệt
Sa mạc nóng cháy ruộng đồng hoang vu.
Con đường in dấu chân tỉnh thức
Mỗi bước chân quang minh rực rỡ
Soi sáng màn đêm tối mù.
 
A ha!
Quê hương là tôi. Tôi là cội nguồn tâm linh.
Con đường chánh pháp
Đưa tôi về bản tánh chơn như
Thiên thu bất sanh bất diệt.
A ha!
 
Trí Lạc
 


hoa_sen (4)

ĐẠO TÂM

Tôi đang sống như chưa từng biết sống
Xuân hồng tươi hoa nở rộ hồn tôi
Bát ngát hương thơm tình đời thơ mộng
Vũ trụ chan hòa khúc hát tinh khôi.
 
Bạn hãy cùng tôi cất tiếng hát vang
Vút tận trời cao, cuối tận biển sâu
Mừng hạnh phúc, yêu thương và an lạc
Về trên thế giới đổ nát tang thương.
 
Tôi đang sống như chưa từng biết sống
Nắng hạ vàng dệt lụa trên sông xanh
Tiếng hát đầu xuân vẫn còn vang vọng
Tâm thức tràn đầy mây trắng đường xưa.
 
Bạn hãy cùng tôi phát bồ đề tâm
Dõng mãnh tu hành thoát khỏi biển mê
Bao đời tù đày trầm luân trôi nổi
Buông tất cả ta dạo bước sơn khê.
 
Tôi đang sống như chưa từng biết sống
Trên thanh long đỏ dưới hoa cúc vàng
Gió thu mát thay nắng hè oi ả
Đôi bồ câu âu yếm rỉa lông nhau.
 
Bạn hãy cùng tôi ngắm lá vàng rơi
Thực chiêm nghiệm cuộc đời vốn huyễn ảo
Sanh diệt lẽ thường duyên hợp duyên tan
Chấp thủ ngã gốc luân hồi sanh tử.
 
Tôi đang sống như chưa từng biết sống                                
Thương người nghèo đói lạnh giữa trời đông
Màn trời chiếu đất áo mỏng manh run
Da tím bầm tay chân cóng tê cứng.
 
Bạn hãy cùng tôi trải rộng tấm lòng
Giúp người hoạn nạn cơ hàn khốn khổ
Hành hạnh từ bi tùy hỷ đạo tâm
Đảnh lễ Như Lai chí thành hồi hướng.
 
Thời gian luân chuyển tựa cánh thoi đưa
Tâm cảm nhận nhưng không hề rong ruổi
Hiểu vô thường, biết tánh không vạn pháp
An lạc chết và hoan hỷ tái sanh.
 

Trí Lạc
                                          
 
 
 
 
