Mùa Đông Cảm Thán

04/01/202205:30(Xem: 3526)
Mùa Đông Cảm Thán
nam dan noi chuyen cop


MƯA ĐÔNG CẢM THÁN!


Mưa đông mưa mãi, mưa lòng ai?
Mưa suốt canh thâu đến sáng nay,
Lại báo chiều tà thêm tuyết đổ,
Bao người vất vã ở bên ngoài.
Đàn chim réo gọi tìm nơi trú,
Phận người lắm kẻ bận sinh nhai.
Bầy cá chui mình nơi đáy nước,
Nhiều người ủ rũ ở hiên tây.

Mưa đông mưa mãi, lòng ta mưa!
Mưa suốt canh thâu, ngày chẳng chừa.
Tà dương tuyết phủ càng giá rét,
Bao người cơ nhỡ chẳng rèm thưa.
Đàn chim réo gọi về bụi rậm,
Kiếp phận con người buổi sớm trưa.
Bầy cá ẩn mình sâu vực thẩm,
Không ít nhiều người kiếp nắng mưa.

Thơ của Thích Thiện tài



Đây là hai bài thơ viết vội, chưa chỉnh đúng vần điệu của Đường thi.  Nếu có vị Cao nhân nào đắc ý, xin chỉnh biên bỗ túc đủ đầy.
Đầu năm Dương lịch mà khí hậu thời tiết bất bình thường, hỏi xem Cọp đến có lắm gì sợ hãi bi thương hay không? Mà cổ nhân lại bảo:
“Năm Dần con cọp gớm ghê,
Bắt người móc họng, tha về non cao”.
Nhưng không đâu, Cọp dễ thương lắm! Do con người mình gây chuốc họa và làm kẻ thù với Cọp.
Cọp đã ẩn mình sống trong rừng rậm hoang vu, mà do vì con người ngày sinh sản đông rồi cách này cách khác tàn sát Cọp.  Cọp tuy mạnh bạo một chút, nhưng vóc dáng yểu điệu nhẹ nhàng như thục nữ; cho nên Cọp biểu trưng cho Âm nghi, còn Rồng thì biểu trưng cho Dương nghi.
Rất nhiều cổ nhân, thường khen ngợi chính nhân Quân tử, hay các bậc Trượng phu qua nhiều câu danh ngôn: 
“Ngọa Hổ Tàng Long”.
Hay:
“Long Tranh Hổ Đấu”.
Hoặc:
Hổ Huyệt Long Đàm”.
Theo ngôn ngữ Việt Nam thường nói:
“Cọp chết để da, người ta chết để tiếng”.
Hay:
”nam thực như Hổ, Nữ thực như Miêu”.
Hoặc:
“Hổ phụ sinh Hổ tử”.
Còn nhiều câu:
“Mãnh Hổ nan địch quần Hồ”.
Thời Dân tộc ta, Nhà Trần dưới sự chỉ huy của Trần Hưng Đạo có Ngũ hổ tướng: Trần Bình Trọng, Trần Quốc Toản. Trần Khánh Dư, Trần Quang Khải và Trần Nhật Duật.
Thời nhà Nguyễn khi vua Gia Long đánh nhau với quân Tây Sơn, có ngũ hổ tướng Gia Định là: Lê Văn Duyệt, Nguyễn Huỳnh Đức, Nguyễn Văn Nhơn, Nguyễn Văn Trương, Trương Tấn Bửu.
Gần nhất, thời Pháp thuộc, ông Nguyễn Thiện Thuật khởi nghĩa chống giặc ngoại xâm, lấy vùng rừng núi hiểm trở Yên Thế, đã chiến thắng giặc Pháp nhiều lần, oai danh lừng lẫy, kính phục tôn ông là "Hùm thiêng Yên Thể".
 
