Khi Nàng Xuân Đến

25/01/201613:53(Xem: 7080)
Khi Nàng Xuân Đến
KHI NÀNG XUÂN ĐẾN
Như Hùng

 

Mới hôm nào chàng Đông còn đứng đợi với gió lạnh và rét run, không ước hẹn nàng Xuân vẫn trở mình thức dậy, mang rộn ràng vang vọng bước thời gian. Cành mai năm trước, cành đào bây giờ vẫn một sắc hương, cội mai già nỉ non bung ra từng hé nụ, hoa đào đón gió tưng bừng khoe sắc hương. Xuân cũ, xuân mới, xuân hy vọng lần qua khung cửa hẹp, nghe tin yêu vọng bước vào hồn. Cứ thế dòng đời trôi trên từng thân phận, cảnh và người lạc bước tìm nhau, đợi một dịp hằng sâu như thế kỷ, bóng thời gian vụt nhảy tận phương nào. Khung trời cũ với nắng chiều hiu hắt, giọt sương khuya xuống lạnh đôi vai gầy, nghe đâu đó tủi hờn chừ giá buốt. Xuân ơi! em đã đứng đợi bên thềm, cho hy vọng hay tuổi đời chồng chất, nghe hạnh phúc khổ đau len lõi vào hồn, nhìn quanh ngó lại hờn thế kỷ, cội mai xưa vẫn nở giữa vô thường.

 

Mai kia mốt nọ hẹn một ngày chưa gặp, lần qua ngó lại dáng chiều tắt lịm cuối trời không. Hơn bốn mươi năm làm khách viễn du, gánh gồng nhau lên nguồn xuống biển vượt biên cương. Cố quốc mịt mùng xa thăm thẳm, kẻ ở người đi, kẻ còn người mất, bến bờ, dân tộc điệp khúc ba sinh trôi dạt tận phương nào. Còn đó khung trời hội cũ, nhìn trăng lên ngó sóng biển lòng dạt dào, nơi đất mẹ dòng sông chừ ly biệt, đọng hồn hoang giá lạnh vượt mấy mùa xuân. Xuân lại đến lại thêm những mùa xuân viễn xứ, khắp đó đây những ánh mắt đợi chờ, nơi phố thị mình ta bước lặng lẽ, chờ trăng lên đợi em đến ngó rồi trông. Phố núi mây mù lòng tắc nghẹn, nỗi niềm ray rứt biết gởi nơi nao! Một chút lạnh ở quê người thành vạn kiếp, sầu đi hoang vạn thuở vẫn miên trường. Chừng đó cũng đủ cho tái tê giá buốt, hẹn làm chi cho nặng lại còn vương. Ừ em nhỉ! những năm tháng lạc loài trông ngóng, cuộc mưu sinh lắm nỗi truân chuyên, đợi làm chi với vô thường thổn thức.

 

Anh về nơi chốn ấy với tiếc thương trĩu nặng, bỏ xuống đi anh quá khứ một vừng mây, tâm cảnh đó khơi màu thương nhớ lại, nhưng nhớ làm gì chậm bước anh đi. Qua cầu đó là phải nhẹ lòng tất cả, vượt sông mê là bỏ hết bến bờ, đường ta bước thênh thang gió lộng, đừng ngoãnh lại dù quá khứ réo gọi. Anh mạnh chân lên lý tưởng cao cả đang chờ, con đường ấy thênh thang vô tận, cứ bước đi vững bước trọn lời nguyền.

 

Hoa Xuân tô thắm khung trời mới, chút rộn ràng bước nhẹ vào tim, đừng trú ngụ cho anh xin với, hoa sẽ nở rồi tàn hoa là hoa, nở ở đó cứ để hoa tàn ở đó. Cũng hoa ấy những mùa xuân ly biệt, mong manh sương khói tự bao giờ, cơn gió nhẹ xua tan niềm tục lụy. Xuân đến rồi xuân lại ra đi, xuân còn non rồi xuân sẽ già, mai kia mốt nọ xuân sẽ bước, qua cầu ly biệt đọng khói sương. Ôi! tâm cảnh còn mãi mê vướng bận, lời ca buồn đêm vắng vọng đưa, nghe đâu đó chút buồn chút tủi, vẫn vô thường vẫn cứ đợi trông, đành lòng đi anh phải đành lòng mà bước, có còn chi một cõi sắc không.

 

Bao thương nhớ bao đợi chờ rồi nàng Xuân đến, bao tin yêu bao rộn ràng ngập lối ngóng trông, loanh quanh đâu đó trở về nơi chốn cũ, mặc thời gian mặc con nước xoay vần. Đường đời đường đạo con đường nào rồi cũng phải bước, bước và đi nhẹ một cõi đợi mong. Nhìn đâu đó lồng lộng muôn hướng, về nơi chốn không chờ không hẹn, vẫn thênh thang vẫn muôn lối dạt dào.  Bước và bước, bước đi cho một ngày tươi sáng, ngập chân anh ngập cả lòng người. Đi và đi, đi mãi cõi vô cùng, không ai bước một mình ta cứ bước, hương trần gian ép nụ chốn vô thường. Ta ngây ngất bên bờ hiu quạnh ấy, khóc làm gì nghiệp quả phải cưu mang, tạo ra được thì đành lòng ta cam chịu, trả hết đi để nhẹ bước với vô cùng. Thôi anh nhé! nhẹ lòng nhẹ gánh dứt hết mọi lo toan, hãy lên đường làm cuộc viễn du.

 

Xuân đứng đợi, cho ta tròn ước nguyện, em ở đó, những buồn vui gặm nhấm, ta chờ đây, canh cánh một lời thề. Bóng thời gian lũ lượt gọi nhau, bên nớ bên ni một tấc lòng, bên này chốn nọ cõi bình yên, lý tưởng đẹp ta cho nhau lời ước hẹn, bước chân cùng về một cõi vô sinh.  

