Xuân đã về (thơ)

03/02/201506:45(Xem: 7847)
Xuân đã về (thơ)


hoa mai 4

XUÂN ĐÃ VỀ.

 

Xuân về nở nụ chứa chan.

Lòng vui rộn rã như đang tự tình.

Phiêu linh một chút hòa bình.

Cầm tay thiên hạ nói mình rất thương.

 

Năm xưa hoa cỏ trong vườn.

Mà nay xuân đến tâm vương lên đời.

Trời ơi có kẻ chịu chơi.

Lên non hái nụ tơi bời ban mai.

 

Đi xa mới biết sông dài.

Ở lâu mới biết lòng người phải chăng.

Yêu thương mà cũng hung hăng.

Si mê tán tỉnh cung hằng xiết bao.

 

Gió mùa đông bắc hanh hao.

Vườn xuân hoa nở chỗ nào cũng xuân.

Lên cao dời núi một lần.

Xuống sông câu cá tần ngần tiếc thương.

 

Xa xôi biết mấy dặm trường.

Tình trong tay áo con đường phiêu du.

Chiều nay sương gió mịt mù.

Cây cao đứng lặng mùa thu đi rồi.

 

Nước non mưa nắng đắp bồi

Thiên thu bất tận người ngồi xuống đây.

Một tay ta nắm cung mây.

Một tay ta hái cho đầy trái tim.

 

01.2. 2014

Thích Hoằng Toàn.


hoa mai 7

VUI THÚ LỮ HÀNH THIÊN SƠN.

 

Một mai bụi khép con đường.

Hành trang có lẽ phi thường nhân gian.

Trăng non mơ giấc mây ngàn.

Lung lay gió lá hở hang tâm tình.

 

Mưa xuân run rẫy hoa quỳnh

Chồi non lá biếc hóa mình thanh tân.

Lên cao xa cách muôn phần.

Trăng sao ca hát cung ngân thiên đàng.

 

Xa xăm những cánh đồng hoang.

Suối sông có chảy ngập tràn bình minh.

Ta qua non nước thâm tình.

Ngời lên tươi thắm bóng hình hoang vu.

 

Còn đâu những chiếc lá thu.

Bay trong gió lạnh xưa mù âm âm.

Hôm nay lên núi ta nằm.

Lang thang mưa gió tay cầm bông hoa.

 

Ngọc ngà đen trắng trãi ra.

Thênh thang một cõi Ta Bà là đây.

Cỏ cây đi đứng thơ ngây.

Một đoàn thân ái tỏ bày cuộc chơi.

 

Vi vu ngày tháng xa khơi.

Lên cao đứng ngắm đất trời bao la.

Mưa hoa trong gió gần xa.

Một dòng nước biếc băng qua nỗi buồn.

 

Tinh riêng lệ chảy trào tuôn.

Tình chung khoan khoái như muôn tiếng cười.

Cuộc đời vui khổ thắm tươi.

Trèo lên hái trái tim người thênh thang.

 

24.1.2014

Thích Hoằng Toàn.



hoa mai 5

QUA CẦU GIÓ BAY.

 

Ở trên đỉnh dóc

Sương mù

Cây khô đứng lặng

Cõi thù tạc câm.

 

Phố xưa nhớ chỗ.

Ta nằm.

Kiều thương năm đó

Hồn bằm dập đau.

 

Nguyện cầu ngày tháng

Qua mau.

Cây khô thức giấc

Phai màu thời gian...

 

Lặng nghe gió thổi

Thu tàn.

Đông đi xuân lại

Với ngàn bài ca.

 

Trên cao hoa lá.

Nở ra.

Kết thành trăm nụ.

Mặn mà dấu yêu.

 

Thương cho thân phận

Nàng kiều

Khi xưa giọt lệ

Bây giờ hạt châu.

 

Phong ba dồn dập

Qua mau.

Hồn về chín suối

Qua cầu gió bay...

 

2.2.2015

Thích Hoằng Toàn.

 

                                                         

