Xuân Phật (thơ)

31/01/201921:12(Xem: 5521)
Xuân Phật (thơ)

 

 xuan Di Lac

 


XUÂN PHẬT

 

 

Phật vẫn ngàn năm nhập định

Trên miền tuyết lãnh sơn cao

Phật vẫn ngàn năm nhập định

Giữa lòng cát bụi lao xao.

 

Con đến trong mùa xuân của Phật

Mê lầm từ buổi khép trang kinh

Hồn xưa chợt hiện bên trời cũ,

Thoáng một niềm yêu mở cánh tình.

 

Hoa nở bên trời đạo hạnh

Đường hoa trải cánh sao phơi

Chim hót bên trời đạo hạnh

Tình trăng sao đẹp không lời.

 

Con đến trong mùa xuân của Phật

Nhưng con đi giữa cuộc đời

Ngàn năm Phật vẫn trong thiền định

Nhưng ánh hào quang khắp mọi trời.

 

 

MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

hoa_mai

 

 

 

 

XUÂN NGƯỜI

 

 

Mặt mũi ngày xưa ai biết đâu

Đời say gió bụi mắt tuôn  sầu

Tháng năm gọi mãi theo từng bước,

Muôn ngã đi về len ý đau !

 

Rồi mỗi ngày qua rám nắng hồng

Mái đầu sương điểm, mắt mênh mông

Dặm đời như mỗi ga tàu đến,

Cát lạnh sương sa giữa bến lòng

 

Dong ruỗi theo ngàn kiếp gió sương

Âm vang lời cát sỏi bên đường

Thời gian vỡ lệ hoà tim máu,

Rót một dòng trôi đậm dấu hương.

 

Từ buổi bình minh nhân loại ấy...

Tình yêu nhân mãi khắp muôn nơi

Địa cầu dẫu có tan thành lệ

NHÂN-NGHĨA là xuân của kiếp người.

 

 

                                                                  MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/12/2010(Xem: 12915)
Không sinh, không diệt. Không đến, không đi. Đó chính là ý nghĩa nền tảng về một tâm xuân miên viễn. Khi chúng ta nhìn sự vật có sinh có diệt, có đến có đi, lòng ta không khỏi sinh ra những luyến lưu tiếc nuối.
13/10/2010(Xem: 7682)
Ngày ấy, không biết từ bao giờ và cũng không biết bằng cách gì, Quỷ chiếm đoạt tất cả đất nước. Người chỉ ăn nhờ ở đậu và làm rẽ ruộng đất...
24/08/2010(Xem: 12299)
Thiệp Xuân Giáp Ngọ 2014 của Tu Viện Quảng Đức