 

Như Hùng

Chớm Xuân Bính Thân - 2016

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/02/2015(Xem: 6821)
Cứ mỗi độ xuân về, chắc chắn ai trong chúng ta cũng đều cảm thấy có một chút gì khiến cho cõi lòng bâng khuâng, xao xuyến trước cảnh vật thiên nhiên; trước những tín hiệu thông báo hiện tượng xuân về. Hay thời khắc giao mùa tuy cũng chỉ mơ hồ như thời tiết của đất trời: buổi sáng có sương mù tan loảng trong không gian; buổi chiều trải màu nắng nhạt vương vài giọt mưa rơi mỏng. Phảng phất ngọn gió heo may làm gây gây lạnh. Cái lạnh êm êm dễ chịu, chỉ cần mặc thêm chiếc áo len mỏng, cũng đã thấy ấm rồi. Ở vùng quê, những căn nhà lá không đủ che ấm, nhưng nhờ có bếp lửa đã nhen nhúm từ chiều. Mỗi mỗi nhà đều có để sưởi cho mùa đông tháng rét. Và hình như chỉ ở Việt Nam người ta mới phân biệt được thời tiết của bốn mùa. Rõ nét nhất là thời khắc giữa hai mùa Đông - Xuân hay nói đúng hơn là đêm giao thừa, giao thời hay giao mùa. Giây phút của cuối năm cũ và đầu năm mới giao nhau, còn gọi là đêm trừ tịch. Từ giây phút nầy, thời tiết đã chuyển dần sang ấm áp khiến cho cây cối đâm chồi nẩy lộc,
14/02/2015(Xem: 7890)
Theo phong tục Tây phương, hàng năm vào ngày 14 tháng 2 DL là ngày Tình Yêu (Valentine’s Day). Dựa vào truyền thuyết của La Mã cho rằng Valentine là tên của một vị giám mục Ki-tô giáo tử vì đạo, được phong thánh vào cuối thế kỷ thứ ba, Tây lịch, dưới thời cai trị của Hoàng đế Claudius II (214-270).
14/02/2015(Xem: 7046)
Bốn phương vạn vật chuyển mình, Đông qua, xuân đến, thay hình đổi mau, Khoác lên chiếc áo muôn màu, Trăm hoa đua nở tận sau chân trời.
11/02/2015(Xem: 7560)
Hoa nở ngày xuân
08/02/2015(Xem: 10828)
Mỗi năm khi mùa xuân đến mọi người rộn rã đón xuân. Không khí xuân dường như phảng phất đâu đây khiến lòng mình cũng lân lân, thơ thới. Nhà nhà bận bịu lo dọn dẹp, trang hoàng. Người người xúng xính áo quần đi lễ Phật đầu năm cầu chúc nhau mọi điều như ý, vạn sự bình an suốt năm.
07/02/2015(Xem: 8523)
Xuân đến xuân lưu nỗi vui mừng Mọi nhà hạnh phúc mãi trào dưng Đời luôn tươi đẹp năng tu tập Hoa xuân rạng rỡ mãi không ngừng
07/02/2015(Xem: 8549)
Mỗi lần xuân đến, những tạp chí Phật giáo đây đó thường nô nức nhắc đến bài kệ thơ của Thiền sư Mãn Giác với những bài tụng ca, bình giảng thật vô cùng trân trọng. Thi thoảng ta cũng bắt gặp đâu đó trong các bài bình luận văn học, cành mai kia cũng lọt vào cặp mắt xanh của các vị giáo sư, tiến sĩ với thẩm quyền chuyên môn về kiến thức và nhãn quan của mình. Ai cũng nói đấy là bài thơ thiền. Và, giá trị mỹ học tuyệt vời của nó, dẫu đã một ngàn năm qua đi, vẫn còn mới mẻ, tinh khôi như giọt sương, như ánh nắng long lanh giữa ngàn cây, nội cỏ...
07/02/2015(Xem: 7740)
Sau những cơn mưa và giá rét của mùa đông đánh dấu sự chấm dứt trạng thái già cỗi của một chu kỳ tuần hoàn của vũ trụ v à khai sinh một lộ trình mới, tươi, trẻ và đầy sức sống của mùa xuân. Ở đó, vạn vật thay đổi toàn diện từ trong ra ngoài. Những cành khô trụi lá được thay thế bằng lộc non xanh tươi. Màu u ám của bầu trời nhường chỗ cho ánh dương quang rực rỡ. Lòng người cũng vui theo với cuộc đời đổi thay sắc diện. Hy vọng và ước nguyện được gửi trao vào cõi thời không như dường mới mở ra một vận đồ kỳ diệu, mà thời điểm thiêng liêng nhất là phút giây gặp gỡ mầu nhiệm của đất và trời, của thời và không, của tâm và cảnh ở thời khắc giao thừa.
06/02/2015(Xem: 7895)
Xuân Di Lặc Ất Mùi đang về đến Khắp muôn nơi nô nức đón xuân sang Viện Quảng Đức chuẩn bị khá rộn ràng Từ tất niên cho đến vào xuân mới
06/02/2015(Xem: 8321)
Thế là đã hơn 16 năm rồi tôi chưa về quê hương ăn Tết. Xuân và hoa vẫn tưng bừng ở đó mà người ra đi đã mất chỗ ở quê hương! Tôi chưa hưởng lại không khí rộn ràng, đầm ấm của những ngày Tết ở quê nhà; mỗi lần nhớ đến lòng tôi xôn xao vừa ngậm ngùi, chạnh nghĩ về quê xưa mà lòng se sắt nhớ!