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/01/2017(Xem: 9387)
Ăn là gì? Ăn, ai mà không biết? đầu năm hỏi một câu vớ vẩn! À há, cái chuyện tưởng như vớ vẩn thế mà có lắm chuyện để bàn. Đành rằng ai cũng biết, ăn là quá trình dung nạp thức ăn. Nhưng tìm được thức ăn để mà dung nạp, không hề đơn giản. Từ thời nguyên thủy, để có thức ăn nhiều loài đã phải sống chết giành giật. Còn thời nay, suy cho cùng, chẳng phải thức ăn là nguyên nhân của mọi nguyên nhân gây ra xung đột trên trái đất này? Đó là chuyện dưới đất, còn cõi trời có bận tâm về chuyện ăn không? Tôi nghĩ là có. Trong Kinh Duy Ma, phẩm Phật Hương Tích có chép, ngài Xá Lợi Phất, đệ tử lớn của Đức Phật, tại một Pháp hội có Phật, Bồ Tát và Chư thiên lên tới 32 ngàn vị, đã để tâm nghĩ “Giờ ăn gần đến, các Bồ Tát đây sẽ thọ thực nơi đâu?”. Như vậy để thấy rằng, ăn, không phải là chuyện vớ vẩn
24/01/2017(Xem: 14490)
Đã là người Việt Nam hẳn không một ai lớn lên mà không khắc ghi trong tim hình ảnh hương vị ngày Tết cổ truyền: sắc đỏ phong bao lì xì, màu xanh mơn mởn bánh chưng bánh tét, củ kiệu, dưa hành… và nếu như người dân ở miền Bắc chăm chút cho những cành đào đỏ thắm, thì ở miền Nam, màu vàng chói như ánh mặt trời của hoa mai lại chính là dấu hiệu báo hiệu tết đến, xuân về.
24/01/2017(Xem: 14795)
Thường thì người dân tìm gà quý, cá ngon, giết lợn, mua bia, mua rượu,… về để mừng đón năm mới. Đa phần người dân làm như vậy. Thế còn, Phật tử chúng ta làm gì để đón năm mới. Tôi xin kể ra đây những việc làm của các Phật tử tại 3 địa điểm khác nhau, thuộc 3 đối tượng khác nhau. Mong rằng các câu chuyện sẽ mang đến cho người đọc hương pháp mùa xuân.
24/01/2017(Xem: 5302)
Phù sa ngơ ngẩn chạy ra đồng Tội lá buông tay níu cội nguồn Mây ước ao về làm sóng quẫy Đâu ngờ khi chết cũng thành sông
24/01/2017(Xem: 5588)
Nắng xuân ấm cả đất trời Tình xuân mang đến lòng người vui tươi Hoa xuân luôn nở nụ cười Nàng xuân dạo mát rong chơi phố phường .
24/01/2017(Xem: 8632)
Lâm Bô (968-1028) thi nhân thời Tống, tự Quân Phục người Tiền Đường ( nay thuộc Hàng Châu Chiết Giang ). Thời trẻ thường đi du ngoạn miền Giang Hoài, về già quy ẩn Tây Hồ, Hàng Châu ở một mình trên núi, trồng mai nuôi hạc, không ra làm quan, không lấy vợ, “ mai là vợ, hạc là con” Năm Thiên Thánh thứ 6 ông mất, Tống Nhân Tông ban thụy là Hòa Tĩnh tiên sanh. Tác phẩm: Hòa Tĩnh thi tập 4 quyển, bổ di 1 quyển.
22/01/2017(Xem: 5933)
Mỗi cuối năm khi hoa mai, hoa đào bắt đầu nở, khi ngoài trời vài cơn gió hiu hiu lạnh nhẹ nhàng lướt qua trên cành cây ngọn trúc, thì chúng ta biết là mùa Xuân đang về. Mùa Xuân chưa hẳn là mùa đẹp nhất trong năm, nhưng mùa Xuân là mùa mà cây cỏ đâm chồi nẩy lộc, là mùa của các loài hoa có tên hay không tên đua nhau rộ nở khoe sắc, mùa mà theo truyền thống phương Đông mọi người dù nghèo hay giàu, dù đang thảnh thơi nhàn hạ hay đang tất bật làm ăn cực khổ ở nơi xa, cũng đều mong muốn quay về sum họp với gia đình: cha mẹ, vợ chồng, con cái, để cùng nhau đón chào mùa Xuân mới.
22/01/2017(Xem: 6973)
Tết Nguyên đán bước sang năm mới 2017 theo chu kỳ can chi là tết Đinh Dậu, Tết con gà. Trong đời thường lẫn văn học nghệ thuật dân gian, hình tượng con gà gắn bó mật thiết với hình ảnh của sự chăm chỉ, dũng mãnh “gà trống gọi mặt trời”, tình mẫu tử “gà mẹ xù lông bảo vệ con” hay như một lời chúc cho cho gia đình con cháu đề huề, vợ chồng mới cưới sớm có con qua bức tranh “Đàn gà mẹ con” của dòng tranh Đông Hồ nổi tiếng…
22/01/2017(Xem: 6820)
_ Chiều chiều con quạ lợp nhà Con cu chẻ lạt, con gà đưa tranh Câu hát đơn giản truyền đi một thông điệp hoà bình và hạnh phúc, giấc mơ đã xuyên triền miên qua nhiều thế hệ. Ước mơ hòa bình : quạ là loài ác điểu chuyên ăn cướp trứng và bắt cóc gà con ; gà là loài gia cầm hiền lành, nhưng khi bảo vệ ổ trứng và đàn con cũng trở thành hung tợn, thường đánh bạt đối phương. Ở đây hai con chim thù địch hợp tác làm chung một việc. Quạ chim trời, ở vị thế cao, làm việc chủ đạo là lợp nhà ; gà, chim chuồng, ở vị trí thấp, đưa tranh làm việc trung gian ; cu, biểu tượng cho tình yêu đôi lứa, chẻ lạt, tạo điều kiện ràng buộc.
22/01/2017(Xem: 6266)
Con Gà cục tác lá chanh Con Lợn ủn ỉn mua hành cho tôi Con Chó khóc đứng khóc ngồi Mẹ ơi đi chợ mua tôi đồng riềng.