Dạy Khỉ nói (truyện thơ Bính Thân)

07/01/201615:10(Xem: 6079)
Dạy Khỉ nói (truyện thơ Bính Thân)

TRUYỆN THƠ BÍNH THÂN

 

 day khi noi

DẠY KHỈ NÓI

 

Nước kia có một ông vua

Vốn ham việc lạ, lại ưa chuyện đùa

Tuổi vua bẩy chục có thừa

Một hôm cao hứng nhân mùa đầu Xuân

Vua truyền lệnh khắp xa gần

Từ quan cho chí tới dân hay rằng

Nhà vua ban thưởng ngàn vàng

Cho ai dạy khỉ nói năng như người.

Các quan phải dự cuộc chơi

Cố công tìm khỉ các nơi đưa về

Quan nào dạy khỉ lành nghề

Thưởng vàng, tăng chức đôi bề vui thay!

Quan nào dạy khỉ không hay

Phạt tiền, giáng chức xuống ngay tức thời!

Các quan than khổ thấu trời

Xưa nay khỉ nói tiếng người được đâu!

*

Đột nhiên có lão bạc đầu

Tuổi ngoài bẩy chục xin hầu chuyện vua

Quỳ thưa: "Nghề nghiệp từ xưa

Chuyên môn dạy khỉ nói như tiếng người

Cả nhà từng trải mấy đời

Nghề riêng dạy khỉ vốn nơi gia truyền!".

Vua nghe hứng thú vô biên,

Lão ông lên tiếng nói thêm đôi điều:

"Công phu dạy khỉ khá nhiều

Muốn cho khỉ nói được theo tiếng người

Hàng ngày kiên nhẫn mớm lời

Ít ra phải mất hai mươi năm trường!"

Lão xin nhận trước nửa vàng

Về nhà sửa soạn lên đường đi xa

Khỉ thông minh sẽ tìm ra

Đem về dạy nói, nghề nhà tinh thông.

Vua nghe háo hức vô cùng

Xuất năm trăm lượng đưa ông tức thì,

Các quan mừng rỡ kể chi

Trút đi gánh nặng nghĩ suy nhọc lòng.

Ông về, vợ ngóng, con trông

Khi hay rõ chuyện đều cùng khóc la

Gạt vua chắc chết cả nhà

Phen này ba họ thành ma không đầu

Ông nào dạy khỉ được đâu

Cả gan lường gạt, mưu sâu hại đời.

Vuốt râu ông lão cả cười

"Tuổi ta nay đã bẩy mươi hơn rồi

Nhà vua tuổi cũng vậy thôi

Chắc chi còn sống ở đời dài lâu

Hai mươi năm khó qua cầu

Vua và ta chết còn đâu lo gì!

Con người sống ở thác về

Coi như xí xóa cớ chi muộn sầu

Vô thường Phật dạy từ lâu!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(Thi hóa Truyện Cổ Phật Giáo)

 

__________________________________________

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2017(Xem: 6327)
Xuân nay về khắp chốn Đạo nghiệp gắng vun trồng Tâm kinh siêng đọc tụng Bát Nhã ngời thiên trung
01/02/2017(Xem: 8799)
Video: Bài Pháp Đầu Xuân, chủ giảng: HT Thích Khế Chơn
30/01/2017(Xem: 5335)
Có ai hỏi, nhờ đâu luôn vui khỏe Sống thong dong không bận bịu khổ đau Dù cuộc sống tiết kiệm chẳng sang giàu Nhưng vẫn mãi sẻ chia cùng nhân thế ?
30/01/2017(Xem: 5297)
Chúc Xuân Đinh Dậu 2017
28/01/2017(Xem: 6521)
Nhớ tính triết lý của bộ phim Hàn Quốc "Xuân Hạ Thu Đông rồi Xuân" trước đây chắc rằng ai cũng đã từng một lần xem qua. Nếu nói cho tròn câu để tựa đề bộ phim thêm hấp dẫn là "Xuân Hạ Thu Đông" thì có thể sẽ không gây thắc mắc. Thêm một từ "Xuân" nữa vào có lẽ những người thực hiện không đơn giản ý niệm rằng không chỉ là thêm mà là khằng định quy luật tất yếu cõi nhân gian. Với triết lý nhà Phật, chuyện xuân hay không xuân chẵng có gì là ý nghĩa, tất cả do cuộc sống mà ra và đương nhiên từ cuộc sống mà diệt. Chẵng có chi là quan trọng.
27/01/2017(Xem: 5587)
Xuân trong cửa Phật ngát mùi hương Hương giới hương tâm ngộ lẽ thường Hương định lòng thanh hương giải thoát Hương đạo thấm nhuần nét yêu thương .
27/01/2017(Xem: 9285)
Ăn là gì? Ăn, ai mà không biết? đầu năm hỏi một câu vớ vẩn! À há, cái chuyện tưởng như vớ vẩn thế mà có lắm chuyện để bàn. Đành rằng ai cũng biết, ăn là quá trình dung nạp thức ăn. Nhưng tìm được thức ăn để mà dung nạp, không hề đơn giản. Từ thời nguyên thủy, để có thức ăn nhiều loài đã phải sống chết giành giật. Còn thời nay, suy cho cùng, chẳng phải thức ăn là nguyên nhân của mọi nguyên nhân gây ra xung đột trên trái đất này? Đó là chuyện dưới đất, còn cõi trời có bận tâm về chuyện ăn không? Tôi nghĩ là có. Trong Kinh Duy Ma, phẩm Phật Hương Tích có chép, ngài Xá Lợi Phất, đệ tử lớn của Đức Phật, tại một Pháp hội có Phật, Bồ Tát và Chư thiên lên tới 32 ngàn vị, đã để tâm nghĩ “Giờ ăn gần đến, các Bồ Tát đây sẽ thọ thực nơi đâu?”. Như vậy để thấy rằng, ăn, không phải là chuyện vớ vẩn