Với tinh thần Phật giáo, Cọp được họa lên tượng trưng cho Siêu việt và Vinh quang.  Cọp gắn liền với nhành tre là sự hài hòa mạnh và yếu, sự ô trược tối tăm mà có đôi mắt sáng rạng ngời.
Dòng vo vài ý cho vui, ai có chi hay xin viết thêm vào, tự nhiên nhé.
Mỹ Châu, ngày 3 tháng 1 năm 2022.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/02/2016(Xem: 15879)
Chiều cuối năm vắng nhà - Xuân đầu tiên xa mẹ - Lòng buồn nên thở than - Tái tê vì nhớ quê…
06/02/2016(Xem: 5553)
Về chùa lễ Phật vui năm mới Hái lộc mừng xuân đón khí lành. Hạnh phúc sẻ chia cùng bạn đạo Buồn vui gánh vác với anh em. Đất nước thái bình xuân thịnh vượng Quốc gia hưng thịnh tết khương ninh. Người già tăng thọ vui con cháu Tuổi trẻ hưng danh hiển tổ tông.
05/02/2016(Xem: 13621)
Người Trung Hoa và người Ấn Độ coi khỉ như một con vật linh thiêng là thần khỉ là hầu vương, đại thánh tề thiên. Trong lãnh vực võ thuật cổ truyền, khỉ có riêng biệt những thế võ khỉ được gói ghém trong những bài “Hầu Quyền.”
05/02/2016(Xem: 14391)
Người qua một giấc Đông miên - Trở mình tỉnh thức.. ngoài hiên Xuân về
05/02/2016(Xem: 14060)
Nghinh xuân trống gõ bên thềm - Đỏ hoa Râm Bụt cửa Thiền mãn khai
05/02/2016(Xem: 14111)
Rộn ràng chuông mõ ê a Cuối năm các Tiểu vào nhà đón Xuân.
05/02/2016(Xem: 15986)
Xuân qua xuân lại mấy lần Hoa Xuân rơi rụng cũng ngần ấy thôi Xuân là tất cả đất trời Trăm hoa đua nhụy đón mời Xuân sang Cuộc đời như thể mây tan Trải qua mọi cảnh cung đàn biệt ly Người xưa đâu qủan sá gì Dẫu cho tóc bạc không vì xôn xao Xuân đi ai bảo xuân nào Hoa kia còn mãi trôi vào không trung Cành mai một nhánh trùng phùng Đêm qua sân trước như chừng nở hoa.
02/02/2016(Xem: 5806)
“Chúc Xuân Mới” dẫu Đông-Tây-Nam-Bắc Tất cả những lòng ước nguyện như nhau : Cầu Thế giới Thanh bình Nhân sinh An lạc Để thưởng Xuân với cảnh đẹp muôn màu
01/02/2016(Xem: 6626)
Cuối cũng rồi cũng đến ngày cuối năm, cái ngày như được báo trước bởi phong tục cúng tiễn đưa Ông Táo về trời 23 thang chạp. Nhớ lại quảng đời tuổi thơ của mình, khi chưa đủ trí khôn để hiểu rõ nguồn gốc, sự tích Ông Táo, chỉ biết ông qua hình ảnh đội mão cánh chuồn xốc xếch, mặc áo dài đen nhưng không có quần dài, để lộ hai ống quyển đầy lông lá và mang đôi giày quá cở trông rất buồn cười. (ảnh 1: Hình ảnh ông Táo trong mắt tôi), nhưng cái ngày cúng tiễn ông lên trời chầu “Ngọc hoàng “ nó thú vị làm sao. Bởi vì trông ông buồn cười vậy nhưng quyền lực của ông nằm trong tớ sớm dài thoòng cặp nách bên mình để trình tấu với Ngọc hoàng. Vậy mà ngày tiễn đưa ông về trời đã đi vào nếp sống của con dân đất Việt tự bao đời.
01/02/2016(Xem: 5762)
Nếu tôi bắt đầu cho bài viết bằng câu “Năm Khỉ nói chuyện Khỉ“ chắc các bạn sẽ lắc đầu cho tôi thuộc loại “Khỉ mốc“ hay “Khỉ khô“ hay tệ hơn nữa là “Khỉ…gió“ gì đi chăng nữa cũng chẳng sao, vì tôi không viết về đề tài nóng bỏng này. Tôi viết cái khác cơ! Tôi nhớ câu nhà văn kiêm nhà báo Chu Tử thời xa xưa đã viết, làm báo khi nào thiếu đề tài cứ việc lôi chuyện Tam Quốc Chí ra bàn là viết được thiên thu bất tận, chủ bút hay chủ nhiệm gì cũng không thể mắm muối được. Trước khi bàn chuyện “lớn“, Thiên thời - Địa lợi - Nhân hòa, tôi xin được sơ qua vài dòng tâm sự cùng các bạn.