Đàm Đạo Cuối Năm

31/01/201921:21(Xem: 4749)
Đàm Đạo Cuối Năm

Xuan dan gian cai bien

Tiểu Phẩm  

ĐÀM ĐẠO CUỐI NĂM

 

            Năm cùng tháng tận, hương xuân phảng phất đó đây, đang ngồi cùng nhau bên chén trà sen và khay mứt thập cẩm thơm nức, thầy Tử Cống đột nhiên hỏi Khổng Tử:

            - Người chết có biết gì không hay không biết gì nữa?

            Khổng Tử ngẫm nghĩ một hồi mới nói:

            - Ngày Xuân ngày Tết đến nơi mà nói chuyện chết chóc e nghe không đặng…

           Thầy Tử Cống cười khẩy, nói nhẹ nhàng:

           -  Đang chỉ là những ngày cuối năm, chưa sang năm mới, bệnh gì mà cữ? Xin hỏi lại: Người chết có biết gì không hay không biết gì nữa?

            Khổng Tử phải nhíu mày nhăn mặt, rồi thở dài nói:

          -  Ta mà nói hẳn ra rằng “Người chết còn có biết” thì ta sợ những người con hiếu cháu thảo sẽ liều thân mà chết theo cha mẹ, ông bà. Còn như ta mà nói hẳn ra rằng “Người chết hết biết gì”, thì ta lại sợ những con cháu bất hiếu chẳng hề nghĩ đến chuyện đền ơn đáp nghĩa, chúng chẳng nhớ ơn người đã trồng cây cho chúng có bóng mát, có trái ngọt mà ăn bổ khỏe thân thể trí óc. Chúng uống dòng nước ngọt trong lành mà không tưởng nghĩ đến cội nguồn, thế là mất đạo lý!

            - Vậy thì nói sao cho ổn đây ạ?

            Khổng Tử đủng đỉnh bước lòng vòng, rồi buông thỏng một câu:

            -  Khỏi cần nói gì!

            - Vậy thì không ổn!

            - Ổn. Điều quan trọng là người sống còn biết gì hay hết biết, chứ không phải là người chết. Người sống hãy tự biết lấy bằng lương tri, bằng tình cảm chân thật cuả mình, để sống sao cho trọn nghĩa vẹn tình, đẹp tình đẹp đạo. Chứ người sống mà hết biết đến đạo lý của người đang hít thở, đang sống thì người sống ấy cũng chẳng khác nào người đã chết, bỏ đi. Người sống hãy tự biết mình phải có bổn phận và trách nhiệm gì đối với những người đã chết, đã hy sinh vì đất nước, vì con cháu mai sau. Người sống mà không biết nghĩ ra chuyện ấy, thì … chẳng mặt mũi nào để đáng sống nữa!

            Thầy Tử Cống chép miệng nói:

            - Những người sống vô ơn trên đời này thiếu gì, vậy mà họ vẫn dương dương bản mặt, vênh váo kênh kiệu bước ra đường, chớ có gì phải mất mặt mất mũi? Kìa những kẻ vinh thân phì gia, ăn xài phung phí, tiêu dùng xa hoa chẳng hề nghĩ đến ai. Nọ những kẻ chức trọng quyền cao, giàu nứt đố đổ vách, chơi bời hoang đàng xa xỉ, ăn mặc diêm dúa sang trọng, vung tiền qua cửa sổ ... chẳng hề biết gì đến những người đói khổ chung quanh mình, chứ đừng nhắc đến những người đã khuất bóng mơ hồ. Vậy mà họ vẫn điềm nhiên, thung dung sống những tháng ngày đẹp đẽ mộng mơ, chớ có mà xấu hổ thẹn thùng đâu?

            Khổng Từ nhăn mặt, bực tức nói:

            - Có những loại người như vậy thì... thật là... “hết biết” luôn, miễn nói nữa cho mệt!