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/01/2011(Xem: 6012)
Nụ cười cũng có nội dung riêng của nó, nhất là nụ cười Việt Nam không phải rằng, "cái gì cũng ‘hì’ là xong chuyện" như cách nhìn của Nguyễn Văn Vĩnh ngày xưa..." Xuân sanh, Hạ chín, Thu héo, Đông tàn. Nếp nghĩ xuôi dòng đang đi theo một dòng chảy miên viễn như thế. Bỗng có một vị sơn tăng - như Thiền sư Mãn Giác chẳng hạn - huơ tay, mỉm cười, tầm nhìn hướng ra ngõ vắng đầy sương, ánh mắt bắt gặp một cành mai hôm trước: "Đình tiền tạc dạ nhất chi mai!"... Nụ cười, tuệ giác và mùa xuân là ba khái niệm và ba hình ảnh riêng biệt. Nhưng khi kết hợp và hòa quyện vào nhau sẽ thành nguồn vui Di Lặc.
19/01/2011(Xem: 5700)
Dù ở nơi đâu, dù trong tổ chức nào, người Việt ly hương vẫn tìm đến nhau dưới mái chùa để cùng nhau chia sẻ niềm vui trong những ngày Tết, hòa cùng niềm vui đang lên của dân tộc. Tựa đề của bài này chỉ có nghĩa là: ngày Xuân trong cửa chùa nơi xứ lạ. Xứ lạ ở đây là châu Âu. Nói đến ngày Xuân, chúng ta liên tưởng đến những ngày ở quê hương, nơi người người quây quần bên nhau, vui hưởng những giây phút đầm ấm trong không khí êm đềm ấm cúng.
19/01/2011(Xem: 6547)
Trong thế giới sinh diệt, tất cả mọi người đều phải trải qua bốn tướng vô thường của con người là sinh, già, bệnh, chết và thời tiết trong trời đất cũng lần lượt đổi thay với bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mùa Xuân đến, cây cối đâm chồi nảy lộc, trổ hoa xinh tươi, khí trời ấm áp, bừng lên sức sống vui tươi cho vạn vật và con người, nên mùa này được người đời gọi là chúa Xuân.
18/01/2011(Xem: 5608)
Sương phủ dầy đặc, 10 giờ 30 đêm mà cứ như khuya lắm; chim chóc im bặt, cảnh vật chìm vào u tịch. Trong màn đêm, xa xa còn le lói ánh sáng mờ đục của những ngọn đèn từ các chùa quanh khu vực Tháp. Cứ cách nhau vài răm mét có một ngôi chùa, càng gần Đạo tràng, chùa càng nhiều, có chỗ chùa sát vách nhau. Ngoài chùa Tây Tạng còn có nhiều chùa Miến Điện .
17/01/2011(Xem: 8794)
Xuân sanh, Hạ chín, Thu héo, Đông tàn. Nếp nghĩ xuôi dòng đang đi theo một con đường mòn miên viễn như thế. Bỗng có một vị sơn tăng – như thiền sư Mãn Giác (1090) chẳng hạn – huơ tay, mỉm cười, tầm nhìn hướng ra ngõ vắng đầy sương, ánh mắt bắt gặp một cành mai hôm trước và kêu lên hồn nhiên
15/01/2011(Xem: 5343)
Nói về phương diện tục đế, ở pháp sinh diệt vô thường nơi thế gian thì chúng ta không thể chối bỏ cuộc sống hiện tại. Học thiền không có nghĩa là học trên lý luận siêu hình, không ý thức gì đến sinh hoạt đời thường. Sự giải thoát của đạo Phật không phải vượt thoát khỏi thế gian để mưu cầu hạnh phúc, mà là “cư trần bất nhiễm trần”, tùy duyên mà thọ dụng.
15/01/2011(Xem: 13907)
Một buổi sáng ra vườn, chợt thấy mấy chồi non vừa nhú, rụt rè, mảnh mai, run rẩy trước làn gió nhẹ. Những giọt sương trong vắt còn đọng trên lá cây, phản chiếu tia nắng mai lóng lánh ngũ sắc.
10/01/2011(Xem: 6053)
Không gì tuyệt đẹp hơn hình ảnh của mùa xuân, khi hoa đào hoa mai hé nở, khi những mầm xanh đang e ấp chờ đợi trăng nước tháng ngày và sự chuyển giao của đất trời để vẫy vùng sự sống. Vẻ đẹp của mùa xuân đã thêu dệt nên những vần thơ rạng ngời hương sắc qua cảm hứng của kim cổ thi nhân; song song với cảnh sắc huy hoàng đó, các thi nhân cũng đã gợi lên vô vàn hình ảnh xuân thì của các cô gái nõn nà hay những mảnh tình xuân phơi phới được thì thầm trong cõi thi ca lung linh sắc màu xuân biếc.
06/01/2011(Xem: 7425)
Mấy ngày Tết đã qua. Những lăng xăng rộn ràng của báo chí, hội chợ và sạp hoa đã lắng dịu, nhường chỗ cho những sinh hoạt bình thường, thật bình thường. Nhưng ngàn hoa nội cỏ hãy còn tươi thắm rực rỡ dưới nắng xuân ấm áp. Và đâu đó, trong khi hoa hãy còn trên cành thì vẫn liên tục diễn ra những xung đột, xâu xé nhau, giữa những lý tưởng, chính nghĩa, quan điểm, lập trường chính trị hay tôn giáo. Những dị-đồng sinh ra bè phái và thành kiến. Những thắng-bại sinh ra kiêu hãnh và đố kỵ.
26/12/2010(Xem: 5369)
Đề tài này có vẻ lạ lẫm đối với người đời, nhưng quen thuộc với những người con Phật, và đặc biệt thân thiết với các Thiền Sinh, vì liên quan đến công phu tu tập hàng ngày.