Xuân Đạo (thơ)

02/03/201813:06(Xem: 13924)
Xuân Đạo (thơ)

Phat_Di_Lac
Xuân Đạo

Ngày mai nắng ấm tiết xuân sang,

Én lượn mây thêu dệt mộng vàng.

Tuệ nghiệp vun trồng hoa giác nở,

Tâm thiền tỏa chiếu bóng mê tan.

Nhàn chân rảo bước miền An Lạc,

Thoả chí ngao du chốn Niết Bàn.

Thắm vẻ xuân sang, xuân bất diệt,

Xuân thiền, xuân đạo, mãn xuân tâm...!

hoa_mai_2

Hương Xuân

Đào hồng nụ thắm nở đầy cây,

Gió thoảng hương xuân đượm chốn này.

Mấy độ xuân qua, xuân lại đến,

Bao lần cúc nở, cúc còn say.

Quê người đón tết, hương thiền dậy,

Đất khách mừng xuân, đạo nghiệp xây.

Tỏa ngát hương xuân, xuân khắp chốn,

Nơi nơi xuân thắm, thắm đêm ngày...!

hoa_mai_8

Xuân Hy Vọng

Một thoáng xuân về rộn tiếng ca,

Nét xuân tươi thắm rực trời hoa.

Mừng xuân đón tết chào trăm họ,

Hái lộc nghinh tài cảm vạn nhà,

Thế sự hanh thông không chướng ngại.

Nhân tình gắng bó chẳng chia xa,

Nơi nơi tận hưởng niềm hoan hỷ,

Một thoáng xuân về rộn tiếng ca...!

hoa_mai_9

Tri Ngộ

Trăng xuân huyền dịu vẻ nên thơ,

Thưởng lãm vườn thi chẳng kể giờ.

Ngữ, điệu, thanh, âm say giấc điệp,

Câu, vần, ý, tứ mĩm vườn mơ.

Bâng khuâng chợt nhớ niềm tri kỷ,

Thổn thức vời trông ánh nguyện sơ.

Thi- Nguyệt tương phùng âu khó tả,

Bến bờ tri ngộ sóng lơ ngơ...!

hoa_mai_11

Từ Đức Hoài Cảm

Cổ thụ tàng che rợp đất thiền,

Đức Từ rạng chiếu, ánh trăng nghiêng.

Tăng đường tĩnh mịch, tăng thân tịnh,

Phật điện trang nghiêm, Phật tượng thiêng.

Quán niệm, tu tâm, truyền đạo mạch,

Tham thiền, niệm Phật, kết duyên tâm.

Đường về cõi Phật ngời hoa giác,

Thức bổn, hoàn nguyên, vẹn ước nguyền...!

