Xuân An Nhiên (thơ)

25/01/202408:24(Xem: 2927)
Xuân An Nhiên (thơ)


xuan giap thin 2024

Xuân an nhiên

  

Ta về qua những đường trăng

Khói loang mảnh biếc hương trầm chiều xuân

Trời hanh đã hết vũ vần

Sân thiêng bàng bạc phong vân cuối ngày

Xuân về qua những nhành mai

Chuông ngân ấm tiếng chiều phai nắng vàng

Qua rồi gối mộng trần gian

Vô vi trước những phai tàn cuối đông

Xuân về bỏ những được - không

An nhiên nhẹ gánh tang bồng khói sương

Trao nhau lời mến lời thương

Trọn năm hạnh phúc trên đường đạo tâm.

 

***


xuan Giap thin-2

Xuân Thiền

 

Bóng xuân về phố cũ

Người ở chốn nơi nào

Giữa mịt mờ gió bụi

Có giữ lòng thanh tao

 

Người đi trong nẻo giác

Rời xa chốn thị phi

Rũ tay tàn giấc mộng

Nhớ năm tháng xuân thì

 

Một chén thương đã cạn

Một chén đắng đã tan

Ta về trong tỉnh thức

Đón xuân mới nhẹ nhàng

 

Một dòng thư gửi chúc

Trong tâm thức vẹn nguyên

Vết thương ngày đã cũ

Xin gửi chốn cội Thiền

 

Đón xuân lòng thong thả

Về bên góc đạo tràng

Những đớn đau đã trả!

Đời nghe những thênh thang.

 

                                                           

Tác giả:

Võ Đào Phương Trâm (cư sĩ An Tường Anh)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/01/2011(Xem: 7456)
Mấy ngày Tết đã qua. Những lăng xăng rộn ràng của báo chí, hội chợ và sạp hoa đã lắng dịu, nhường chỗ cho những sinh hoạt bình thường, thật bình thường. Nhưng ngàn hoa nội cỏ hãy còn tươi thắm rực rỡ dưới nắng xuân ấm áp. Và đâu đó, trong khi hoa hãy còn trên cành thì vẫn liên tục diễn ra những xung đột, xâu xé nhau, giữa những lý tưởng, chính nghĩa, quan điểm, lập trường chính trị hay tôn giáo. Những dị-đồng sinh ra bè phái và thành kiến. Những thắng-bại sinh ra kiêu hãnh và đố kỵ.
26/12/2010(Xem: 5410)
Đề tài này có vẻ lạ lẫm đối với người đời, nhưng quen thuộc với những người con Phật, và đặc biệt thân thiết với các Thiền Sinh, vì liên quan đến công phu tu tập hàng ngày.
20/12/2010(Xem: 13007)
Không sinh, không diệt. Không đến, không đi. Đó chính là ý nghĩa nền tảng về một tâm xuân miên viễn. Khi chúng ta nhìn sự vật có sinh có diệt, có đến có đi, lòng ta không khỏi sinh ra những luyến lưu tiếc nuối.
13/10/2010(Xem: 7739)
Ngày ấy, không biết từ bao giờ và cũng không biết bằng cách gì, Quỷ chiếm đoạt tất cả đất nước. Người chỉ ăn nhờ ở đậu và làm rẽ ruộng đất...
24/08/2010(Xem: 12402)
Thiệp Xuân Giáp Ngọ 2014 của Tu Viện Quảng Đức