 

VĨNH BÒ CẠP
(Cư sĩ Vĩnh Hữu)



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/02/2024(Xem: 9131)
Du Xuân cứ nhớ chùa nhà Hồng chung, trống, mõ mùng ba đây mà… Cúi đầu đảnh lễ từ xa Bạch Thầy, con vẫn đang là tại đây Pháp Phật huyền nhiệm sâu dầy Giúp con chiêm nghiệm độ ngay chính mình Quyết tâm giữ vững niềm tin Độc hành chánh niệm lời kinh an bình
16/02/2024(Xem: 6766)
Con ngồi yên như Bụt Bụt yên ngồi bên con Muôn thiên hà tĩnh lặng Vô ưu hoa đoanh tròn. Con ngồi yên như Bụt Bụt ngự giữa lòng con Ca lăng tần già hót Chuổi âm ba nỉ non.
16/02/2024(Xem: 10698)
Giáp Thìn năm mới vạn điều an Xứ xứ nơi nơi hướng đạo tràng Phúng tụng kinh văn vơi ách nạn Hành trì Pháp Phật chuyển tai oan Cát tường hội khởi tài tăng tấn Thịnh vượng đồng quy phúc mãn tràn Thế giới thanh bình non nước sáng Thiền môn rạng chiếu ánh thiền quang..!
14/02/2024(Xem: 2017)
Khách phong trần mãi mê phiêu bạt Chốn phồn hoa ngũ dục đắm say Mặt trời đã lặn sau lưng đồi Đường về quê dịu vợi mù khơi. Khách như cùng tử quên ngọc quý Nay đây mai đó giữa chợ đời Bụi trần ai xuân đông ô nhiễm Bóng phù vân thu hạ thương vay.
14/02/2024(Xem: 2102)
Đi lễ chùa năm mới Là phong tục nước nhà, Tự nhiên và tốt đẹp Suốt hàng nghìn năm qua. Thứ nhất để lễ bái, Thân, tâm, khẩu nghiêm trang. Thứ hai làm công đức, Còn gọi là cúng dàng.
13/02/2024(Xem: 3132)
Năm mới xa gần chúc lẫn nhau Gia đình bình an và hạnh phúc Tài lộc sức khỏe thật dồi dào Thầy Cô thêm vào: vun cội đức Bánh chưng bánh tét mứt cùng xôi Với nụ cười tươi đem biếu tặng Trong lá chuối xanh công bao người Cho nếp ngọt bùi hương vị thấm
12/02/2024(Xem: 1726)
Ngày xuân tích tắc đã về gân Nguyên khí giao thừa tiếp ý thân Nhụy thắm mưa phùn tài mãi tụ Hương nồng nắng sớm lộc tăng dần Tao nhân tĩnh lặng theo kinh kệ Mặc khách nhàn tâm dõi Mõ ngân Tống cựu Tiễn luôn bao trược nhiễu Thanh long tiếp đón nhuận Thiền Ân
08/02/2024(Xem: 2797)
Xuân đã đến mùa Xuân Di Lặc Đông sắp tàn giờ khắc chuyển giao Xuân về tươi thắm cành đào Trăm hoa đua nở muôn màu thắm tươi Phật Di Lặc tươi cười trên bệ Em thắp nhang đảnh lễ cầu ngài
08/02/2024(Xem: 2072)
Thương về một thuở mãi hoài ngân Cảnh vật yên bình trước ngõ xuân Lộc trỗi vườn xanh hoà nẻo mới Duyên bồi phúc rạng rõ tình chân Qua người khổ, Giữ niềm tin thế Gỡ mảnh nghèo, Nương đạo đức trần Những chuyện buồn đau càng xả hết Lòng trong, dạ sáng toả vô ngần.
08/02/2024(Xem: 4723)
Rồi chắc chắn đêm giao thừa sẽ đến cũng như mọi buồn vui năm cũ sẽ khép lại để đón mừng mùa xuân mới. Chắc chắn như rằng, theo thường lệ trước thềm năm mới, mọi người ai ai cũng muốn gởi gắm vào đó những hy vọng mới, cùng cầu mong cho năm mới được may mắn hơn, tốt đẹp hơn năm cũ đã qua , và có lẽ trong một số người ai đó với một bước xa hơn trong thâm tâm, một ý nghĩ sẽ xuất hiện một niềm mơ ước miên viễn sẽ có được nhiều hơn nữa những mùa xuân trọn vẹn.