Thích Chúc Hiền

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2011(Xem: 5490)
Nhà thiền có danh từ “Tọa Xuân Phong” để diễn tả hạnh phúc khi thầy trò, đồng môn, được ngồi yên với nhau, không cần làm gì, nói gì mà như đang cho nhau rất đầy, rất đẹp. Danh từ đó, tạm dịch là “Ngồi Giữa Gió Xuân” Mùa Xuân chẳng phải là mùa tiêu biểu cho những gì hạnh phúc nhất trong bốn mùa ư? Hạ vàng nắng cháy, vui chơi hối hả như đàn ve sầu ca hát suốt mùa để cuối mùa kiệt lực!
20/01/2011(Xem: 5189)
Dù ở nơi đâu, dù trong tổ chức nào, người Việt ly hương vẫn tìm đến nhau dưới mái chùa để cùng nhau chia sẻ niềm vui trong những ngày Tết...
20/01/2011(Xem: 5771)
Ðạo Phật ra đời nhằm xây dựng một đời sống hạnh phúc, an lạc cho mọi người. Cho nên khát vọng trở nên người giàu có nhằm vơi đi khổ đau do đời sống vật chất đem lại...
20/01/2011(Xem: 6226)
Nụ cười cũng có nội dung riêng của nó, nhất là nụ cười Việt Nam không phải rằng, "cái gì cũng ‘hì’ là xong chuyện" như cách nhìn của Nguyễn Văn Vĩnh ngày xưa..." Xuân sanh, Hạ chín, Thu héo, Đông tàn. Nếp nghĩ xuôi dòng đang đi theo một dòng chảy miên viễn như thế. Bỗng có một vị sơn tăng - như Thiền sư Mãn Giác chẳng hạn - huơ tay, mỉm cười, tầm nhìn hướng ra ngõ vắng đầy sương, ánh mắt bắt gặp một cành mai hôm trước: "Đình tiền tạc dạ nhất chi mai!"... Nụ cười, tuệ giác và mùa xuân là ba khái niệm và ba hình ảnh riêng biệt. Nhưng khi kết hợp và hòa quyện vào nhau sẽ thành nguồn vui Di Lặc.
19/01/2011(Xem: 5903)
Dù ở nơi đâu, dù trong tổ chức nào, người Việt ly hương vẫn tìm đến nhau dưới mái chùa để cùng nhau chia sẻ niềm vui trong những ngày Tết, hòa cùng niềm vui đang lên của dân tộc. Tựa đề của bài này chỉ có nghĩa là: ngày Xuân trong cửa chùa nơi xứ lạ. Xứ lạ ở đây là châu Âu. Nói đến ngày Xuân, chúng ta liên tưởng đến những ngày ở quê hương, nơi người người quây quần bên nhau, vui hưởng những giây phút đầm ấm trong không khí êm đềm ấm cúng.
19/01/2011(Xem: 6745)
Trong thế giới sinh diệt, tất cả mọi người đều phải trải qua bốn tướng vô thường của con người là sinh, già, bệnh, chết và thời tiết trong trời đất cũng lần lượt đổi thay với bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mùa Xuân đến, cây cối đâm chồi nảy lộc, trổ hoa xinh tươi, khí trời ấm áp, bừng lên sức sống vui tươi cho vạn vật và con người, nên mùa này được người đời gọi là chúa Xuân.
18/01/2011(Xem: 5829)
Sương phủ dầy đặc, 10 giờ 30 đêm mà cứ như khuya lắm; chim chóc im bặt, cảnh vật chìm vào u tịch. Trong màn đêm, xa xa còn le lói ánh sáng mờ đục của những ngọn đèn từ các chùa quanh khu vực Tháp. Cứ cách nhau vài răm mét có một ngôi chùa, càng gần Đạo tràng, chùa càng nhiều, có chỗ chùa sát vách nhau. Ngoài chùa Tây Tạng còn có nhiều chùa Miến Điện .
17/01/2011(Xem: 9145)
Xuân sanh, Hạ chín, Thu héo, Đông tàn. Nếp nghĩ xuôi dòng đang đi theo một con đường mòn miên viễn như thế. Bỗng có một vị sơn tăng – như thiền sư Mãn Giác (1090) chẳng hạn – huơ tay, mỉm cười, tầm nhìn hướng ra ngõ vắng đầy sương, ánh mắt bắt gặp một cành mai hôm trước và kêu lên hồn nhiên
15/01/2011(Xem: 5502)
Nói về phương diện tục đế, ở pháp sinh diệt vô thường nơi thế gian thì chúng ta không thể chối bỏ cuộc sống hiện tại. Học thiền không có nghĩa là học trên lý luận siêu hình, không ý thức gì đến sinh hoạt đời thường. Sự giải thoát của đạo Phật không phải vượt thoát khỏi thế gian để mưu cầu hạnh phúc, mà là “cư trần bất nhiễm trần”, tùy duyên mà thọ dụng.
15/01/2011(Xem: 15745)
Một buổi sáng ra vườn, chợt thấy mấy chồi non vừa nhú, rụt rè, mảnh mai, run rẩy trước làn gió nhẹ. Những giọt sương trong vắt còn đọng trên lá cây, phản chiếu tia nắng mai lóng lánh ngũ sắc.